Biến cố này đến quá nhanh, Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn ngơ hồi lâu mới phản ứng lại, vội vàng cúi xuống kiểm tra nam tử đó.
"Ơn công?" Nàng đẩy đẩy người dưới đất, lòng bàn tay vừa chạm vào cánh tay hắn đã giật mình vì một mảng ẩm ướt.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhíu mày, giơ tay lên, mượn ánh trăng thê lương nhìn kỹ, chỉ thấy lòng bàn tay đỏ tươi một mảng. Nàng nhìn kỹ mới phát hiện trên cánh tay phải của nam tử có một vết thương, da thịt lật ra, trông rất đáng sợ.
Hắn, hắn bị thương từ lúc nào thế? Vừa rồi những kẻ kia rõ ràng không phải đối thủ của hắn...
Ôn Nhiễm Nhiễm lại quan sát kỹ vết thương trên cánh tay hắn, ở giữa bằng phẳng, hai đầu lại là dạng rách không quy tắc. Nghĩ lại chắc là ban đầu hắn đã bị thương rồi, nhưng vì cứu nàng nên mới khiến vết thương trầm trọng hơn.
Dù không phải vì cứu nàng mà vết thương nặng thêm, nàng cũng không thể bỏ mặc người ta ở đây được.
Ôn Nhiễm Nhiễm hít sâu một hơi, ra sức dịch chuyển nam tử trên đất, đặt cánh tay không bị thương của hắn lên vai mình, dồn hết sức lực mới miễn cưỡng đỡ được hắn dậy.
Lòng bàn tay chạm vào lưng, cũng là một mảng ẩm ướt. Nàng liếc nhìn một cái, trên lưng nam tử cũng có vết thương.
A cái này... đúng là định luật nhặt người của nữ chính điền văn mà!
Ôn Nhiễm Nhiễm chống đỡ thân hình nam tử lảo đảo, loạng choạng mấy cái mới đi được hai bước. Chiều cao của nàng chỉ đến vai nam tử, đứng cạnh hắn trông như một cái cây nhỏ vậy.
Cây non đỡ cây đại thụ, nhất thời có chút khó khăn.
Nàng thở dài, nghiến răng đỡ người nhích từng chút một.
Người bị ngất xỉu quả thực nặng kinh khủng, kiếp trước nàng còn có thể vác được nửa con lợn cơ mà!
"Tam muội! Tam muội!"
"Tam nha đầu!"
Cách đó không xa chợt vang lên vài tiếng gọi quen thuộc, là đại ca ca! Còn có tam thúc nữa!!!
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe thấy mà mừng rơi nước mắt, nàng nghẹn ngào, giọng nói run rẩy, lộ ra sự may mắn và nhẹ nhõm sau khi thoát chết: "Đại ca ca! Tam thúc! Con ở đây!"
Ôn Tuấn Lương và Ôn Vinh đang cuống cuồng bên ngoài nghe thấy tiếng khóc run rẩy kia thì giật mình, nhìn nhau rồi vội vã chạy về hướng phát ra âm thanh.
Tim Ôn Tuấn Lương đập như sấm, hoảng đến mức chân tay bủn rủn ngã nhào xuống đất, luống cuống tay chân bò vài bước mới đứng dậy được. Vừa chạy vừa hét: "Nhiễm Nhiễm đừng sợ, tam thúc đến đây!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe thấy tiếng người thân không nhịn được quẹt nước mắt, vừa khóc vừa cười.
Nàng nhìn hai người đang hớt hải chạy tới không xa, cả hai đều lúng túng, chạy trông rất chật vật: "Đại ca ca! Tam thúc!"
Dưới ánh trăng, Ôn Tuấn Lương nhìn thấy tiểu nữ nương cách đó vài trượng khắp người khắp mặt đầy máu, não bộ lập tức trống rỗng. Ông ta quỳ sụp xuống đất, môi run rẩy vài cái rồi đột ngột bật khóc thành tiếng: "Nhiễm Nhiễm à, tam nha đầu nhà tôi sao thế này..."
Ông ta hoảng đến mức chân mềm nhũn không đứng dậy nổi, vừa bò vừa lết đến chỗ Ôn Nhiễm Nhiễm, vừa bò vừa khóc.
