Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 54: Khai Tiệc

Trăng vẫn còn treo trên đầu cành, Ôn Nhiễm Nhiễm đã dậy chải chuốt chỉnh tề, dự định đến tửu lâu Trình Ký để chuẩn bị chiến đấu.

Tiệc tối mới bắt đầu, nhưng nguyên liệu nấu nướng phải chuẩn bị từ sáng sớm!

Chưa nói đến những món tốn thời gian khác, chỉ riêng nước dùng cao thang thôi cũng phải ninh ít nhất bảy tám tiếng đồng hồ.

Ôn Nhiễm Nhiễm tạm dừng việc kinh doanh ở sạp hàng, bảo Liễu thẩm và A Lương đi cùng nàng đến tửu lâu phụ giúp, cộng thêm tiểu công nhóm lửa tên là Nguyệt Sinh hôm nọ, nhân thủ thế là đủ rồi.

Mấy ngày nay nàng đã rèn luyện Nguyệt Sinh một phen, không ngờ Nguyệt Sinh không chỉ cần cù hiếu học mà còn thông minh lanh lợi, chỉ dạy qua hai lần là có thể học được bảy tám phần, đúng là một mầm non tốt.

Nhìn lại mấy tên đồ đệ của Chu sư phụ... Ôn Nhiễm Nhiễm đến tận hôm nay vẫn không hiểu nổi tại sao Chu sư phụ lại thu nhận mấy kẻ tầm thường, đầu óc không mấy linh hoạt như vậy làm đồ đệ, rõ ràng không phải là người có tố chất. Những kẻ không cần cù cũng chẳng có thiên phú thế này, đừng hòng bước chân được tới trước mặt sư phụ nàng.

Nếu không nhờ Chu sư phụ ngày ngày nhắc nhở, tận tình chỉ bảo, thì mấy tên ngốc đó có học đến già cũng chẳng thể ra nghề nổi!

Trong bếp ngoài Nguyệt Sinh ra, còn có vài người có chút thiên phú, Chu sư phụ đáng lẽ nên thu nhận họ mới phải...

Ôn Nhiễm Nhiễm vừa nghĩ vừa lắc đầu, nhưng cũng may Chu sư phụ không thu nhận Nguyệt Sinh, nếu không nàng làm sao nhặt được món hời này?

Nàng nhẩm tính trong lòng một lát, lúc ra cửa chợt thấy người nhà họ Ôn đứng đông đủ giữa sân, chỉ thiếu mỗi đại bá mẫu, ngay cả tổ mẫu cũng chống gậy, vẻ mặt hiền từ nhìn nàng.

Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn người, cảm thấy có chút giống mùi vị của mấy bộ phim ngắn "tấu hài" trên mạng, khi một đám môn đồ cung nghênh Long Vương trở về...

"Hôm nay không cần bày hàng, sao mọi người đều dậy hết rồi?" Ôn Nhiễm Nhiễm tiến lên đỡ Ôn lão thái thái, "Tổ mẫu sao cũng ra đây?"

Ôn Tuấn Lương cười nói: "Tối qua mấy người chúng ta đã bàn bạc rồi, hôm nay cha ở nhà giám sát công trình, nhị thúc vẫn đi thư viện như thường lệ. Còn tam thúc thẩm thẩm, đại ca ca nhị tỷ tỷ, tổ mẫu và mẫu thân sẽ cùng con đến tửu lâu Trình Ký."

"Đâu cần dùng đến nhiều người như vậy?" Ôn Nhiễm Nhiễm nghe xong vội xua tay, "Chỉ là một bàn tiệc thôi, con mang theo Liễu thẩm và A Lương là đủ rồi."

"Thế sao được!" Ôn Như Như bĩu môi, "Một mình muội đi làm sao chúng ta yên tâm cho được?"

"Nhị muội nói đúng đấy." Ôn Vinh nghiêm túc nói, "Chúng ta đi cùng cũng để có người trông nom lẫn nhau."

Ôn Tuấn Lương cũng hiếm khi không cợt nhả, chỉnh tề gật đầu: "Tam nha đầu không cần quản chúng ta, chúng ta tự tìm chỗ ngồi chờ, nhất định sẽ không gây phiền phức hay làm loạn cho con đâu."

Tôn thị hiếm khi tán thành lời ông ta: "Đúng thế, trận thế lớn như vậy, chúng ta không ở bên cạnh con thì cứ thấy bất an."

Ôn Dật Lương và Thẩm thị cũng nói: "Nhiễm Nhiễm, nghe lời thúc thúc thẩm thẩm và anh chị con đi."

Ôn lão thái thái nắm lấy tay Ôn Nhiễm Nhiễm, giọng nói già nua trầm xuống: "Sao có thể để con đơn thương độc mã đối trận? Cả nhà chúng ta nên đi cùng con mới phải!"

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn lão tổ mẫu, nghe mà ngẩn cả người.

Hay thật, từ Long Vương trở về biến thành Mục Quế Anh treo ấn xuất chinh luôn rồi...

Có khi nào nàng chỉ đơn giản là đi nấu một bữa cơm thôi không!

Nhưng mà... không cho họ đi, chắc chắn lòng họ sẽ không yên, ở nhà đợi cả ngày chắc sẽ sốt ruột lắm. Thôi thì cứ mang theo vậy, có một đội hậu thuẫn hùng hậu cũng không tệ!

"Vậy chúng ta mau qua đó thôi!" Ôn Nhiễm Nhiễm cười nói, nàng nghĩ một lát rồi nhìn về phía nương và Tôn thị, "Vừa hay lát nữa nương và tam thẩm thẩm giúp con trông coi lò bếp, ngoài người nhà mình ra, không được để người ngoài đến gần."

Chu sư phụ tuy có chút kiêu ngạo tự phụ, thích ra vẻ, nhưng vẫn tính là người chính trực, sẽ không giở mấy trò tiểu nhân ám muội. Nhưng mấy tên đồ đệ của ông ta thì chưa chắc, vẫn nên đề phòng thì hơn.

Ôn lão thái thái nhìn đứa cháu gái nhỏ bé mà lau nước mắt: "Đứa nhỏ chừng này, mà đã có thể gánh vác cả một gia đình rồi!"

