Việc đầu tiên Ôn Nhiễm Nhiễm làm sau khi trở về là dán thông báo tuyển người lên sạp hàng.
Tôn thị và Ôn Tuấn Lương thấy vậy thì hớn hở vây quanh: "Chà! Nhà mình giờ đã có thể thuê được người làm rồi cơ đấy, Nhiễm Nhiễm thật giỏi giang!"
Ôn Vinh cũng vui mừng khôn xiết, nâng niu vuốt ve con dao khắc mà tam muội mua cho mình, nheo mắt cười: "Tam muội là tiểu nữ nương giỏi giang nhất toàn Biện Kinh!"
Ôn Như Như suy nghĩ hồi lâu, cúi đầu lấy từ trong túi tiền ra một chiếc khóa ngọc tinh xảo nhỏ nhắn. Nàng lưu luyến vuốt ve hồi lâu, mới đi đến trước mặt Ôn Nhiễm Nhiễm, đặt chiếc khóa ngọc vào tay nàng. Ngập ngừng nửa ngày mới nhỏ giọng nói: "Trước kia ta có nhiều việc làm không tốt, muội lại chưa từng để bụng, còn không màng hiềm khích cũ mà chăm sóc cha mẹ ta... Trong lòng ta rất cảm kích muội, cái này đưa cho tam muội cầm chơi nhé."
"Nhị tỷ..." Ôn Nhiễm Nhiễm nắm lấy chiếc khóa ngọc nhỏ bé kia, nghĩ đến dáng vẻ trân trọng hết mực vừa rồi của nàng là biết chiếc khóa ngọc này chắc chắn là vật yêu thích của nàng, "Tỷ mau thu lại đi."
Ôn Như Như kiêu kỳ quay đầu đi, chắp tay sau lưng nói: "Đồ đã tặng đi rồi ta mới không đòi lại đâu, mất mặt lắm!"
Tôn thị thấy dáng vẻ này của nàng thì yêu chiều gõ gõ vào đầu nàng, cười nói với Ôn Nhiễm Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm con cứ nhận đi, nếu không với cái tính này của nhị tỷ con, con mà còn đẩy tới đẩy lui, nó chắc chắn sẽ vứt luôn cái khóa đi đấy!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe vậy vội vàng cất vào túi tiền: Đừng vứt chứ! Đều là tiền cả đấy!
Ôn Như Như thấy nàng nhanh tay lẹ chân cất đi, cảm thấy muội muội lúc này thật đáng yêu, rõ ràng là dáng vẻ của một kẻ giữ của, nhưng lại chẳng thấy nàng dung tục chút nào, ngược lại còn muốn đem hết mọi thứ tốt đẹp cho nàng!
Cả nhà đều cười hì hì, duy chỉ có Ôn Tuấn Lương là sụt sùi khóc lóc, nắm lấy ống tay áo con gái quẹt nước mắt: "Đều tại cha vô dụng, từng này tuổi đầu rồi còn để con gái phải lo toan hức hức..."
"Cha ơi cha đừng khóc mà!" Ôn Như Như chưa từng thấy cha như vậy, ngay cả ngày dọn ra khỏi Bá phủ cũng không thấy ông khóc thế này.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn chằm chằm vào vệt nước mũi đang rung rinh của ông mà không khỏi đỡ trán: Tam thúc lại dùng mặt bừa bãi rồi!
Người đi đường xung quanh có kẻ nghe thấy tiếng động, tò mò nhìn sang đây mấy lần. Tôn thị vừa ngó nghiêng xung quanh vừa đẩy ông, chán ghét hạ thấp giọng nói: "Được rồi, đại nam nhi ôm con gái khóc lóc ra cái thể thống gì? Ông không thấy mất mặt, Như Như nhà mình còn thấy mất mặt đấy! Mau buông ra, người ta cười cho thối mũi."