Ôn Vinh nhìn thấy vài cái xác trên đất thì sững sờ tại chỗ, run rẩy rút con dao găm giấu trong ngực ra lao về phía muội muội mình: "Tam muội! Tam muội muội không sao chứ!"
Ôn Tuấn Lương khóc thút thít đến trước mặt Ôn Nhiễm Nhiễm, run rẩy đưa tay muốn kéo nàng, lại sợ mình lóng ngóng làm nàng đau, vừa lo vừa xót, cuống quá tự tát mình hai cái: "Tam nha đầu, con nói với tam thúc xem, bị thương ở đâu?"
Ôn Vinh bọc hậu, đầy vẻ căng thẳng nhìn chằm chằm vào những kẻ nằm la liệt trên đất, sợ rằng đột nhiên có đứa nào đứng dậy muốn bắt nạt tam muội nhà mình lần nữa.
"Con không bị thương." Ôn Nhiễm Nhiễm nặn ra một nụ cười với hai người, "Đám người này nghe tin hôm qua con được thưởng nhiều, muốn bắt con tống tiền, may mà gặp được huynh ấy... con mới thoát nạn."
Ôn Vinh và Ôn Tuấn Lương toàn tâm toàn ý lo cho cháu gái em gái, thấy nàng chỉ tay sang bên cạnh mới thấy nàng đang đỡ một nam tử ngất xỉu.
Hai người thấy vậy vội vàng tiến lên giúp đỡ, Ôn Nhiễm Nhiễm đẩy đẩy Ôn Vinh: "Đại ca ca, huynh đi tìm một cỗ xe ngựa đi, phải nhanh lên."
"Được được được." Ôn Vinh đáp lời, vội vàng sải bước chạy đi, nhưng chạy chưa được mấy bước chợt nhớ ra điều gì lại quay ngược trở lại.
Huynh nhét con dao găm vào tay Ôn Tuấn Lương đang lau nước mắt: "Tam thúc, bảo vệ tốt cho Nhiễm Nhiễm nhà ta."
Nói xong, huynh ấy như quả pháo thăng thiên lao vút đi.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn Ôn Tuấn Lương: "Tam thẩm thẩm và mọi người đâu rồi ạ?"
"Họ ở sạp hàng." Ôn Tuấn Lương nghiêng đầu nhìn cháu gái mình, không nhịn được lại quan sát một lượt, khuôn mặt và bộ đồ đầy máu này, vừa rồi dọa ông ta hồn bay phách lạc. Nếu nàng có mệnh hệ gì, ông ta cũng không muốn sống nữa!
"Thấy sắp dọn hàng rồi mà chưa thấy con về, tam thẩm con sốt ruột, nói con là đứa trẻ hiểu chuyện, cho dù có sai hỏa kế tửu lâu đến báo tin cho chúng ta, cũng tuyệt đối không đến giờ này chưa về. Chúng ta sợ con gặp chuyện nên mới ra ngoài tìm..." Ông ta vừa nói vừa lau nước mắt, "May mà tìm thấy rồi!"
Ôn Tuấn Lương vươn chân, hung hăng giẫm lên cái xác trên đất hai cái: "Lũ súc sinh đáng chết! Dưới chân thiên tử mà cũng dám ngang nhiên bắt người!"
Ôn Nhiễm Nhiễm cùng hai người đỡ nam tử áo đen đi ra ngoài: "Vậy thì tốt quá, lát nữa đại ca ca tìm được xe ngựa đến, chúng ta quay lại đón tam thẩm thẩm và mọi người cùng về."
"Được được được." Ôn Tuấn Lương liên tục gật đầu, nắm chặt con dao găm.
Tiếng vó ngựa trong đêm đặc biệt rõ ràng, Ôn Nhiễm Nhiễm đứng ở đầu hẻm, nhìn thấy Ôn Vinh hớt hải ngồi xe ngựa tới.
Nàng nhìn mà thấy an lòng, giờ đây đại ca ca ngày càng đáng tin cậy rồi.
Ôn Vinh và Ôn Tuấn Lương khiêng nam tử bị thương ngất xỉu lên xe, Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn Ôn Vinh: "Đại ca ca, muội và tam thúc đón tam thẩm thẩm rồi về nhà trước, huynh đi tìm một đại phu giúp muội, rồi thuê thêm một cỗ xe ngựa nữa, như vậy có thể nhanh hơn, huynh cũng đỡ tốn sức."