"Chẳng phải sao?" Tôn thị cười hì hì nói, "Mùa hè Nhiễm Nhiễm còn đẩy xe nhỏ bày hàng, mùa thu đã có sạp hàng riêng, giờ đây còn có thể gánh vác cả bàn tiệc của thiên hoàng quý tộc nữa!"

Ôn Nhiễm Nhiễm nhét cho Ôn Vinh một thỏi bạc: "Đại ca ca đi thuê một cỗ xe ngựa đi, tổ mẫu tuổi đã cao, không đi bộ xa như vậy được."

"Xe ngựa huynh đã thuê xong rồi, đang đợi ở ngoài kia kìa!" Ôn Vinh cười đỡ Ôn lão thái thái đi ra ngoài, Ôn Tuấn Lương như một tên chân chạy lon ton đẩy cửa ra, quả nhiên thấy bên ngoài có một cỗ xe ngựa đang đỗ.

Ôn Tuấn Lương quay đầu nhe răng cười với Ôn Nhiễm Nhiễm: "Tam nha đầu, đây là ý của thúc đấy, chu đáo chưa!"

"Vâng vâng vâng!" Ôn Nhiễm Nhiễm cười khen ngợi ông ta, "Tam thúc nhà con là người tỉ mỉ chu đáo nhất."

Ôn Tuấn Lương nghe xong, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ, cái đuôi lập tức vểnh lên tận trời.

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn họ lên xe ngựa, quay người vào bếp bê một cái hũ rồi cũng đi theo.

Cả nhà náo nhiệt, tiếng bánh xe và tiếng vó ngựa xen lẫn tiếng cười nói vui vẻ.

Lương thị vẫn luôn trốn trong phòng nhìn ra ngoài qua cửa sổ, trong mắt thoáng qua một tia ghen tị và khát khao.

Hôm nay ngồi xe ngựa, lúc đến tửu lâu Trình Ký trời vẫn chưa sáng, quả nhiên nhanh hơn đôi chân của Ôn Nhiễm Nhiễm nhiều!

Lúc xuống xe nàng vuốt ve bờm ngựa, mắt sáng rực: Hay là mua một con ngựa về nuôi nhỉ?

Trình lão bản từ sớm đã dẫn theo con gái và hỏa kế đứng chờ ở cửa, thấy Ôn Nhiễm Nhiễm cười hớn hở vừa định tiến lên, thì thấy rèm xe ngựa động đậy, một bà lão tóc hoa râm, tinh thần quắc thước chống tay nàng bước xuống xe.

Dù mặc vải bông bình thường, từ đầu đến chân không có lấy nửa món đồ giá trị, nhưng vẫn không che giấu được khí thái uy nghiêm toát ra từ người bà.

Mọi người thấy Ôn lão thái thái thì ngẩn ngơ một lúc, chỉ cảm thấy chân mềm nhũn, không tự chủ được mà muốn quỳ xuống dập đầu với bà lão này.

Trình lão bản cũng không khỏi lảo đảo một cái, lúc nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm nói chuyện không tránh khỏi lắp bắp: "Nhiễm Nhiễm, đây... đây chính là lão phu nhân của Lăng Dương Bá Phủ phải không?"

Ôn Nhiễm Nhiễm gật đầu, Trình lão bản lập tức vẫy vẫy tay ra sau: "A Diệp mau lại đây! Mau lại đây bái kiến Ôn lão phu nhân!"

Nhà họ Ôn tuy đã sa sút, nhưng vị lão phu nhân này trước kia từng vào cung, bái kiến qua các bậc quan gia thiên hạ. A Diệp có thể nhận được sự dạy bảo, mở mang tầm mắt chỗ bà cũng là tốt.

Trình Diệp mỉm cười đi tới, nhún người hành lễ: "Trình gia A Diệp, bái kiến Ôn lão phu nhân."

Bà đã sống cả đời, tự nhiên biết Trình lão bản bảo con gái chào hỏi mình là vì ý gì. Ôn lão thái thái nhìn đứa cháu gái nhỏ bên cạnh chỉ biết cười, hằng ngày thấy một tiểu nương tử vui vẻ không lo âu như vậy, lòng bà cũng thấy vui lây.

Vì cháu gái nhà mình, bà cũng nên chăm sóc cô nương nhà họ Trình này nhiều hơn một chút.

Ôn lão thái thái nghĩ đến đây, mỉm cười đỡ người dậy, quan sát vài lần thấy là một cô nương hiểu lễ nghĩa, điềm đạm, không khỏi gật đầu: "Cô nương này hào phóng nhã nhặn, không kém gì quý nữ nhà quan, có thể thấy Trình lão bản đã dụng tâm."

Trình lão bản nghe lão thái thái khen ngợi con gái mình thì trong lòng vui sướng, vội nói: "Không dám nhận một tiếng 'lão bản' của lão phu nhân, ngài cứ gọi tôi là tiểu Trình là được."

Ôn lão thái thái cười nói: "Ta thấy ngươi cũng tầm tuổi bằng lão nhị nhà ta, ta mạn phép gọi ngươi một tiếng điệt nhi (cháu) có được không?"

"Điệt nhi tốt, điệt nhi tốt, vậy tôi xin gọi ngài một tiếng thẩm thẩm." Trình lão bản hớn hở gật đầu, bảo Trình Diệp đích thân đỡ lão thái thái vào phòng bà ngồi.

Ôn lão thái thái xua tay: "Ta muốn vào hậu trù xem thử, để trấn giữ cho Nhiễm Nhiễm nhà ta, không biết có tiện không?"

Ôn Nhiễm Nhiễm nghe xong vội khuyên: "Nhà bếp nóng bức, tổ mẫu hay là cùng Trình cô nương đi nghỉ ngơi đi!"

Ôn lão thái thái vỗ vỗ tay nàng cười nói: "Thân thể tổ mẫu còn cứng cáp lắm. Ta chỉ đi xem thôi, khi nào mệt ta tự khắc đi nghỉ, đừng lo."

Người già đã có lòng, Ôn Nhiễm Nhiễm không tiện từ chối thêm.

Trình lão bản vội vàng dẫn đường phía trước, dặn dò con gái đi sát bên cạnh lão thái thái, nếu thấy lão thái thái mệt thì lập tức đỡ bà đi nghỉ ngơi.

