Ôn Nhiễm Nhiễm ngơ ngác nhìn Tôn thị, nhưng vẫn nghe lời đứng chắn trước mặt bà. Nàng tò mò nhìn quanh quất, hạ thấp giọng khẽ hỏi: "Tam thẩm, thẩm sao thế ạ?"
Ôn Tuấn Lương thấy phản ứng của bà thì nhìn quanh một vòng, quả nhiên trông thấy mấy người quen: "Ơ? Kia chẳng phải là Thân phu nhân và Khổng phu nhân sao!"
"Ông nhỏ tiếng thôi!" Tôn thị như bị giẫm phải đuôi, hung hăng vỗ mạnh hai cái vào chân ông.
"Ái chà! Bà ra tay ác thế!"
Ôn Tuấn Lương đau đớn kêu lên, vội vàng xoa xoa đùi, đau đến mức ngũ quan nhăn nhó cả lại.
Tôn thị nấp sau xe đẩy, lo lắng thò đầu ra nhìn vài cái, cho đến khi không thấy người nữa mới coi như thở phào nhẹ nhõm: "May mà không bị họ nhìn thấy."
"Ai thế ạ?" Ôn Nhiễm Nhiễm vươn tay kéo Tôn thị đứng dậy, phủi phủi những vết bẩn dính trên lưng bà do cọ vào bánh xe.
Tôn thị đầy vẻ cảnh giác, lấy tay che mặt vội vã giục giã: "Mau đi thôi, mau đi thôi!"
Ôn Tuấn Lương bĩu môi, cúi đầu nói nhỏ vào tai Ôn Nhiễm Nhiễm: "Đụng phải mấy mụ bạn xấu trước kia của thẩm con đấy."
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe mà tràn đầy tò mò, đôi mắt đen trắng rõ ràng vì khao khát được "hóng hớt" mà sáng lấp lánh: "Bạn xấu ạ?"
"Chứ còn gì nữa?" Ôn Tuấn Lương lén lút nói xấu, "Bên ngoài trông thì ra dáng con người lắm, thực ra toàn làm chuyện không phải phép người."
Tôn thị không biết nghĩ đến chuyện gì, đẩy xe đi nhanh thoăn thoắt.
Ôn Nhiễm Nhiễm và Ôn Tuấn Lương ngẩn người nhìn theo bóng lưng bà rồi nhìn nhau hồi lâu, cả hai đều đọc được sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Không biết Tôn thị bình thường đi năm bước nghỉ ba bước lấy đâu ra sức lực lớn như vậy.
Sự phồn hoa náo nhiệt của phố thị dần lùi lại phía sau, lúc này Tôn thị mới chậm lại.
"Bà nói xem bà chạy cái gì chứ?" Ôn Tuấn Lương mệt đến mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển nói.
"Có thể không chạy sao?" Tôn thị thở dốc, "Để họ nhìn thấy tôi bây giờ rơi vào cảnh ngộ thế này, chắc chắn sẽ chế nhạo mỉa mai tôi không ra gì cho xem."
Ôn Tuấn Lương tiện tay lấy một tờ giấy dầu gấp lại cho cứng, quạt mạnh mấy cái: "Tam nha đầu mấy hôm trước còn dạy chúng ta phải lấy lao động cần cù làm vinh, lấy lười biếng làm nhục, thế mà đã quên rồi sao?"
"Đừng có mang mấy cái đó ra nói với tôi!" Tôn thị không chấp nhận, "Hôm nay nếu đổi lại là ông đụng phải đám bạn xấu ngày xưa, chắc ông còn chạy nhanh hơn tôi ấy chứ!"
"Bà!" Ôn Tuấn Lương nghẹn lời, run rẩy chỉ tay vào Tôn thị "bà" nửa ngày, mặt đỏ gay cũng không phản bác được nửa chữ.
Tôn thị khó chịu lườm ông mấy cái, không khỏi nhớ lại những ngày tháng được mọi người vây quanh như sao vây quanh trăng trước kia, Thân thị và Khổng thị đó trước đây gặp bà chỉ biết nịnh nọt lấy lòng, giờ đây lại phải trốn tránh họ, thật là uất ức nhục nhã.
Ôn Nhiễm Nhiễm biết trong lòng bà khó chịu, rút khăn tay đưa cho Tôn thị: "Tam thẩm, thẩm lau mồ hôi đi đã."