"Được." Ôn Vinh gật đầu mạnh mẽ, "Tam muội yên tâm, huynh nhớ kỹ rồi."
Xe ngựa phi nhanh, Ôn Nhiễm Nhiễm nghe tiếng người bên ngoài mà buông thõng người xuống, lúc này mới cảm thấy mình đã an toàn. Ước chừng qua một khắc đồng hồ, xe ngựa chậm rãi dừng lại, Ôn Tuấn Lương nhảy xuống bảo Tôn thị và mọi người thu dọn đồ đạc lên xe.
Ôn Nhiễm Nhiễm tựa vào thành xe, nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn của mọi người.
Rèm xe bị người từ bên ngoài vén lên, một luồng ánh trăng chiếu vào, lập tức nghe thấy tiếng khóc run rẩy của Ôn Như Như: "Sao nhiều máu thế này... Tam muội, tam muội muội làm sao vậy hu hu hu..."
"Nhiễm Nhiễm!" Tôn thị thấy nàng đầy máu, ánh sáng trước mắt bỗng chốc mờ mịt, suýt nữa ngửa ra sau ngất đi.
"Tam thẩm thẩm cẩn thận!"
Ôn Tuấn Lương đỡ lấy Tôn thị đẩy bà lên xe ngựa, Ôn Tuấn Lương phía sau thấy Ôn Nhiễm Nhiễm bộ dạng hiện tại cũng rúng động tâm can, người vốn dĩ nghiêm túc vững vàng như ông, lúc lên xe ngựa chân tay đều run rẩy.
Nhị đệ đang khổ học ở thư viện, nhị đệ muội chăm sóc người già trẻ nhỏ trong nhà... Nhiễm Nhiễm dưới sự trông nom của ông mà bị thương thành thế này, ông làm đại ca còn mặt mũi nào về nhìn họ nữa!
Ông lo lắng nhìn Nhiễm Nhiễm, mím chặt môi cúi đầu không nói.
Tôn thị hai tay run rẩy, muốn ôm Nhiễm Nhiễm lại không biết nàng bị thương ở đâu, sợ mình không có chừng mực làm nàng đau, nước mắt vòng quanh hốc mắt mấy vòng: "Sao lại thành ra thế này... nếu để nhị ca và nhị tẩu nhìn thấy, họ, họ..."
"Tam thẩm thẩm người bình tĩnh chút." Ôn Nhiễm Nhiễm vỗ vỗ lưng bà, nắm lấy tay Ôn Như Như mỉm cười với họ, "Con không sao, máu trên người đều không phải của con, là của huynh ấy."
Tiếng khóc trong xe ngựa im bặt, tiếng bánh xe lăn bỗng trở nên rõ rệt.
Người nhà họ Ôn lúc này mới phát hiện trong xe ngựa còn nằm một người. Mấy người cùng nhìn về phía nam tử đó, chỉ thấy sắc mặt hắn trắng bệch, vết đao nơi y phục rách nát lộ ra rất đáng sợ.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn họ, nhớ lại lúc nãy đại ca ca và tam thúc lúc đầu tìm thấy nàng cũng không chú ý đến nam tử này, đều là nàng nói mới thấy hắn, phản ứng này đúng là y hệt nhau, không hổ là người một nhà!
Nàng thuật lại chuyện tối nay cho họ nghe, nghe mà ai nấy đều kinh hồn bạt vía.
"Trời đất ơi..." Tôn thị nghe mà ngẩn người, lẩm bẩm nhỏ giọng, sợ hãi vô cùng, "May mà Nhiễm Nhiễm cát nhân thiên tướng, nếu không, nếu không..." hậu quả thật không dám tưởng tượng!
Ôn Như Như nắm chặt tay Ôn Nhiễm Nhiễm sụt sùi khóc, ánh mắt thoáng qua, chợt thấy trên cổ trắng ngần của nàng có một vệt máu. Vết thương tuy không sâu, nhưng tam muội nhà nàng là được nhị bá phụ và nhị bá mẫu cưng chiều từ nhỏ, chưa từng bị thương, cái này chắc đau lắm! Muội muội nhà nàng chắc đau đến ngơ người rồi, chẳng còn biết đau nữa.
Nàng mím môi, ôm muội muội khóc thành tiếng: "Còn nói không bị thương, cổ đều bị cứa một nhát rồi này."