Trình Diệp gật đầu vâng dạ, nghiêng đầu bảo thị nữ của mình đi pha trà ngon nhất mang lên.

Cả nhóm đến nhà bếp, Ôn Nhiễm Nhiễm thấy nhà họ Trình bê tới mấy chiếc ghế giao y có điểm tựa hình lá sen, đặt đệm mềm mại. Lại có người bê tới kỷ nhỏ đồng bộ, trên đó đặt trà nước hoa quả, rất chu đáo.

Nàng đỡ tổ mẫu ngồi yên vị, quay người xắn tay áo dẫn theo Liễu thẩm, A Lương, mẫu thân và tam thẩm thẩm đến trước bếp.

Chu sư phụ cùng mấy tên đồ đệ nhìn vị lão phu nhân đang ngồi đoan chính kia, bị khí thế cao quý quanh người bà làm cho chấn động, cũng không kìm được muốn quỳ xuống dập đầu.

Mấy tên đồ đệ mồ hôi tay chảy ròng ròng, hồi lâu sau mới ngẩng đầu lên khinh khỉnh nói: "Lăng Dương Bá Phủ đổ rồi, một mụ già còn bày đặt làm bộ làm tịch gì chứ?"

"Chẳng phải sao? Đến tiểu thư nhà chủ ta cũng phải hầu hạ bên cạnh, đúng là một mụ già không..."

"Nói cái thứ hỗn trướng gì thế!" Chu sư phụ nghe mấy tên đồ đệ không ra gì càng lúc càng ăn nói không kiêng nể, nhíu mày quát mắng, "Người ta tuổi tác đáng bậc tổ tiên các ngươi rồi, nói những lời bất kính như vậy không sợ thối lưỡi sinh nhọt sao, bình thường ta dạy bảo các ngươi thế nào?"

"Sư phụ ngài bớt giận, chúng con cũng là vì bất bình cho ngài thôi." Tên đồ đệ cao kều đứng đầu nhỏ giọng nói, trong mắt thoáng qua tia không phục.

"Không cần ngươi phải bất bình cho ta." Chu sư phụ nhàn nhạt liếc hắn hai cái: "Lâm Tử, tâm nhãn ngươi hoạt bát, nhưng cũng phải dùng đúng chỗ. Hôm nay nếu ngươi làm chuyện gì không nên làm, thì đừng trách sư phụ này không nể tình."

Ông nói xong, ánh mắt nghiêm nghị quét qua, đám đồ đệ trước mặt lập tức cúi đầu xuống: "Các ngươi cũng vậy."

"Rõ."

Đám đồ đệ đều cung kính đáp "Rõ", chỉ có tên gọi là Lâm Tử cúi đầu, con ngươi đảo liên tục.

Chu sư phụ nhấp một ngụm trà, nhìn về phía Ôn tiểu nương tử đang khí định thần nhàn trước bếp như mọi ngày. Tuy ông không đánh giá cao con nhóc vắt mũi chưa sạch này, không tin nàng có thể gánh vác nổi bàn tiệc, nhưng tuyệt đối sẽ không dùng những thủ đoạn ám muội hèn hạ để gây khó dễ cho nàng, như thế thì uổng công làm người, sao xứng đáng với tổ sư gia?

Ôn Nhiễm Nhiễm đứng trước bếp, liếc nhìn nguyên liệu trước mặt, đều rất chỉnh tề. Móng giò, bì lợn các thứ đều đã xử lý sạch sẽ, rau củ cũng đã rửa qua, bày biện rất có trình tự, nhìn là biết người làm những việc này đã rất dụng tâm.

Nàng quay đầu nhìn Nguyệt Sinh đang đỏ hoe mắt, mỉm cười khen ngợi: "Vất vả cho Nguyệt Sinh rồi, đợi bàn tiệc này xong, ta nhất định sẽ cảm ơn ngươi thật tốt."

Nguyệt Sinh ngại ngùng gãi gãi sau gáy, vô cùng bẽn lẽn: "Cô nương nói quá lời rồi, đây đều là bổn phận của tôi."

Ôn Nhiễm Nhiễm rửa sạch tay, bắt đầu xử lý móng giò, gà vịt, sườn. Nàng nhấc dao chặt hai nhát, gà mái, vịt già lập tức biến thành những miếng vuông vức, sườn được chặt thành bốn phần.

Đây đều là đồ mới mổ, rất tươi, làm sạch nội tạng và máu thừa bên trong gà vịt rồi chần qua nước là dùng được.

Ôn Nhiễm Nhiễm lấy một miếng thịt đùi lợn muối (hỏa thối) thượng hạng giao cho Nguyệt Sinh: "Cho vào lò nướng hai khắc đồng hồ." Nàng vừa nói vừa dạy hắn vài mẹo nhỏ, "Trước khi cho thịt muối vào ninh canh thì nướng hai khắc, sẽ phát huy tối đa hương thơm của thịt muối, đã nhớ chưa?"

Nguyệt Sinh bưng miếng thịt muối gật đầu lia lịa: "Nhớ rồi ạ!"

"Đi đi!"

Nguyệt Sinh hớt hải chạy đi làm, sợ chậm trễ việc của Ôn Nhiễm Nhiễm.

Chưa đến giờ làm việc, nhưng lúc này trong bếp đã đứng đầy người. Đám tiểu công phụ bếp nhìn Nguyệt Sinh với vẻ mặt đầy ghen tị, ai cũng hâm mộ hắn có thể làm việc dưới tay Ôn tiểu nương tử.

Mấy ngày nay họ đều thấy rồi. Ôn tiểu nương tử đối xử với Nguyệt Sinh rất tốt, cái gì cũng dạy hắn, nhìn mà phát thèm!

Chu sư phụ vừa uống trà vừa liếc mắt nhìn cảnh tượng trong phòng, khẽ nheo mắt nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm.

Trận thế lớn thế này, lát nữa mà làm trò cười thì chỉ có nước khóc nhè.

Ông cười lắc đầu, chậm rãi mài dao rửa nồi, cứ đợi lát nữa tiểu nương tử này không làm được, mình còn kịp thời cứu vãn tình thế.

Ôn Nhiễm Nhiễm đối mặt với mấy chục cặp mắt trái lại rất bình tĩnh, không khác gì lúc làm món ăn ở nhà thường ngày.