Ôn Tuấn Lương quẹt nước mắt nước mũi, nghẹn ngào gào lên: "Ai dám cười lão tử!" Ông nói xong, dịu giọng lại, mắt đẫm lệ nhìn Như Như, "Con gái ta mới không chán ghét ta đâu, Như Như con nói đúng không?"
"Ờ..." Ôn Như Như nhìn mảng ướt sũng trên ống tay áo, không lên tiếng: Bộ y phục này là đồ mới đấy!
Ôn Tuấn Lương thấy con gái nửa ngày không nói gì, buông nàng ra quay lưng đi khóc thảm thiết hơn: Như Như thật sự chán ghét ta rồi hức hức...
Tôn thị bực bội đá ông hai cái: "Muốn khóc thì đi chỗ khác mà khóc, đừng làm lỡ việc làm ăn của Nhiễm Nhiễm!"
Ôn Nhiễm Nhiễm chợt thấy mấy cái bánh hamburger mình để lại lúc trước vẫn còn, chợt nhớ ra vừa rồi đi vội quá quên nói đây là cơm trưa để lại cho họ.
Nàng vội vàng nhét cho Ôn Tuấn Lương một cái hamburger bò hai tầng: "Được rồi, tam thúc đừng khóc nữa, ăn cái hamburger thịt bò đi? Thơm lắm đấy!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nói xong, đem mấy cái hamburger còn lại chia hết cho mọi người.
Ôn Tuấn Lương vừa khóc vừa mở giấy dầu, cắn một miếng thật lớn. Thịt bò thơm nồng, nước sốt ngọt ngào, dưa chuột muối chua chua mọng nước... đủ loại hương vị hòa quyện trong khoang miệng, thơm đến mức ông quên luôn cả khóc: "Tam nha đầu, cái này ngon! Thật sự rất ngon!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn ông cầm cái hamburger ngấu nghiến, mình cũng nếm thử một miếng. Thịt bò tươi mềm, sốt mayonnaise xen lẫn hương tỏi đậm đà, vỏ bánh cũng mềm xốp thơm ngon, dưa chuột muối chua chua thanh thanh đúng là linh hồn của cả cái hamburger!
Thịt bò viên nhà mình làm đúng là thơm, tiếc là hơi nguội một chút, nếu không chắc chắn sẽ còn ngon hơn nữa!
Họ đang ăn ngon lành, chợt nghe thấy một giọng nữ trong trẻo: "Xin hỏi có ai không ạ?"
Ôn Nhiễm Nhiễm vội buông đồ xuống, cười hì hì đi tới: "Cô nương muốn mua bánh cuộn hay đồ kho?"
Cô nương mặc bộ đồ vải thô, vá chằng vá đụp kia có đôi lông mày rậm và đôi mắt lớn, nhoẻn miệng cười lộ ra đôi lúm đồng tiền: "Tôi không mua đồ." Cô chỉ vào tấm biển tuyển người, "Tôi muốn hỏi về việc tuyển người ở đây."
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe vậy liền phấn chấn hẳn lên, giới thiệu đơn giản: "Chỗ tôi sáng giờ Mão dọn hàng, tối khoảng đầu giờ Hợi thu hàng, bao ăn ba bữa mỗi ngày. Mỗi ngày chỉ cần giúp tôi cuộn bánh, dọn dẹp bàn ghế bát đũa, tiền công trả theo ngày, mỗi ngày một trăm văn. Nhưng nếu cô biết chút việc bếp núc, chẳng hạn như tráng bánh, chiên rán đơn giản để phụ giúp tôi, tiền công có thể tăng thêm năm mươi văn nữa. Nếu ngày nào bận quá cần cô đến sớm hoặc về muộn một chút, mỗi canh giờ bù mười lăm văn."
Cô nương kia càng nghe mắt càng sáng, vội vàng gật đầu: "Tôi biết tôi biết! Cơm nước trong nhà đều do tôi làm cả. Trước kia ở dưới quê, nhà người ta làm cỗ mời thầy về nấu, tôi đi theo giúp việc cũng học được không ít đâu!"