"Á!" Tôn thị ghé sát nhìn một cái, đồng tử co rụt lại, "Vết cứa dài thế này cơ mà!"
"Hửm?" Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn ra, nghe họ nói mới bỗng thấy trên cổ truyền đến từng trận đau xót. Nàng đưa tay sờ sờ, thấy đầu ngón tay dính chút máu mới nhớ ra lúc nãy mình chạy trốn bị bắt lại suýt nữa bị người ta cắt cổ.
Nàng nhìn nam tử áo đen đang nằm tựa trên xe: Nếu không có hắn, giờ mình chắc đang húp canh Mạnh Bà rồi...
Ôn Tuấn Lương và Ôn Tuấn Lương lòng căng như dây đàn, nhìn thấy vệt máu kia mà xót xa vô cùng.
Đứa nhỏ mười mấy tuổi trải qua một phen thế này, quả thực đáng thương!
"Lũ súc sinh!" Ôn Tuấn Lương nổi lôi đình, "Vừa rồi tôi nên băm xác chúng ra thành bùn thịt ném đi cho lợn ăn!"
"Ông nhỏ tiếng chút!" Tôn thị bịt miệng ông ta lại, nhìn ra ngoài một cái rồi nháy mắt với ông ta hạ thấp giọng nói, "Bên ngoài còn có phu xe đấy! Nhiễm Nhiễm nhà ta là tiểu nương tử chưa xuất các!"
Ôn Tuấn Lương lập tức im bặt, nhưng vẫn bực bội không thôi, toàn thân không có chỗ xả giận, hung hăng đấm vào thành xe một cái.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn bộ dạng tức tối của ông ta không khỏi mỉm cười: "Tam thúc, xe này là chúng ta thuê đấy, đấm hỏng là phải đền tiền đấy!"
Ôn Tuấn Lương liếc nàng một cái, lầm bầm nói: "Đã thế này rồi, còn tâm trí đâu mà nhớ đến mấy lạng bạc đó."
"Con mạng lớn, phúc khí còn ở phía sau cơ!" Ôn Nhiễm Nhiễm nheo mắt cười, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, nụ cười trông rất ngây ngô.
"Đúng đúng đúng." Tôn thị rất tán thành gật đầu, "Nhiễm Nhiễm nói đúng, đại nạn không chết, tất có hậu phúc!"
Cả xe người nghiêm nghị gật đầu, không ai nói thêm lời nào nữa.
Về đến nhà đã là đêm khuya, Ôn lão thái thái và vợ chồng Ôn Dật Lương thấy người mãi chưa về, ăn ngủ không yên, đứng đợi bên ngoài từ lâu.
Một cỗ xe ngựa đột nhiên dừng trước cửa, Thẩm thị bỗng thấy lo lắng lạ thường. Bà tiến lên vài bước, thấy Ôn Tuấn Lương vén rèm xe đi xuống, nhìn một cái đã thấy con gái đầy máu bên trong.
Bà tối sầm mặt mũi, ngay sau đó ngã quỵ xuống.
Ôn Dật Lương vội vàng đỡ lấy, ngước mắt thấy Nhiễm Nhiễm đầy vết máu trong xe ngựa, tim đột ngột ngừng đập một nhịp: "Nhiễm Nhiễm à! Nhiễm Nhiễm con, Nhiễm Nhiễm..."
"Sao thế? Chuyện gì thế này?" Ôn lão thái thái thấy vợ chồng lão nhị như vậy, vội vàng đi tới, khi nhìn thấy Nhiễm Nhiễm thì một hơi thở không lên được, suýt nữa quy tiên.
"Tổ mẫu tổ mẫu!" Ôn Nhiễm Nhiễm vội vàng nhảy xuống xe ngựa, "Con không sao, máu trên người đều không phải của con."
Nàng thành thục giải thích một phen, Ôn lão thái thái và Thẩm thị lúc này mới sống lại, sắc mặt trắng bệch của Ôn Dật Lương cũng có chút huyết sắc. Ba người hít sâu một hơi cho thông, mới phát hiện trong xe ngựa còn nằm một nam tử lạ mặt.
Ôn Nhiễm Nhiễm: Được rồi, lần thứ ba rồi...
"Mau, mau khiêng người xuống." Ôn Nhiễm Nhiễm vội gọi, Ôn Tuấn Lương và Ôn Tuấn Lương khiêng người xuống, Ôn Dật Lương tiến lên giúp một tay, đưa người vào căn phòng nhỏ của họ.