Sự bình tĩnh này là do nàng đã trải qua rèn luyện từ các cuộc thi trong và ngoài nước. Khi tham gia cuộc thi đầu tiên trong đời nàng cũng run, nhưng sau này, tâm thái ngày càng thả lỏng hơn.

Ôn Nhiễm Nhiễm ném gà vịt móng giò sườn vào nồi, dùng lửa nhỏ ninh từ từ. Giao bao tử lợn đã lọc mỡ rửa sạch cho A Lương xử lý lại một lần nữa, rồi quay sang làm bốn món khai vị nguội.

Món khuỷu hoa cuốn (giò hoa) và gà thủy tinh nàng đã làm không dưới hàng chục lần, sư phụ dạy món này như món cơ bản. Không có mẹo gì ghê gớm, chỉ là ở chỗ tỉ mỉ.

Ví dụ như món gà thủy tinh này, muốn cho lớp đông trong suốt như pha lê, thì phải làm sạch bì lợn rồi thái sợi, dùng muối và nước ấm vò đi vò lại nhiều lần, cho đến khi nước ấm đổ vào trong vắt không chút tạp chất mới tính là xong.

Ôn Nhiễm Nhiễm cho sợi bì lợn đã xử lý vào bát miệng rộng, đổ lượng nước vừa đủ, cho hành gừng vào, đậy nắp rồi cho vào nồi hấp. Thuận tay lại cho thịt đùi gà vào nồi cùng với bộ ba khử tanh (hành, gừng, rượu) để luộc chín.

Bên kia bao tử lợn của A Lương đã xử lý sạch sẽ, nàng cầm lên xem một cái, tán thưởng nháy mắt với A Lương: "Làm tốt lắm!"

Ôn Nhiễm Nhiễm thái bì lợn đã xử lý lúc nãy thành hạt lựu, lấy phần thịt vai có cả nạc lẫn mỡ thái hạt lựu, trộn cùng bì lợn hạt lựu rồi cho nước hành gừng, thêm muối, đường, nước tương để nêm gia vị.

Lúc nàng rắc bột tiêu vào, tay hơi run run: Cuối cùng cũng được dùng đến bột tiêu rồi!

Ôn Nhiễm Nhiễm lại rắc thêm chút bột ngũ vị hương mà nàng bảo Trình lão bản xay theo tỉ lệ trước đó, cuối cùng cho dầu mè vào để khóa hương.

Nói đến ngũ vị hương, Ôn Nhiễm Nhiễm không nhịn được mà bật cười. Trình lão bản lúc nhìn thấy tờ công thức thì vẻ mặt không thể tin nổi, còn nói đây là phương thuốc gia truyền, không nên để ông làm. Nàng cứ khẳng định đây không phải thứ gì quan trọng, Trình lão bản mới chịu làm theo.

Nhưng chút ngũ vị hương này ông lại chần chừ xay mất năm sáu ngày, lúc nàng hỏi mới biết, Trình lão bản sợ bí phương này bị người khác biết được, nên đã phái hỏa kế và tiểu sai trong nhà mỗi người mỗi ngày xay một chút, sau đó mới trộn lại với nhau. Còn nói tờ đơn kia đã đốt rồi, bảo nàng không cần lo bí phương bị lọt ra ngoài.

Trình lão bản là người thành thật, nếu đổi lại là người khác chắc chắn sẽ không làm như vậy.

Ôn Nhiễm Nhiễm trộn đều bì lợn và thịt lợn, cầm bao tử lợn nhét hết vào bên trong, sau đó cầm một chiếc tăm tre bịt miệng lại.

Mọi người dán mắt nhìn hai bàn tay tiểu nương tử múa may thoăn thoắt, tăm tre xuyên vào, quấn một cái rồi lại xuyên vào...

Đôi bàn tay đó linh hoạt đến mức họ thậm chí nghi ngờ Ôn Nhiễm Nhiễm mà cầm kim chỉ thì có thể thêu ra hoa trên bao tử lợn mất!

Mọi người nín thở, mắt không dám chớp cái nào, sợ bỏ lỡ một bước.

Bao tử lợn đã bịt kín miệng, Ôn Nhiễm Nhiễm quay người nhóm lửa đun nước, cho hành gừng đại hồi hạt tiêu vào, nêm nếm muối vừa miệng rồi ném bao tử lợn vào hầm.

Một bên ninh canh, một bên hấp bì lợn, bên này luộc giò La Hán, bên kia trong nồi còn có giò hoa đang cuộn tròn trong nước sôi. Thấy Ôn tiểu nương tử xoay xở nhẹ nhàng giữa bốn bếp lò, thậm chí còn lấy bột mì đổ lên bàn, nhìn qua là đang chuẩn bị làm điểm tâm.

Mọi người nhìn mà kinh ngạc há hốc mồm: Trời ạ! Đây là thần tiên phương nào vậy?

Đây không phải là tổ sư gia ban cơm ăn nữa, Ôn tiểu nương tử này chính là tổ sư gia hiện thân rồi!!!

Chu sư phụ cùng mấy tên đồ đệ đứng sau cũng không khỏi trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi. Đặc biệt là Chu sư phụ, cũng không mài dao rửa nồi nữa, chén trà thường bưng trên tay cũng chẳng còn tâm trí đâu mà uống.

Ông đăm đăm nhìn Ôn tiểu nương tử làm việc có trình tự, vẫn không dám tin nàng tuổi còn nhỏ mà có thể làm ra những món ăn này đâu ra đấy.

Haiz... đúng là hậu sinh khả úy.

Ôn Nhiễm Nhiễm đào một khoảng trống ở giữa đống bột mì, cho bơ thực vật (mỡ trừu) và đường trắng vào bóp đều, sau đó đập trứng gà vào khuấy. Lớp bơ đặc dần trở nên tơi xốp, nàng mới từ từ cho bột mì xung quanh vào, nhào thành khối bột.

Bên kia bì lợn hấp cũng vừa đúng độ.

Ôn Nhiễm Nhiễm lấy một chiếc bát có miệng và đáy bằng nhau, xếp thịt đùi gà đã luộc vào, rồi đổ nước trong bát bì lợn vào. Sau khi đậy nắp, nàng giao cùng khối bột vỏ bánh cho Ôn Vinh: "Đại ca ca, đem nó cất vào hầm băng của tửu lâu đi, nếu muội không bảo tam thẩm thẩm đến lấy, thì bất kể là ai, huynh cũng không được đưa ra."