"Vậy thì tốt quá!" Ôn Nhiễm Nhiễm thấy trên bàn vẫn còn bột, cười nói với cô: "Vậy cô thử tráng một cái bánh cho tôi xem nào."
"Vâng!"
Cô nương đáp lời sảng khoái, ra phía sau rửa sạch tay rồi đi tới trước bàn bột, thấy bên cạnh khối bột có một bát dầu phết thì biết ngay là định tráng bánh dầu. Cô thao tác thuần thục gói dầu, nặn tròn rồi ấn dẹt, lấy cây cán bột rất điêu luyện cán thành một chiếc bánh mỏng đều.
Trong chảo phết dầu, miếng bột trong tay cô rất nghe lời, nhìn qua là biết người thạo việc.
Một chiếc bánh vàng rộm thơm mùi dầu ra lò, Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn thấy rất hài lòng: "Thế này đi, tôi cho cô làm thử ba ngày, tiền công ba ngày này tính mỗi ngày tám mươi văn, nếu làm tốt và cô cũng thích nghi được thì sau ba ngày tôi chính thức thuê cô, cô thấy sao?"
"Được được!" Cô nương kia mừng rỡ đến mức vành mắt đỏ hoe, "Trước kia tôi cũng từng đi làm thuê, mấy ngày làm thử đều không có tiền công, sau đó họ tùy tiện tìm một lý do để đuổi người đi, coi như là bắt người ta làm không công cho họ. Cho dù có may mắn được ở lại, tiền công mỗi ngày cũng chỉ có sáu bảy mươi văn, giờ Mão bắt đầu làm, giờ Tý mới cho về... Tôi chưa từng gặp người chủ nào hào phóng như cô!"
"Sau đó có một lần về muộn, anh trai tôi mới không cho tôi đi làm thuê nữa."
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe vậy không khỏi nhướng mày, chà, ông chủ từ cổ chí kim đều cùng một bài vở cả.
"Đúng rồi, cô tên là gì?"
"Tôi tên là A Lương, chữ Lương trong rường cột!"
"Cái tên hay đấy!" Ôn Nhiễm Nhiễm cười khen ngợi.
A Lương nghĩ đến điều gì đó, lúng túng kéo kéo gấu áo, có chút khó mở lời.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn vẻ mặt của cô, mỉm cười dịu dàng: "A Lương có gì cứ nói thẳng, sau này đều là người một nhà, không cần khách sáo."
A Lương thấy vị nương tử chưởng quầy này tuy nhỏ tuổi nhưng lại là người trầm ổn, thành thật, điều kiện thù lao đưa ra vô cùng hào phóng, có thể thấy là người tâm thiện. Hơn nữa đôi mắt đen trắng rõ ràng, trong veo như ánh trăng dưới nước, cha thường nói nhìn người trước hết phải nhìn mắt, người có đôi mắt sạch sẽ thì lòng dạ cũng sạch sẽ.
Cô nghĩ đến đây, lấy hết can đảm mở lời: "Không biết chỗ cô có còn cần người làm không ạ? Mẹ tôi làm việc cũng rất nhanh nhẹn."
Mắt Ôn Nhiễm Nhiễm lại sáng lên, hớn hở hỏi: "Mẹ cô cũng biết tráng bánh sao?"
"Biết chứ biết chứ." A Lương vội vàng gật đầu nói, "Nhà ngoại tôi những năm trước có kinh doanh một sạp bánh, mẹ tôi làm từ nhỏ đã quen tay rồi, tay nghề tráng bánh của tôi cũng là do mẹ dạy. Việc bếp núc mẹ tôi đều làm được hết!"
"Vậy thì được! A Lương hôm nay cô về nói với mẹ một tiếng, ngày mai cùng cô đến đây làm thử ba ngày xem sao." Ôn Nhiễm Nhiễm hớn hở, trong mắt đều là ý cười kinh ngạc.