Thẩm thị kéo Ôn Nhiễm Nhiễm khóc không ngừng, Ôn Như Như đỡ lão thái thái, thút thít đi theo phía sau.
Tôn thị đưa tiền, nghĩ ngợi một lát rồi trầm giọng nói với phu xe: "Cha ta là Thị vệ thân quân Mã quân Chính chỉ huy sứ, ngươi có hiểu không?"
Phu xe cầm bạc, vội vàng cúi người hành lễ: "Hiểu hiểu, tiểu nhân đều hiểu."
Tôn thị thấy xe ngựa đi xa, lúc này mới vào sân.
Lương thị trong phòng nghe thấy động tĩnh bên ngoài không giống bình thường, lộ vẻ hoảng loạn, thấp thoáng còn nghe thấy tiếng khóc. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, liếc thấy Ôn Nhiễm Nhiễm mặt mày đầy máu.
Tim bà đập thót một cái, vội vàng chạy ra ngoài.
Ngày thường tuy có nhiều điểm không hợp nhau, nhưng dù sao cũng là đứa trẻ bà nhìn lớn lên, thấy nàng đầy máu cũng lo lắng không thôi.
"Chuyện này là sao?" Lương thị chạy bước nhỏ đến trước mặt Ôn Nhiễm Nhiễm, nhìn gần càng thấy kinh hồn bạt vía, giọng nói run rẩy hai cái.
Ôn Nhiễm Nhiễm ngước mắt nhìn Lương thị, thấy sự quan tâm trong mắt bà không giống giả vờ, bèn cười với bà, lại giải thích một lần nữa.
"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi." Lương thị nghe nàng nói vậy thì thở phào, ánh mắt chuyển sang nam tử vừa được khiêng vào phòng.
Nếu Ôn Nhiễm Nhiễm không nói, bà thực sự không thấy Ôn Tuấn Lương hai người khiêng một người vào.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn sắc mặt bà, biết bà cũng nghe nàng nói mới phát hiện còn có người nằm đó.
Lần thứ tư rồi...
Mọi người chen chúc trong căn phòng nhỏ của nhị phòng, căn phòng vốn dĩ chật hẹp càng thêm nhỏ bé.
Ôn Vinh thở hổn hển kéo đại phu vào phòng, Ôn Nhiễm Nhiễm thấy vậy vội nói: "Làm phiền tiên sinh nhất định phải xem kỹ cho huynh ấy, bao nhiêu bạc con cũng sẵn lòng."
"Đúng đúng đúng, bao nhiêu bạc cũng sẵn lòng." Ôn lão thái thái vội vàng thêm một câu, chàng trai này đã cứu mạng cháu gái bà, lẽ ra nên như vậy.
Vị lão đại phu bị Ôn Vinh kéo đi vội vã, tuy là có ngồi xe ngựa nhưng cũng không tránh khỏi thở dốc mệt mỏi. Ông thở dốc hai hơi, đặt hòm thuốc xuống nói: "Mọi người đừng vội, thầy thuốc như mẹ hiền, tôi tự khắc sẽ dốc hết sức mình."
Ông nói xong tiến lên kiểm tra một phen, bắt mạch thăm nhịp thở, hồi lâu sau mới khẳng định nói: "Vị công tử này tính mạng không lo, là do mất máu quá nhiều cộng thêm đau đớn kịch liệt dẫn đến hôn mê, nhưng cũng không nghiêm trọng. Vết thương trên người thì có chút nguy hiểm, nhưng nếu chăm sóc cẩn thận thì cũng không sao. Tôi sẽ băng bó vết thương cho cậu ấy ngay, rồi kê thêm ít thuốc mỡ cầm máu sinh cơ, cùng với đơn thuốc bổ huyết."
Ôn Nhiễm Nhiễm thở phào, đang định nói chuyện, Thẩm thị đã lên tiếng trước: "Làm phiền tiên sinh cũng xem giúp vết thương trên cổ con gái tôi."
Lão đại phu nhìn kỹ một chút, cười nói: "Vết thương này của tiểu nương tử không đáng ngại, đắp thuốc của tôi ba ngày là khỏi, nhưng nhớ kỹ không được chạm nước."