Ôn Vinh vẻ mặt trịnh trọng gật đầu: "Yên tâm đi tam muội, huynh có mất mạng cũng không để chúng mất được!"

Ôn Nhiễm Nhiễm không nhịn được cười, nghĩ một lát rồi nhìn Trình Diệp nói: "Làm phiền Trình tiểu nương tử phái một người dẫn đại ca ca tôi qua đó."

Hỏa kế trong lầu và đồ đệ của Chu sư phụ đều quen biết nhau, nàng thực sự không tin tưởng nổi.

Trình Diệp theo bản năng liếc nhìn mấy kẻ đang dòm ngó bên kia, lập tức hiểu ý gọi thị nữ thân cận của mình dẫn đi.

Ôn Nhiễm Nhiễm thấy nàng hiểu ý, nheo mắt cười với nàng.

Nhân bánh táo cũng dễ làm, táo cắt miếng nhỏ, cho chút muối, đổ đường trắng, bột quế, cuối cùng cho chút rượu vang, trộn đều rồi ướp.

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn rượu vang trong tay không khỏi cảm thán: Nếu không nhận bàn tiệc này, chắc mình còn chưa được dùng đến bột tiêu và rượu vang đâu.

Nàng lại bắt tay vào làm món Thập cẩm bạch quả (Trứng hấp thập cẩm).

Trứng gà không luộc chín hoàn toàn, đợi nước sôi thì cho trứng vào lăn khoảng ba phút, chỉ để lớp lòng trắng sát vỏ đông lại là được.

Ôn Nhiễm Nhiễm cho trứng vào nước lạnh ngâm một lát, chỉ bóc một lỗ nhỏ bằng đồng xu trên đỉnh trứng, cầm đũa thò vào khuấy một cái, đổ phần lòng đỏ chưa chín vào chậu.

Nàng thái cà rốt, mộc nhĩ, ớt xanh, sò điệp khô thành hạt lựu cho vào dịch trứng gà, thêm muối và dầu mè trộn đều, rồi đổ lại vào vỏ trứng gà, dựng đứng trong nồi rồi hấp.

Mọi người thấy là một món mới lạ chưa từng thấy, thi nhau rướn cổ nhìn. Có mấy kẻ bạo dạn thậm chí còn tiến lên vài bước.

Ôn Nhiễm Nhiễm tĩnh lặng chờ đợi, hấp đến giữa chừng thì mở nắp nồi xả hơi. Nàng nhìn Nguyệt Sinh đang chực chờ bên cạnh: "Thấy chưa? Cứ cách một lát là phải mở nắp nồi xả hơi, để trứng không bị trào ra ngoài, hình dáng mới đẹp."

Nguyệt Sinh gật đầu, nói là đã nhớ kỹ. Lúc cúi đầu thêm củi vào bếp không khỏi quẹt nước mắt: Ôn tiểu nương tử người tốt quá!

Ôn Nhiễm Nhiễm mở nắp xả hơi vài lần, lúc ra lò mọi người xung quanh đều xúm lại xem.

Nàng bóc vỏ trứng, cắt bỏ phần đỉnh hơi không bằng phẳng của quả trứng đã nhồi nhân rồi bổ múi cau, vừa bổ xuống một nhát lộ ra màu vàng kim bên trong, đã nghe thấy xung quanh vang lên tiếng trầm trồ:

"Hô! Món này quả thực đẹp mắt!"

"Vàng óng ánh luôn kìa!"

"Đây chắc chắn là món Thập cẩm bạch quả đó!"

Chu sư phụ nghe thấy bốn chữ "Thập cẩm bạch quả", cũng không nhịn được mà tiến lại gần xem.

Chỉ thấy quả trứng trong tay Ôn Nhiễm Nhiễm lớp vỏ trắng nõn nhẵn mịn, ở giữa vàng rực rỡ, xếp hai vòng trong đĩa ngọc trắng, nhìn từ xa cứ như một đóa hoa đang nở rộ, tinh xảo tuyệt đẹp.

Chu sư phụ nhìn ngẩn ngơ, không khỏi cảm thán: Tiểu nương tử này thật khéo léo tâm cơ!

Ôn Nhiễm Nhiễm hài lòng nhìn cách bày đĩa của mình, chỉ chờ khách đến là xào món tôm nõn cần tây đặt ở giữa, vàng xanh kết hợp, chắc chắn sẽ rất thanh nhã.

Bận rộn cả ngày, thoắt cái đã đến chập tối, mấy vị quý khách đã đến rồi.

Mấy món khai vị nguội của Ôn Nhiễm Nhiễm được bưng lên trước, bánh táo và đào trong lò nướng đã bắt đầu nướng, cả căn phòng ngập tràn mùi sữa ngọt lịm, khiến đám người suốt ngày quanh quẩn trong bếp đều ngẩn ngơ mất hồn.

Trong nồi món thịt kho tàu bào ngư tỏa ra mùi thơm chết người, vịt Bát Bảo hồ lô cũng đang nấu, bên kia món sư tử đầu chay (thịt viên chay) cũng đang lăn tăn trong nồi.

Phía trước đã lên hai món nóng là cá khô cháy và cua đút lò phù dung, ba món trong nồi nhìn qua cũng sắp lên bàn được rồi.

Món thịt nhiều dầu mỡ, lúc này cần có món ngó sen phù dầu và thịt gà đậu hoa thanh đạm để làm sạch ruột gan.

Ngó sen phù dầu chính là phiên bản ngó sen của món thịt gà phù dung, Ôn Nhiễm Nhiễm làm rất thuận tay, sau khi bảo người bưng lên thì đi làm thịt gà đậu hoa. Thịt gà đậu hoa cũng là món làm quen tay, vốn không có gì khó, nhưng đến bước múc nước dùng cao thang nàng chợt nhận ra có gì đó không ổn.

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn nồi cao thang, đôi mày nhíu chặt.

Thẩm thị và Tôn thị nhận thấy điều bất thường, vội hỏi: "Nhiễm Nhiễm sao thế?"