Thông báo tuyển người vừa dán ra đã tuyển được hai người, đúng là ông trời ưu ái!
Ôn Nhiễm Nhiễm ở đây đang thầm cảm ơn ông trời, chợt nghe thấy trên đường phố ồn ào truyền đến tiếng gọi thô lỗ của một gã đàn ông: "A Lương! A Lương!"
Nụ cười trên mặt nàng cứng đờ, không khỏi nhìn về phía A Lương, chỉ thấy cô nương vừa rồi còn vui vẻ đã biến sắc, môi tái mét.
"Là... là anh trai tôi..." A Lương bất an trốn ra phía sau, "Từ sau lần tôi về nhà muộn gặp mấy tên lưu manh quấy rối, anh trai không cho tôi ra ngoài nữa. Anh ấy cả ngày đi làm thuê ở ngoài, tôi là lén lút trốn ra đây đấy."
"A Lương? A Lương em đi đâu rồi?"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe lại giọng nói này không khỏi nhướng mày: Hử? Hình như hơi quen tai.
Nàng vỗ vỗ tay A Lương rồi đi ra ngoài, đúng lúc thấy một gã đàn ông cao lớn đen nhẻm đang đi tới đây, vẻ mặt lo lắng, không ngừng gọi "A Lương".
Quả nhiên là người quen, là Trụ Tử!
Ôn Nhiễm Nhiễm cười hì hì vẫy vẫy tay với anh ta: "Trụ Tử ca!"
Trụ Tử đang cuống cuồng tìm em gái, chợt thấy Ôn Nhiễm Nhiễm thì vội vàng đi tới, lau mồ hôi vì nóng ruột trên mặt, vội nói: "Ôn tiểu nương tử, cô có thấy một cô nương cao tầm như cô, đen hơn cô một chút, mắt to, có đôi lúm đồng tiền lớn không?"
Ôn Nhiễm Nhiễm quay đầu nhìn nhìn: "Anh xem kia có phải không?"
Trụ Tử liếc nhìn ra phía sau, lập tức nổi trận lôi đình: "A Lương em ra đây cho anh! Suốt ngày nghịch ngợm cái gì không biết!"
"Em không có nghịch ngợm! Em muốn đi làm kiếm tiền!" A Lương hét lớn, nhưng lại rụt cổ lùi ra phía sau.
"Em làm cái gì mà làm!" Trụ Tử giận dữ chỉ vào cô, gân xanh trên trán nổi lên, xắn tay áo định xông lên.
Ôn Vinh ở bên cạnh thấy vậy, đặt con dao khắc xuống chắn trước mặt A Lương: Lần trước cậu họ Tôn nói phải bảo vệ các muội muội, mình cũng nên luyện tập một chút!
"Có chuyện gì thì từ từ nói, không được động thủ đâu đấy!" Ôn Nhiễm Nhiễm vội vàng ngăn người lại, khuyên nhủ một hồi lâu mới thấy cơn giận của Trụ Tử nguôi đi nhiều.
Nàng nghĩ ngợi, rót cho Trụ Tử một ly trà sữa thêm đá, mời anh ta vào phía sau ngồi xuống: "Trụ Tử ca anh đừng vội, A Lương ở đây vẫn ổn mà, anh vào uống miếng trà giải khát đã."
Trụ Tử đỏ bừng mặt vì xấu hổ với hành động vừa rồi của mình, ngại ngùng gãi gãi sau gáy, lườm A Lương một cái rồi nói với Ôn Nhiễm Nhiễm: "Em gái tôi không hiểu chuyện, làm phiền Ôn tiểu nương tử rồi."
Ôn Nhiễm Nhiễm liếc nhìn A Lương, cười nói: "Em gái anh chắc chắn là thương anh vất vả nên mới muốn đi làm. Một người em gái hiểu chuyện như vậy mà anh còn nói cô ấy không hiểu chuyện, tôi là người ngoài nghe còn thấy xót xa."
"Ôn tiểu nương tử cô không biết đâu, thời buổi này, mấy tên chủ quán đều là lũ lòng lang dạ thú! Bắt người ta làm nhiều việc đã đành, có mấy tên thấy em gái tôi trông cũng được, lại nảy sinh ý định nạp nó làm thiếp. Lại còn phải đi đường đêm mỗi ngày... Tôi chỉ có mỗi đứa em gái này, sao có thể yên tâm được?"
Ôn Nhiễm Nhiễm suy nghĩ một lát rồi cười nói: "Vậy thì để A Lương đến chỗ tôi, chưởng quầy là nữ thì anh yên tâm rồi chứ?"
Trụ Tử nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, mấp máy môi không nói gì. Ôn tiểu nương tử là người thật thà, làm ăn cũng hào phóng, gặp người lúc nào cũng hòa nhã tươi cười, người chủ như vậy có đốt đuốc cũng khó tìm, nhân phẩm của nàng anh ta đương nhiên yên tâm.
Nhưng mà vẫn phải đi đường đêm cơ mà! Buổi tối mấy tên lưu manh say xỉn nhiều lắm!
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy anh ta nhăn mặt, rõ ràng là vẫn còn lo ngại, biết anh ta chắc chắn lo lắng em gái đi làm về đường đêm không an toàn.
Nàng liếc nhìn Ôn Vinh, có anh trai mà không dùng đúng là lãng phí!
Nghĩ đoạn, Ôn Nhiễm Nhiễm chỉ vào Ôn Vinh cao to vạm vỡ cười hì hì nói: "Có đại ca tôi ở đây mà, buổi tối A Lương tan làm, cứ để đại ca tôi đưa cô ấy về là được chứ gì? Đại ca nhà tôi trước kia còn luyện qua quyền cước, so với các công tử thiếu gia chí tiến thủ thì đúng là văn không thành võ chẳng thạo, nhưng dăm ba tên lưu manh vặt thì vẫn đối phó được."
Ôn Vinh: "???" Hai câu cuối thực sự không cần thiết phải nói ra đâu!
Ôn Nhiễm Nhiễm mỉm cười, sợ vị đại ca này dở chứng không làm, vội bước tới vài bước hạ thấp giọng nói: "Đại ca anh giúp một tay đi, về nhà muội làm đồ ăn đêm cho anh ăn!"
Ôn Vinh đắn đo một chút, rồi hớn hở gật đầu đồng ý.
Trụ Tử quan sát Ôn Vinh hồi lâu, trông thì có vẻ lêu lổng nhưng bộ chân đế nhìn lại rất vững vàng. Vừa rồi khi anh ta xông vào định dắt A Lương đi, chính Ôn Vinh này đã chắn trước mặt bảo vệ A Lương, xem ra là người có gan dạ, không sợ việc.
Hơn nữa anh ta là anh trai của Ôn tiểu nương tử, chắc hẳn là người tốt.
Trụ Tử suy nghĩ hồi lâu, miễn cưỡng gật đầu một cái.
A Lương thấy anh trai đồng ý, trái tim thấp thỏm cuối cùng cũng buông xuống, vui vẻ chạy lại kéo kéo cánh tay anh trai: "Anh trai thật tốt! Đợi em và mẹ kiếm được tiền, nhà mình có tiền rồi sẽ cưới vợ cho anh!"
Mặt đen của Trụ Tử lập tức đỏ bừng: "Nói cái gì thế! Con gái con lứa mà chẳng biết thẹn, vả lại, chuyện của anh không cần em và mẹ phải lo... Khoan đã, mẹ cũng đi làm sao?"
A Lương gật đầu: "Ôn tiểu nương tử nói rồi, em và mẹ là người biết tráng bánh, biết phụ việc, mỗi ngày trả một trăm năm mươi văn đấy! Em và mẹ mỗi ngày có thể kiếm được tận ba trăm văn!"
Trụ Tử há hốc mồm, quay đầu nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm: "Thật sao?"
"Thật mà!" Ôn Nhiễm Nhiễm cười nói, "Em gái và mẹ anh ở chỗ tôi, anh cứ việc yên tâm!"
Trụ Tử vốn không định đồng ý, nhưng nghĩ kỹ lại, ra ngoài tráng bánh phụ bếp vẫn tốt hơn là ở nhà giặt giũ thuê cho người ta.
Hơn nữa mỗi ngày ba trăm văn, mỗi tháng là chín lượng bạc, đó là chín lượng bạc đấy!
Trụ Tử nghĩ đi nghĩ lại, thực sự không tìm ra điểm xấu nào, hớn hở gật đầu đồng ý.
"Nói chuyện nãy giờ chắc Trụ Tử ca khát rồi nhỉ? Mau nếm thử đi!" Ôn Nhiễm Nhiễm đẩy ly nước về phía anh ta, trong lòng đã bắt đầu tính toán mình có người giúp việc rồi, mỗi ngày có thể làm thêm bao nhiêu, bán thêm bao nhiêu, kiếm thêm bao nhiêu!
Tiền kiếm nhanh thì cửa tiệm sớm muộn gì cũng nằm gọn trong tay nàng!
Trụ Tử đang cảm thấy khô cổ bỏng họng, bưng ly lên uống một ngụm không khỏi trợn tròn mắt: Cái gì đây! Sao mà ngon thế này!
Anh ta không đợi được nữa, đưa ly cho em gái bảo cô cũng uống thử, A Lương nhấp một ngụm, mắt sáng rực lên: Cái gì đây! Sao mà ngon thế này!
Hai anh em cười hì hì nhìn nhau, vui vẻ người một ngụm ta một ngụm, uống sạch sành sanh.
Trụ Tử tìm thấy em gái rồi lại vội vàng quay về làm việc, Ôn Nhiễm Nhiễm bảo A Lương đi theo tam thẩm học cách cuộn bánh.
Sắp xếp xong cho A Lương, nàng quay người ra phía sau mày mò làm trà nhài mochi đào.
Đào mật là nàng mua trên đường từ thư viện về, quả nào quả nấy đỏ mọng căng tròn, không cần đưa lên mũi ngửi cũng có thể thấy hương đào ngọt ngào.
Nàng đem trà nhài mua từ chỗ Thường chưởng quầy pha lên. Trà nhài trong tiệm ông ấy dùng loại Bạch Hào Ngân Châm để ướp, nước trà có màu mơ nhạt, vị thanh khiết sảng khoái, còn mang theo một chút ngọt hậu và hương thơm thanh tân của hoa nhài. Dùng để làm trà trái cây thì không gì hợp hơn!
Ôn Nhiễm Nhiễm lại lấy hai quả đào rửa sạch gọt vỏ cắt thành miếng nhỏ, rắc đường trắng vào ướp.
Ôn Nhiễm Nhiễm lấy sữa tươi, cho vào lượng đường và bột năng vừa đủ, khuấy đều rồi đổ vào nồi đun nóng. Theo nhiệt độ tăng cao, sữa dưới đáy nồi dần kết thành miếng nhỏ, sau đó cả nồi sữa đều trở nên đặc sệt và mịn màng, dùng xẻng nhấc lên kéo không đứt, mềm mềm mướt mướt, tràn ngập hương sữa ngọt ngào.
Nàng lại nhân lúc nóng cho thêm một miếng bơ, đợi nó tan chảy rồi khuấy đều, hương sữa của mochi trong nồi càng thêm đậm đà hơn nhiều.
Ôn Nhiễm Nhiễm múc mochi sữa đã làm xong ra, bên kia đào cũng đã ướp ra nước trái cây.
Nàng nhanh nhẹn đổ vào nồi, lại cho phần vỏ đào màu hồng vào đun cùng, đợi vỏ đào phai màu thì vớt ra bỏ đi.
Nước dần bay hơi theo nhiệt độ, mứt đào trong nồi trở nên hồng rực đặc quánh, bề mặt thịt quả được bao phủ bởi lớp siro bóng loáng, trong không khí đều là hương đào ngọt lịm, xen lẫn vị chua nhẹ, rất thanh tao.
Nguyên liệu đã chuẩn bị xong, Ôn Nhiễm Nhiễm lấy mấy cái bát ra, chọn một quả đào mềm hơn gọt vỏ cắt miếng chia vào từng bát, lấy thìa nghiền nát. Lại cho thêm mứt đào vừa nấu xong, mochi sữa trắng mềm, thêm đá viên, cuối cùng đổ trà trắng hoa nhài đã pha vào khuấy đều, nước trà hồng nhạt trong trẻo, hương trà mang theo vị đào ngọt ngào tỏa ra, ngửi kỹ còn thấy một mùi sữa thơm.
Ôn Nhiễm Nhiễm nếm thử một ngụm trước, vị ngọt thanh hơi chua xen lẫn chút hương trà u nhã, mát lạnh sảng khoái vô cùng. Mochi sữa mịn màng dẻo mềm, vào miệng tràn ngập vị sữa ngọt ngào.
Tốt! Đạt yêu cầu!
Nàng gọi Ôn Tuấn Lương và mọi người lại, mỗi người chia một bát, hăng hái nói: "Nếm thử đi!"
Ôn Tuấn Lương thấy là món mới lạ, vội vàng lau tay bưng bát uống hai ngụm. Ngụm thứ nhất chua chua ngọt ngọt, ngụm thứ hai hương trà ngọt hậu, ngụm thứ ba thịt đào mềm mại thanh hương, ngụm thứ tư cái thứ không biết là gì kia vừa trơn vừa mềm, "vèo" một cái đã vào miệng, trong khoang miệng đầy ắp hương sữa đậm đà...
Trời đất ơi! Cái này cũng ngon quá đi mất!!!
Tôn thị mắt mày hớn hở, vừa uống vừa khen: "Cái này ngon! Rất hợp với mùa này, mát lạnh sảng khoái, chắc chắn sẽ được ưa chuộng!"
Ôn Như Như, Ôn Vinh, A Lương đều bưng bát uống hết ngụm này đến ngụm khác, ngon đến mức không nói nên lời.
"Tam nha đầu, món trà này của con tối nay chắc chắn bán chạy như tôm tươi!" Ôn Tuấn Lương uống xong ngụm trà cuối cùng, hào hứng nói.
Ôn Nhiễm Nhiễm vui vẻ thưởng thức hương đào đầy miệng, nhưng lại lắc đầu: "Tối nay không bán, đợi hai ngày nữa bộ chén mười hai con giáp của đại ca khắc xong mới bán!"
Trà nhài mochi đào cộng thêm phiên bản giới hạn mười hai con giáp, đợt này đúng là "át chủ bài" rồi!
Đêm xuống trăng thanh gió mát, gia đình Ôn Nhiễm Nhiễm thu dọn sạp hàng, vừa nói vừa cười đi về nhà.
Tôn thị bóp bóp vai: "Ngày qua ngày thế này, mệt thì mệt thật, nhưng ngày càng thấy có hy vọng rồi!"
Ôn Như Như mặt mày ủ rũ vì mệt, đến sức để nói chuyện cũng chẳng còn, chỉ yếu ớt gật đầu theo.
Ôn Tuấn Lương hì hục đẩy xe nhỏ, Ôn Nhiễm Nhiễm tươi cười đi bên cạnh, đang nhẩm tính xem ngày mai bán món gì trong hộp cơm mù ở thư viện.
Nàng hôm nay đã nói với cha rồi, ngày mai phía thư viện giảm bớt số lượng, chỉ nhận bốn mươi suất, tham quá thì thâm không tốt.