Người nhà họ Ôn nghe đại phu nói vậy, lúc này mới hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
May mà nhìn thì nguy hiểm, nhưng lại bình an vượt qua.
Ôn lão thái thái và Thẩm thị lập tức bái thần bái Bồ Tát, nhân tiện bái luôn cả tổ tiên nhà họ Ôn một lượt.
Lão thái thái vừa bái vừa mắng lão già dưới đất: Chẳng biết trông nom Nhiễm Nhiễm nhà mình gì cả, chết rồi đúng là đồ vô dụng!
Một đêm hỗn loạn, mãi đến khi đêm khuya như mực mới yên tĩnh lại.
Bên ngoài sân đang nấu một nồi cháo gạo nếp tím long nhãn hồng táo, là do Ôn Nhiễm Nhiễm nghe đại phu nói hắn mất máu quá nhiều, sau khi hỏi ý kiến đã nấu.
Trong nồi đất kêu sùng sục, cả sân thơm nức mùi ngọt.
Ôn Nhiễm Nhiễm ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh giường thay thuốc cho người trên giường, vừa cúi người quấn băng vải, đột nhiên cảm thấy xung quanh lạnh lẽo. Nàng theo bản năng nghiêng đầu, chợt bắt gặp đôi mắt sâu thẳm phân minh trắng đen kia.
"Huynh tỉnh rồi?" Nàng mừng rỡ, nhanh thoăn thoắt quấn xong băng gạc, "Có đói không? Tôi nấu cháo cho huynh rồi."
Cánh tay phải truyền đến từng trận đau đớn kịch liệt, Tề Diễn khẽ nhíu mày, quan sát xung quanh một lát, chân mày càng nhíu chặt hơn.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn đôi mắt thanh lạnh như ánh trăng kia, chậm rãi nhướn mày, nàng dường như thấp thoáng thấy được chút chê bai trong đó...
Bốn mắt nhìn nhau, hồi lâu không nói lời nào.
"Cô đã cứu ta."
Nam tử trên giường đột nhiên lên tiếng, Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn ra một lát mới phản ứng lại: "Là huynh cứu tôi, đêm nay... tôi suýt nữa mất mạng."
Tề Diễn nhìn nàng, tiểu nương tử trước mặt trên cổ có một vệt máu, đôi mắt lại sáng lấp lánh, hai lúm đồng tiền nơi khóe môi đầy vẻ tràn trề sức sống, hoàn toàn không thấy chút bàng hoàng sợ hãi nào sau khi thoát chết.
Vô thức, hắn lại nhớ đến giọng nữ thanh thoát ngọt ngào đêm qua:
"Sống đời mà, chẳng qua là ăn uống ngủ nghỉ giữa trời đất, thế nào cũng sống được."
"Cô tên là gì?"
Ôn Nhiễm Nhiễm cười híp mắt đáp: "Tôi tên là Ôn Nhiễm Nhiễm, chữ Nhiễm trong 'nhiễm nhiễm tề phương thảo', còn huynh?"
Đến cả cái tên cũng tràn đầy sức sống...
Tề Diễn mở môi, giọng nói có chút khàn khàn: "Hoắc Hành."
"Hoắc Hành..." Ôn Nhiễm Nhiễm cười niệm một lần, "Tôi nhớ rồi, A Hành huynh có đói không?"
Nàng đang nói chuyện, ánh mắt bỗng bị thu hút bởi những đốm đỏ thấp thoáng lộ ra trên cổ hắn, lấm tấm thành từng mảng.
Ôn Nhiễm Nhiễm lại nhìn kỹ, thấy trên cánh tay cũng có. Nàng quan sát kỹ hồi lâu, vùng da lộ ra ngoài thì không sao, nhưng những đốm đỏ kia lại thấp thoáng có dấu vết trầy xước.
Lúc đại phu xử lý vết thương vẫn chưa có, là sau khi cha thay cho hắn bộ y phục của mình mới có.
Cái này... chẳng lẽ là da hắn quá non, y phục quá thô, nên bị cọ xát mà trầy da sao?
Ôn Nhiễm Nhiễm nghĩ vậy không khỏi ngả người ra sau, hay thật, mình gặp được "Công chúa hạt đậu" rồi!
Đề xuất Cổ Đại: Gả Đi Xung Hỷ, Tiền Phu Từng Tử Trận Bỗng Phát Điên