Ôn lão thái thái phía kia run rẩy đi tới: "Có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"

Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn mọi người xung quanh, chậm rãi nói: "Nồi canh này bị người ta bỏ thêm thứ gì đó rồi."

"Cái gì?!" Trình lão bản thót tim, lập tức nổi giận, "Thằng khốn nào dám phá đám ta!"

Thẩm thị và Tôn thị đều đầy vẻ hoảng loạn: "Chúng ta rõ ràng vẫn luôn ở đây trông coi, không có ai lại gần mà!"

Đám tiểu công khác cũng sốt ruột theo: "Đúng vậy, chúng tôi luôn nhìn tiểu nương tử nấu ăn, quả thực không có ai lại gần nồi cao thang này, có phải cô nương nhầm rồi không?"

"Nói láo! Tam nha đầu nhà ta sao có thể nhầm được?" Ôn Tuấn Lương tức giận nhảy dựng lên, "Cái mũi con bé còn thính hơn cả mũi chó, nó nói bị bỏ đồ vào là chắc chắn bị bỏ đồ vào!"

Ôn Nhiễm Nhiễm không nhịn được lườm Ôn Tuấn Lương hai cái: Hai câu cuối không cần thiết phải nói đâu!

Chu sư phụ nhíu mày gật đầu: "Lời này không sai, đầu bếp hiểu rõ đồ của mình nhất, tuyệt đối sẽ không nhầm."

Tôn thị liếc ông một cái, cười lạnh hai tiếng: "Từ lúc chúng tôi đến, ông và đám đồ đệ của ông cứ hằm hằm hè hè, là ai làm thì trong lòng tự biết lấy!"

Dứt lời, mấy chục cặp mắt đều vô tình hay hữu ý liếc về phía ông.

"Bà nói thế là ý gì!" Chu sư phụ vô duyên vô cớ bị nghi ngờ lập tức nổi lôi đình, "Nếu tôi động vào nồi canh này, thì cứ để tôi gãy tay, không bao giờ cầm dao cầm xẻng được nữa!"

Một đầu bếp lấy cái này ra thề thốt là lời thề rất nặng rồi, mọi người nghe xong cũng tin vài phần.

Trình lão bản cũng nói: "Lão Chu với tôi là thâm giao mười mấy hai mươi năm rồi, tôi tin ông ấy, nhưng..."

Ánh mắt ông liếc ra sau, chợt thấy thiếu mất một người.

Ôn Nhiễm Nhiễm cũng chú ý tới, thiếu mất tên đồ đệ thứ ba, tên là Lâm Tử kia.

Chu sư phụ ngẩn ra, liếc nhìn ra sau vài cái, tay chân lập tức tê dại. Đồ đệ của mình là người thế nào, ông rõ nhất, lập tức giận dữ quát: "Bắt thằng nhóc đó lại trói mang tới đây cho ta!"

Dứt lời, lập tức có người chạy ra ngoài tìm người.

Tôn thị đảo mắt: "Trói tới thì có ích gì? Cho dù có giết chết tại chỗ cũng không cứu được nồi canh này!"

"Chuyện này..." Trình lão bản cuống quýt dậm chân, "Biết làm sao bây giờ?"

"Đúng vậy! Món thịt gà đậu hoa này hoàn toàn dựa vào cao thang để lấy vị, mất cao thang, món này coi như hỏng rồi!"

Mọi người cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, đều bó tay không biết làm sao.

Chu sư phụ nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, trong lòng vô cùng áy náy: "Hay là... dùng canh của tôi đi? Ninh từ tối qua, thời gian đủ rồi."

"Không cần đâu." Ôn Nhiễm Nhiễm thần sắc tự nhiên, trên mặt không chút hoảng loạn, "Tôi có mang theo một hũ, để ngay dưới chỗ ngồi xe ngựa, Trình thúc ngài dẫn người đích thân đi lấy đi."

"Nhưng chỉ có một hũ đó thôi, nếu hỏng nữa là hết đấy."

"Được được được!" Trình lão bản nghe thấy có cách, mừng rỡ, lập tức dẫn người đích thân đi.

Tôn thị thấy Ôn Nhiễm Nhiễm đã sớm đề phòng để lại một chiêu, nỗi lo trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống: "Vẫn là Nhiễm Nhiễm nhà ta thông minh!"

Ôn Như Như lúc này lòng mới hơi bình tĩnh lại: "Đa tạ tam muội tâm tư tỉ mỉ."

Ôn lão thái thái thở phào nhẹ nhõm, nhìn cháu gái nhỏ càng thêm tự hào.

Nồi cao thang Ôn Nhiễm Nhiễm mang tới là ninh thâu đêm hôm qua, chính là sợ gặp phải chuyện này. Những món khác không sợ, cho dù bị người ta giở trò cũng chỉ tốn chút công sức làm lại thôi.

Nhưng cao thang thì khác, hở ra là phải ninh bảy tám tiếng, nếu hỏng món này, thì có làm lại tại chỗ cũng không kịp.

Đang nói chuyện, một trận tiếng cãi vã giãy giụa từ xa đến gần: "Sư phụ! Sư phụ sao ngài lại bảo người trói con lại!"

Hỏa kế ném Lâm Tử xuống đất, chắp tay với Chu sư phụ, đưa cho ông một chiếc hũ sứ nhỏ nói: "Chu sư phụ, lúc tìm thấy hắn là lúc hắn vừa từ trên mái nhà xuống, trên tay còn cầm cái này."

Chu sư phụ nhận lấy ngửi ngửi, một mùi cay nồng xộc vào mũi, là nước ớt.

Mọi người nghe xong đều ngơ ngác, Ôn Nhiễm Nhiễm theo bản năng ngẩng đầu nhìn mấy viên ngói trên mái nhà.

Ôn lão thái thái và Tôn thị thấy hành động của Ôn Nhiễm Nhiễm, lập tức phản ứng lại.

Chắc hẳn Lâm Tử này đã lật ngói trên mái nhà, nhắm thẳng vào nồi, tìm thời cơ nhỏ thứ này xuống.

Chu sư phụ ngẫm nghĩ một lát cũng hiểu ra, tiến lên hai bước tát mạnh hắn một cái: "Bình thường ta dạy bảo ngươi thế nào!"