Như vậy vừa có thể làm ăn với thư viện, lại vừa có thể bán hamburger ở sạp hàng để chăm lo việc kinh doanh tại chỗ, tổng số đơn hàng thực ra không đổi, thậm chí có thể nhiều hơn.
Quan trọng nhất là, không cần mỗi ngày phải bù đầu bù cổ vì mấy chục suất cơm hộp nữa!
"Ơ? Sao trước cửa nhà mình nhiều xe ngựa thế kia?"
Ôn Tuấn Lương chợt lên tiếng, mấy người ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên thấy mấy chiếc xe ngựa tinh xảo.
Tôn thị nhìn thấy phu xe và người hầu đứng đợi bên ngoài đều là người cũ của Tôn gia, trên mặt đột nhiên hiện lên vẻ vui mừng: "Là cha mẹ tới rồi!"
Nàng nói xong, vội vàng chạy nhanh vài bước, vào sân quả nhiên thấy cha mẹ và anh chị dâu, đang kéo tay mẹ chồng hàn huyên tâm sự!
Ôn lão thái thái nhìn thấy Tôn thị, cười hớn hở chỉ vào nàng nói: "Thông gia đến thật đúng lúc, bọn trẻ về cả rồi đây!"
"Cha! Mẹ!" Tôn thị vui mừng đón lấy, khi gặp lại vẫn không kìm được mà cay mũi.
Tôn lão phu nhân cười nắm tay Ôn lão thái thái nói: "Bọn trẻ giờ đều có chính sự phải làm, chúng tôi ban ngày không tiện đến quấy rầy, sợ làm lỡ việc làm ăn của Nhiễm Nhiễm, nên tính toán thời gian áng chừng Nhiễm Nhiễm sắp thu hàng mới đến."
Ôn Nhiễm Nhiễm cong đôi mắt hạnh với người già: "Ngoại tổ mẫu người khách sáo quá, người nếu muốn đến cứ sai người báo một tiếng, con lập tức thu hàng đưa tam thẩm và nhị tỷ về gặp người ngay!"
"Xem cái miệng nhỏ của con bé kìa, nói mà ngọt lịm cả lòng người!" Tôn lão phu nhân cười đến nếp nhăn giãn ra, không ngớt lời khen ngợi.
Ôn Như Như ôm cánh tay ngoại tổ mẫu lắc lắc, chu môi làm nũng: "Ngoại tổ mẫu gặp tam muội là không thương con nữa rồi!"
Tôn lão phu nhân bị cô cháu ngoại nhỏ chọc cho cười ha hả, cưng chiều bẹo cái mũi nhỏ của nàng: "Ngoại tổ mẫu còn không thương con sao? Mang cho con bao nhiêu đồ tốt đây này!"
Ôn Như Như nhìn quanh sân, thấy rất nhiều xấp vải lụa đẹp đẽ. Nàng kinh ngạc kéo Ôn Nhiễm Nhiễm cùng xem vải, còn hào phóng nói: "Tam muội muội thích xấp nào? Muội chọn trước đi!"
Ôn Nhiễm Nhiễm sờ vào tấm lụa mát rượi mềm mại kia mà mắt sáng rực: Cái này phải đáng bao nhiêu tiền nhỉ!
Ôn lão thái thái nhiệt tình đon đả: "Mau đừng đứng ngoài này nữa, mau vào nhà, vào nhà ngồi đi!"
Ôn Như Như và Ôn Nhiễm Nhiễm dìu Tôn lão phu nhân và Ôn lão thái thái, cả nhà thân thiết vào nhà.
Bên cạnh, Lương thị mặt mày xám xịt lạnh lùng đứng nhìn, liếc xéo hai cái khinh miệt nói: "Xì, chẳng qua là nhà ngoại có người đến thôi mà? Xem bộ dạng đắc ý của nó kìa, cứ như ai không có nhà ngoại không bằng!"
Đề xuất Hiện Đại: Tích Trữ Chục Tỷ Vật Tư, Biệt Đội Sát Thủ Phá Đảo Mạt Thế!