Tôn thị nhận lấy khăn tay, thở dài một tiếng: "Nhiễm Nhiễm, con biết tam thẩm là người trọng thể diện mà, nếu bị họ nhìn thấy thẩm bày hàng, không đến nửa ngày, cả kinh thành này sẽ biết hết mất."
"Thẩm cũng không phải chê bày hàng là xấu hổ, nhưng mà..."
Ôn Nhiễm Nhiễm nắm lấy tay bà, nhẹ nhàng khuyên giải: "Tam thẩm, hiện giờ thẩm dựa vào đôi tay của mình để kiếm tiền, họ nếu có cười nhạo thẩm thì đó là họ sai. Chúng ta chấp nhặt với mấy kẻ ngốc không hiểu đạo lý làm gì? Họ chưa được khai sáng, chúng ta nên thấy thương hại họ mới đúng."
"Phụt——"
Tôn thị và Ôn Tuấn Lương cùng bật cười thành tiếng.
"Cũng đúng." Tôn thị che miệng cười, bà sờ sờ túi tiền khá nặng, vô cùng tự hào ưỡn ngực, "Bây giờ tôi cũng có thể tự mình kiếm tiền rồi!"
"Đúng thế, tam thẩm giỏi lắm luôn!"
Ôn Nhiễm Nhiễm và Tôn thị vui vẻ cùng nhau đẩy xe về nhà, Ôn Tuấn Lương đang cười vui vẻ bỗng dưng khóe môi cứng đờ, vẻ mặt kỳ quái đuổi theo nhìn chằm chằm Ôn Nhiễm Nhiễm nói: "Tam nha đầu, lúc trước chúng ta gây khó dễ cho con, không lẽ con cũng mắng thầm bọn ta là đồ ngốc trong lòng đấy chứ?"
"Ờ..." Tình hình trước khi nàng xuyên qua thì không rõ lắm, nhưng sau khi nàng xuyên qua thì đúng là có mắng vài lần thật.
Tôn thị nghe vậy cũng khựng lại, quay sang nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm, hơi nheo mắt lại.
"Khụ..." Ôn Nhiễm Nhiễm cười gượng hai tiếng, lộ vẻ lúng túng, "Mau về thôi, cha và nương chắc chắn đang đợi chúng ta ở cửa đấy!"
Nói xong, bước chân không tự chủ được mà nhanh hơn.
Màn đêm đã đậm, trăng trên trời như đĩa bạc, ánh lạnh tỏa khắp nơi.
"Cha! Nương!" Ôn Nhiễm Nhiễm vẫy vẫy tay với hai người đang đứng trước cửa nhà.
Thẩm thị và Ôn Dật Lương thấy con gái bình an trở về, thương yêu nhận lấy xe đẩy trên tay nàng, cả nhà náo nhiệt đi vào cửa.
Ôn Nhiễm Nhiễm khoác tay Thẩm thị, như đang khoe bảo vật mà chỉ tay vào xe đẩy nói: "Nương, cha, mau xem con mua được đồ tốt gì này!"
"Ôi!" Thẩm thị nhìn theo hướng ngón tay nàng, lúc này mới phát hiện mấy xấp vải đang nằm im lìm trong xe đẩy.
Bà sờ nắn không nỡ rời tay, nhưng lại xót xa ôm Ôn Nhiễm Nhiễm vào lòng: "Mua mấy thứ này tốn bao nhiêu bạc chứ? Ta với cha con y phục vẫn còn tốt lắm, có mua thì cũng nên mua chút đồ ăn để bồi bổ cho con mới phải."
Một cô nương mới mười mấy tuổi đầu, ngày nào cũng đi sớm về khuya bận rộn, bán xong hàng sáng lại phải bày hàng đêm, dăm bữa nửa tháng lại còn đi giao hàng... Thẩm thị càng nghĩ càng thương, xoa xoa vết chai mỏng trong lòng bàn tay con gái mà đỏ hoe mắt: "Cái này phải bán bao nhiêu bánh cuộn với bánh đúc chén mới đủ đây..."
"Y phục của nương với cha đều vá chằng vá đụp rồi, đến tên trộm vào nhà mình nhìn thấy bộ đồ hai người đang mặc cũng phải mủi lòng mất." Ôn Nhiễm Nhiễm dụi dụi vào lòng Thẩm thị, nắm ngược lại tay bà cười hì hì nói: "Chỉ riêng tối nay con đã kiếm được một lượng rưỡi rồi, mấy thứ này không đáng là bao đâu."
Nàng cười ôm lấy Thẩm thị: "Đợi sau này con kiếm được nhiều bạc hơn sẽ mua cho nương loại gấm vóc thượng hạng, nương đẹp thế này, chỉ có gấm vóc mới xứng với nương thôi!"
Thẩm thị bị những lời này làm cho ấm lòng vô cùng, Lương thị không biết đi ra từ lúc nào, tiến lại gần thò đầu nhìn thử, thấy mấy xấp vải bông thì trong lòng thèm thuồng vô cùng, theo bản năng định đưa tay sờ thử, nhưng thấy không ai nói chuyện với mình lại ngượng ngùng rụt tay về.
Lương thị mất mặt, lạnh lùng hừ hừ hai tiếng nói: "Chỉ là mua mấy xấp vải bông hèn mọn, thế mà đã đắc ý quên cả trời đất, đến gấm vóc cũng dám mơ tưởng rồi."
Ôn Nhiễm Nhiễm đến cả cái lườm cũng lười cho, chẳng thèm để ý bà ta, cười hớn hở lấy hai cây bút lông cừu để trong giỏ ra đưa cho Ôn Dật Lương: "Cha, vứt cây bút kia của cha đi thôi, dùng bút mới này!"
"Ôi chao!" Ôn Dật Lương thấy hai cây bút thì mừng rỡ khôn xiết, vội vàng lau tay, nâng niu nhận lấy. Ông lúc thì cúi đầu nhìn bút, lúc lại ngẩng đầu nhìn Nhiễm Nhiễm, hồi lâu không nói nên lời, chỉ thầm thề phải học hành chăm chỉ hơn nữa, phải thi đỗ vào thư viện mới xứng đáng với tấm lòng hiếu thảo của con gái.
Ôn Tuấn Lương và Tôn thị lặng lẽ nhìn nhau: Nhiễm Nhiễm chắc chắn đang mắng thầm đại tẩu là đồ ngốc trong lòng rồi!
"Ôi chao! Tam lang, con về rồi đấy à!"
Ôn lão thái thái nghe thấy động tĩnh vội vàng đi ra, sau khi nhìn thấy Ôn Tuấn Lương thì nụ cười trên mặt bỗng chốc héo rũ. Bà run rẩy đi tới, nâng mặt con trai út lên, chỉ cảm thấy lòng đau như cắt: "Tam lang nhà ta đã bao giờ phải chịu khổ thế này đâu? Gầy đi rồi."
Ôn Nhiễm Nhiễm nhướng mày: Mới đi ra ngoài chưa đầy hai canh giờ mà...
Ôn Tuấn Lương nổi hết cả da gà, lấy xấp vải màu xanh thẫm ra để đánh lạc hướng sự chú ý của lão thái thái: "Nương xem này, tam nha đầu đặc biệt mua vải cho nương đấy, bảo là để may cho nương hai bộ đồ mới."
Ôn lão thái thái nhìn xấp vải bông màu xanh thẫm, đưa tay sờ thử, cười đến không khép được miệng: "Cái con bé này, tiêu tiền oan uổng làm gì không biết!"
Bà tuy nói vậy nhưng đã hớn hở cầm xấp vải ướm thử lên người rồi: "Màu này đúng là không tệ!"
Ôn Nhiễm Nhiễm kéo nhẹ Ôn Như Như, mắt mang ý cười: "Nhị tỷ thích màu nào? Vàng gừng hay xanh đậu?"
Ôn Như Như hơi ngạc nhiên: "Cũng có phần của tỷ sao?"
"Tất nhiên là có rồi!" Ôn Nhiễm Nhiễm tiện tay đưa thêm cho nàng hai bánh trà: "Sau này phải làm phiền nhị tỷ tốn tâm sức rồi!"
Ôn Như Như bĩu môi: "Tỷ biết ngay là muội chẳng có ý tốt gì mà!"
Nàng giậm chân, cử chỉ lời nói tràn đầy vẻ bất mãn, nhưng ý cười nơi chân mày lại không giấu được.
Cả nhà quây quần náo nhiệt bàn bạc kiểu dáng y phục, Lương thị đứng bên cạnh nhìn hồi lâu, mấy xấp vải được sắp xếp rõ ràng, từ váy xếp nếp dài đến eo cho đến tất, đế giày, món nào cũng không có phần của bà ta.
Bà ta khinh miệt hừ một tiếng, thu lại ánh mắt khao khát không nỡ rời, lạnh mặt xoay người về phòng: "Chẳng qua là mấy xấp vải bông rách thôi mà, có gì mà vui sướng thế? Chẳng biết có gì mà quý hiếm!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe những lời chua ngoa của Lương thị, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ thêm vài phần: Ăn sủi cảo cũng chẳng cần chấm giấm nữa rồi!
"Ăn không được nho thì bảo nho còn xanh." Tôn thị nhổ một bãi, cả nhà hoàn toàn không để ý đến Lương thị, vẫn hớn hở bàn xem thêu hoa văn gì trên vải thì đẹp.
Ánh bình minh vàng rực tỏa xuống, đường phố lại bắt đầu nhộn nhịp trở lại.
Trước quầy bánh cuộn, dòng người xếp hàng dài dằng dặc, Ôn Nhiễm Nhiễm tay chân thoăn thoắt nhưng vẫn không cung ứng kịp.
Nhóm thúc Đông đến sớm nhất, giờ đây mỗi người đang cầm một chiếc bánh cuộn nóng hổi đứng bên lề đường ăn ngấu nghiến.
Đám Trụ Tử cũng đã trở thành khách hàng trung thành của quầy bánh cuộn, ngày nào cũng đến điểm danh đúng giờ.
Món ăn kèm hôm nay là giá đỗ xào miến và mề gà xào ớt ngâm, thơm đến mức khiến người ta mụ mị cả người.
Trụ Tử cắn một miếng mề gà chua chua cay cay, không hề thấy một chút mùi hôi tanh nào của nội tạng, mỗi miếng đều giòn sần sật và mọng nước, lớp bánh tráng thấm đẫm vị cay thanh của ớt băm và ớt ngâm, khiến anh ta sướng đến mức híp cả mắt: "Cái mề gà này không biết làm thế nào mà thơm thế không biết!"
A Thành cắn một miếng bánh cuộn thật lớn, điên cuồng gật đầu đồng tình: "Bình thường tôi chẳng bao giờ ăn nội tạng, hôm nay nếm thử, thơm thật! Còn đậm đà hơn cả thịt!"
"Đôi bàn tay khéo léo của Ôn tiểu nương tử thì làm gì mà chẳng thơm chứ!" Thúc Đông chép chép miệng, lại nhắc đến những món ngon được ăn trong hai ngày giúp Ôn Nhiễm Nhiễm xây lò: "Món thịt kho tàu đó mới gọi là tuyệt phẩm! Thịt nạc thì mọng nước không bị khô, da heo thì mềm dai, thịt mỡ thì lại càng thơm hơn nữa! Chỉ cần 'xoẹt' một cái là vào trong miệng, mím môi một cái là tan ra ngay, hòa quyện cùng nước thịt, thơm chết người ta mất!"
Thực khách đang ăn bánh bên cạnh nghe thấy thế thì thèm đến mức nuốt nước miếng ừng ực, cắn mạnh một miếng bánh cuộn: Ta cũng muốn ăn thịt kho tàu!
Trụ Tử thực sự thèm không chịu nổi, mếu máo nói: "Thúc Đông à, từ khi thúc sang nhà Ôn tiểu nương tử làm việc, ngày nào thúc cũng treo món thịt kho tàu bên miệng. Thúc được ăn rồi, nhưng cũng phải nghĩ cho chúng cháu với chứ!"
Thúc Đông hì hì cười hai tiếng: "Không nói nữa, không nói nữa!"
Ông chỉ im lặng được một lát, đôi mắt chợt lóe lên một tia sáng, đầy hứng khởi nói: "Vậy để ta kể cho các cậu nghe về món đậu phụ sốt nhé! Đừng hỏi là thơm thế nào luôn..."
Mọi người đồng loạt bịt tai lại, dở khóc dở cười: Ngày tháng này thật không sống nổi mà!
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn họ nói cười, quay đầu lại nhìn đống đồ kho trên xe đẩy mà có chút lo lắng, đã đến lúc phải đi giao hàng cho các vị phu nhân rồi.
Nghiệp vụ mở rộng quá nhiều, hiện tại nàng có chút bận không xuể.
Ôn Nhiễm Nhiễm mím môi, đưa mắt nhìn sang nhóm Trụ Tử - những gã thanh niên vạm vỡ có sức lực dùng không hết kia.
Đã đến lúc thuê vài nhân viên giao hàng rồi!
Đề xuất Hiện Đại: Bản Giám Định Huyết Thống Lộ Diện, Hai Người Mẹ Đều Kinh Hoàng