Lâm Tử bướng bỉnh không phục, vẫn cãi chày cãi cối: "Sư phụ! Không phải con làm!"

"Nhân chứng vật chứng rành rành, ngươi còn chối được sao?" Chu sư phụ ném hũ sứ xuống chân hắn, tức đến mức gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, "Từ nay về sau, ta không có loại đồ đệ như ngươi!"

Ôn Nhiễm Nhiễm nghe xong không khỏi ngỡ ngàng, từ xưa đến nay bất kể ngành nghề nào, bị trục xuất khỏi sư môn thì coi như không thể hành nghề được nữa. Vị Chu sư phụ này đúng là một người chính trực nghiêm minh.

Lâm Tử ngẩn ra, không tin nổi hỏi một câu: "Sư phụ ngài nói cái gì?"

Chu sư phụ không muốn nói nhiều với hắn nữa, xua tay bảo: "Ném ra ngoài."

Ông quay lưng đi, đáy mắt đầy vẻ đau lòng, nếp nhăn nơi khóe mắt sâu thêm vài phần. Lâm Tử là đứa trẻ ông nhìn lớn lên, không ngờ lại trở thành kẻ tâm thuật bất chính như vậy!

Nếu Lâm Tử qua chuyện này có thể thật lòng hối cải lột xác, duyên phận thầy trò có lẽ vẫn còn tiếp tục được.

Lâm Tử chấn động không thôi, mắt muốn nứt ra, trong mắt vằn đầy tia máu, khóc lớn hét lên: "Sư phụ! Con cũng là vì ngài mà! Ôn tiểu nương tử này lợi hại như vậy..."

"Câm miệng!" Chu sư phụ thấy hắn vẫn chưa biết hối cải, thất vọng tột cùng, "Ta cho dù có không phục Ôn tiểu nương tử, cũng chưa từng dạy ngươi dùng những trò hèn hạ dơ bẩn này để phá đám người ta! Ngươi rốt cuộc là vì ta hay là vì chính bản thân ngươi nảy sinh lòng đố kỵ, chỉ có chính ngươi mới rõ."

"Ngươi tâm thuật bất chính như vậy, ai biết được sau này có làm ra chuyện hãm hại đồng môn hay không. Ta tuyệt đối không thể giữ ngươi lại, đuổi ra ngoài!"

"Sư phụ con biết lỗi rồi, ngài đừng đuổi con đi... đừng đuổi con đi!" Lâm Tử liều mạng giãy giụa khóc lóc cầu xin, thấy thái độ sư phụ cứng rắn, không chút mủi lòng, quay đầu liền chửi rủa Ôn Nhiễm Nhiễm, "Đều tại ngươi! Nếu không có ngươi, sư phụ sao có thể đuổi ta đi!"

Ôn Nhiễm Nhiễm: "???"

Lâm Tử như phát điên, chợt lại ngửa đầu cười lớn: "Ta không được yên ổn, ngươi cũng đừng hòng! Cao thang của ngươi hỏng rồi, món ăn của ngươi tiêu đời rồi! Tiêu đời rồi!"

Vừa hay lúc này, Trình lão bản cẩn thận dè dặt bưng cái hũ kia vào đặt trước mặt Ôn Nhiễm Nhiễm.

Ông thấy canh đã bình an tới nơi, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: "Đa tạ Nhiễm Nhiễm đã để lại một chiêu, nếu không là hỏng mất một món rồi!"

"Cái gì!" Lâm Tử thấy nàng còn chuẩn bị sẵn một hũ canh, cả người cứng đờ như xác chết, nhìn chằm chằm vào hũ canh đó, "Không thể nào, không thể nào..."

Hỏa kế thấy hắn không giãy giụa nữa, bịt miệng hắn rồi lôi ra ngoài.

Ôn Nhiễm Nhiễm không rảnh bận tâm đến kết cục của Lâm Tử, chuyên tâm hâm nóng cao thang, hoàn thành bước cuối cùng của món thịt gà đậu hoa rồi bảo người bưng lên.

Nàng bận rộn cả ngày, đã mệt lử rồi, tiếp theo chỉ còn món đậu phụ Văn Tư và hai món điểm tâm nữa là đại công cáo thành.

Ôn Nhiễm Nhiễm đấm đấm cánh tay bả vai nghỉ mệt, liền thấy Chu sư phụ vẻ mặt đầy áy náy tiến lên, ngập ngừng hồi lâu mới mở lời: "Ôn tiểu nương tử, đồ đệ của tôi... thôi bỏ đi, lỗi đều tại tôi, sau này nếu cô nương có gì cần dùng đến tôi, cứ việc mở lời, chỉ cần tôi làm được, nhất định sẽ dốc hết sức mà làm."

Một vị sư phụ có tuổi như vậy đưa ra lời hứa này, có nghĩa là các mối quan hệ trong nghề của ông sẽ tùy nàng sử dụng.

Chu sư phụ chân thành bù đắp như vậy, Ôn Nhiễm Nhiễm cũng không định nắm thóp mãi, dù sao cũng không phải lỗi của ông.

"Chuyện này không liên quan đến Chu sư phụ." Nàng mỉm cười với ông, vận động ngón tay cổ tay, lấy đậu phụ bắt đầu làm món đậu phụ Văn Tư.

Chu sư phụ còn định nói thêm gì đó, đã thấy Ôn Nhiễm Nhiễm vung dao thái đậu phụ.

Chỉ thấy miếng đậu phụ mềm mướt trong tay nàng ngoan ngoãn nghe lời, dao phay rơi trên thớt kêu lộc cộc liên hồi, con dao đó cứ như là một phần cơ thể nàng, vừa vững vừa thoăn thoắt, nhanh đến mức không nhìn rõ động tác của nàng.

Xung quanh vang lên những tiếng reo hò khen ngợi, người nhà họ Ôn đều nhìn đến ngây người.

Chu sư phụ lúc đầu nhìn đến ngẩn ngơ, đợi đến khi thấy những sợi đậu phụ tủa ra trong nước dùng cao thang, sợi nào sợi nấy mảnh như sợi chỉ có thể xỏ qua kim, ông không nhịn được mà dụi mắt nhìn kỹ lại.

Ông nhìn những sợi đậu phụ phân minh, mảnh như kim kia, rồi lại nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, chợt thấy may mắn vì ban đầu mình không đề nghị tỉ thí với nàng.

Chắc chắn là thua thảm hại!

Chu sư phụ nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, thở dài một tiếng, chợt cảm thấy tổ sư gia thật không công bằng.

Ông vốn tưởng mình là người cực kỳ có thiên phú, sư phụ cũng nói như vậy. Nhưng gặp Ôn Nhiễm Nhiễm mới biết, chút thiên phú tổ sư gia ban cho ông chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi.

Đó là lúc tổ sư gia ban cơm cho Ôn tiểu nương tử đã rơi mất hai hạt gạo bị ông nhặt được thôi!

Người với người đúng là không thể so sánh được!

Hậu trù bận rộn sục sôi, nhưng bàn tiệc phía trước lại không có nửa tiếng động.

Các quý tộc đều cắm cúi gắp thức ăn, ngay cả rượu ngon cũng không kịp uống một ngụm. Đến cả Dụ Vương điện hạ ngồi ở giữa mặc bào thêu kim tuyến cũng im lặng ăn món ăn.

Đặc biệt là món cua đút lò phù dung, lớp "phù dung" bên trên không biết làm bằng gì, nhẹ tênh thơm giòn, ngay cả thịt cua cũng có một hương vị riêng biệt.

Dụ Vương nhất thời không nhịn được ăn thêm hai cái.

Các quý nhân gắp một miếng bánh táo ngắm nghía vài lần, lớp vỏ vàng giòn, cắn một miếng xong ai nấy đều trợn tròn mắt.

Đây là thứ mới lạ gì thế này! Chưa từng được ăn bao giờ!

Lớp vỏ thơm giòn, vào miệng là hương vị sữa bò nồng hậu. Nhân bên trong mềm ngọt, còn có một mùi thơm đặc biệt, cảm giác tuyệt diệu, hương vị cực phẩm!

Có người nếm một miếng xong lại gắp thêm miếng nữa, sợ giống như món Thập cẩm bạch quả lúc nãy, vừa gắp một đũa là không còn miếng thứ hai, bị người khác cướp sạch.

Còn có cái gọi là kem chiên kia, bên ngoài trắng tinh mềm mại, bên trong lạnh buốt ngọt lịm, cắn một miếng ngoài nóng trong lạnh, sảng khoái vô cùng, giải được cái ngấy của thịt, lại còn nhuận họng. Ngọt ngào mang theo hương sữa, rất ngon miệng!

Thịt kho tàu bào ngư cũng cực kỳ ngon! Đũa gắp một cái là rung rinh khiến người ta phát thèm, đỏ bóng dầu mỡ, rất hấp dẫn. Thịt mỡ tan ngay trong miệng không có mùi lạ, thịt nạc cũng mềm mọng nước. Vị mặn ngọt đậm đà, còn thoang thoảng vị tươi của bào ngư.

Nếu ăn kèm với cơm trắng, chắc chắn có thể ăn hết ba bát lớn!

Còn món sư tử đầu chay kia, đúng là tuyệt phẩm! Cũng không biết làm thế nào, mà còn tươi ngon hơn cả thịt, nếm vào cứ như đang nhai thịt, không chút khác biệt. Nếu không nói đây là đồ chay, đám người ngồi đây chắc không ai nếm ra được!

Không ngờ tửu lâu nhỏ bé này lại có cao thủ như vậy, ngự thiện phòng trong cung cũng không bằng!

Lúc mọi người đang thầm cảm thán, lại lên thêm một món Ngọc Lan hoa tô (Bánh hoa ngọc lan).

Chỉ thấy trên đĩa màu xanh thẫm bày một cành hoa, trên đó nở vài bông ngọc lan. Cánh hoa xếp tầng như ngọc, mỏng như cánh ve, nở rực rỡ thanh nhã, nhìn thoáng qua cứ như hoa thật vậy!

"Một món Ngọc Lan hoa tô tuyệt hảo!"

Dụ Vương mở lời khen một câu, những người bên dưới cũng lần lượt khen ngợi.

Ôn Nhiễm Nhiễm bận rộn cả ngày, khó khăn lắm mới làm xong món Ngọc Lan hoa tô cuối cùng bảo người dâng lên, chưa nghỉ được bao lâu đã lập tức có hỏa kế chạy bước nhỏ vào: "Chúc mừng Ôn tiểu nương tử, Dụ Vương điện hạ nói bàn tiệc hôm nay bày rất tốt, muốn mời cô nương qua đó nhận thưởng."

Dứt lời, mọi người vui mừng khôn xiết, nỗi lo lắng căng thẳng suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng được giải tỏa.

Thẩm thị lại có chút lo lắng, kéo Ôn Nhiễm Nhiễm dặn dò: "Nhiễm Nhiễm con nhất định phải cẩn thận đấy."

"Vâng!" Ôn Nhiễm Nhiễm gật đầu, vỗ vỗ tay tổ mẫu rồi theo hỏa kế đi ra phía trước.

Dụ Vương điện hạ nói không muốn làm phiền bách tính, vì vậy tửu lâu vẫn mở cửa kinh doanh bình thường.

Ôn Nhiễm Nhiễm đi ra phía trước, thấy khách trong sảnh còn đông hơn trước nhiều, chắc là đều đến xem náo nhiệt.

Nàng đang theo hỏa kế lên lầu, vô tình liếc nhìn xuống dưới một cái, chợt cảm thấy ánh mắt bị một bóng lưng màu đen (huyền sắc) thu hút.

Ôn Nhiễm Nhiễm không tự chủ được dừng bước, nam tử đó vừa hay quay đầu ngước mắt, trong ánh sáng mờ ảo, nàng chợt nhìn thấy đôi mắt trong trẻo lạnh lùng như nước suối, như ánh trăng kia, không khỏi nín thở, chỉ cảm thấy ánh đèn rực rỡ như ban ngày xung quanh dường như vụt tắt trong nháy mắt, vạn vật tĩnh lặng, trời đất chỉ còn lại mình hắn.

Đề xuất Cổ Đại: Trung Thu Phu Quân Bần Hàn Dâng Mâm Cơm Chung Chạ, Ta Quyết Ý Hạ Bút Viết Giấy Hòa Ly
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện