Đêm Biện Kinh biển đèn rực rỡ, sáng rực như ban ngày.
Trên phố người đi như dệt, khắp nơi rộn rã tiếng cười nói, đúng là một khung cảnh náo nhiệt thái bình.
Ôn Nhiễm Nhiễm đóng gói xong đồ kho đưa cho khách, cong mắt cười nói: "Ngài cầm lấy ạ, lần sau lại ghé nhé."
Tống đại nương bên cạnh kiễng chân nhìn hàng dài thực khách không dứt trước sạp Ôn Nhiễm Nhiễm, cười tặc lưỡi hai tiếng: "Làm ăn của Ôn tiểu nương tử ngày càng hồng phát rồi!"
"Chẳng phải sao?" Có vị khách quen thường xuyên ghé qua nói tiếp, "Ôn tiểu nương tử ngày đầu tiên đến đây còn có một đám người kêu đắt đấy, giờ thì hay rồi, ngày nào cũng đến mua cũng không thấy đắt."
Người đàn ông đứng trước cầm đồ kho nhịn không được cắn một miếng đậu phụ khô cười nói: "Đồ kho này nguyên liệu thực tế, đúng là cũng không tính là đắt."
"Thứ này thích hợp nhất là lúc xem kịch nghe kể chuyện mà ăn, thơm không gì bằng!"
"Đúng đúng đúng, tôi hôm qua đi nghe kể chuyện thấy trên bàn nhà người ta đều đặt món đồ kho này, ăn trông mà thèm! Thế nên, hôm nay mới đặc biệt đi hỏi thăm xem nhà nào bán, để mua một ít nếm thử."
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe họ tán gẫu cũng không khỏi gật đầu, họ đây là đã tìm ra cách thưởng thức đồ kho cay đúng điệu rồi.
Đồ vịt đồ kho, đúng là món nhắm "cày phim" chuẩn bài mà!
Khách ở chợ đêm đông, Ôn Nhiễm Nhiễm bận đóng gói, thu tiền, chào khách, giới thiệu món ăn, nhất thời có chút bận không xuể, hận không thể mọc thêm hai bàn tay nữa.
Nàng vừa bận rộn vừa suy tính, đi tửu lầu hay trà lầu thì nên chào mời món ăn gì. Những món bình thường không được, phải làm món gì đó mới lạ, thu hút sự chú ý.
Khách ở tửu lầu, trà lầu càng không thiếu tiền, đặc biệt là khách ở trà lầu. Những người có thể đi uống trà đa phần là bậc phong nhã, nếu lọt vào mắt xanh của họ, khiến họ nổi hứng thơ ca mà làm vài câu thơ, thì đó chẳng khác nào tìm được người nổi tiếng làm quảng cáo không công!
Cái này thơm quá chừng luôn!
Ôn Nhiễm Nhiễm đang suy tính nhập tâm, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi.
Kẻ đến giọng điệu lả lơi, quầng mắt phù thũng thâm quầng, một đôi mắt đục ngầu không kiêng nể gì mà đánh giá tiểu nương tử có làn da mềm mại trắng trẻo trước mặt, nhìn mà trong lòng nổi lên một trận khô nóng.
Gã hì hì cười hai tiếng: "Tiểu nương tử, đồ kho này của cô bán thế nào?"
Tống đại nương và những người xung quanh thấy vậy đều thầm kêu không ổn, kẻ này tên là Trương Tứ, là một tên vô lại lưu manh có tiếng trong phố phường. Đám người đó ăn chơi trác táng, đủ cả năm món ăn chơi, háo sắc nhất, rất nhiều người không dám đụng vào.
Mùi rượu nồng nặc phả vào mặt, Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu liếc gã một cái không nói gì, lại cúi đầu đóng gói Bát Tử Cao và đồ kho cho một vị khách khác rồi đưa qua.
Cái vẻ phớt lờ này của nàng đã chọc giận đám lưu manh đó, có kẻ lập tức tiến lên, đập mạnh vào xe đẩy của nàng quát: "Anh Trương của tôi nói chuyện với cô không nghe thấy đúng không?"
"Sao lại nói chuyện với tiểu nương tử xinh đẹp như thế!" Trương Tứ giả vờ giả vịt quát lui tên đó, "Đừng có làm người ta sợ hãi."
Gã nói xong, nhe răng cười với Ôn Nhiễm Nhiễm: "Tiểu nương tử, đi uống với anh em chúng tôi một bữa rượu, anh sẽ mua hết chỗ đồ này cho cô, thấy thế nào?"
"Đúng thế! Uống một bữa, uống một bữa!"
Mấy tên lưu manh bên cạnh Trương Tứ không có ý tốt mà hùa theo, có kẻ to gan còn tiến lên định đưa tay lôi kéo Ôn Nhiễm Nhiễm.
Ôn Nhiễm Nhiễm vớ lấy cái cán lăn bột bên cạnh, đập mạnh hai nhát vào đầu gã: "Cút xa ra!"
Tên lưu manh đó bị đánh đến mức hoa mắt chóng mặt đứng sững tại chỗ, cho đến khi cơn đau thấu xương trên đầu ập đến, gã mới ôm đầu rên rỉ thảm thiết.
"Mày dám đánh người!" Trương Tứ nhìn thảm cảnh của đồng bọn, không ngờ tiểu nương tử da trắng thịt mềm này lại đanh đá như vậy, xắn tay áo mắng, "Lão tử hôm nay không trị cho mày phục thì không mang họ Trương!"
Gã vẫy vẫy tay, đám lưu manh bên cạnh cũng lao lên.
Ôn Nhiễm Nhiễm vứt cái cán lăn bột, vớ lấy cái xẻng sắt để dưới gầm xe phòng thân đang định hành động thì thấy có một người đàn ông trung niên mặc trường bào chạy nhanh như bay tới lao vào đánh nhau với mấy tên lưu manh đó, vừa đánh vừa mắng: "Lũ khốn kiếp các người, dám bắt nạt tam nha đầu nhà tôi à? Đều chán sống hết rồi đúng không!"
"Tam thúc?" Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn Ôn Tuấn Lương đột nhiên xuất hiện, ngẩn người gọi một tiếng.
Ôn Tuấn Lương không để ý, trúng ngay một đấm, nhưng nghe thấy nàng gọi mình vẫn đáp lại: "Tam thúc đến rồi, tam nha đầu đừng sợ."
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn vị Tam thúc rẻ tiền vốn luôn không ra gì của mình lúc này đang liều mạng vì nàng, hốc mắt không kiểm soát được mà trở nên ẩm ướt nóng hổi.
Nhưng lúc này thực sự không phải là lúc để cảm động.
Nàng vung xẻng sắt, đập mạnh vào gáy Trương Tứ, Trương Tứ ngã gục xuống đất, đầu bê bết máu.
"Chao ôi!" Trong đám đông bùng nổ một tiếng kinh hô: Đáng đời! Đụng phải thứ dữ rồi chứ gì!
Ôn Nhiễm Nhiễm không chớp mắt liên tục đập thêm mấy tên nữa, càng đập càng thấy cái xẻng sắt này mang theo là quá đúng đắn.
"Một tấc dài một tấc mạnh" đúng là chân lý mà tổ tiên phải thực hành vô số lần mới truyền lại mà!
Ôn Tuấn Lương vung nắm đấm, nhưng hai nắm đấm khó địch lại bốn tay, vẫn bị yếu thế. Quần áo bị xé rách mướp, trên mặt cũng trúng mấy đấm trở nên bầm tím, mũi khóe môi đều có vết máu, vùng bụng cũng đau nhức không thôi.
Ông cố gắng đánh gục tên lưu manh cuối cùng bên cạnh xuống đất, thở hồng hộc một hồi lâu, xoa xoa chỗ bị thương trên vai loạng choạng quay người lại, nhe răng trợn mắt nói: "Tam nha đầu đừng sợ, Tam thúc đã đánh gục chúng nó hết..."
Ôn Tuấn Lương vừa quay người lại, đã thấy cô cháu gái vốn dĩ văn văn nhược nhược của mình đang chân giẫm lên một tên lưu manh, vung xẻng sắt đập tên lưu manh vừa bò dậy ngã lăn ra đất, cả người đến một miếng da cũng không bị trầy.
Ông ngẩn ra một lát, nuốt ngược nửa câu sau vào trong: Con bé thế này làm mình trông thật vô dụng, lại còn hơi thừa thãi nữa...
"Tam thúc chú không sao chứ ạ?" Ôn Nhiễm Nhiễm đi tới, cẩn thận kiểm tra vết thương trên người ông.
Ôn Tuấn Lương nghiến răng phẩy tay, làm ra vẻ nhẹ nhõm: "Chú thì có chuyện gì được? Chuyện nhỏ như con thỏ."
Cái miệng đúng là cứng thật đấy...
Ôn Nhiễm Nhiễm giả vờ không thấy ông đau đến mức hít khí lạnh: "Cũng nhờ có Tam thúc. Đúng rồi, sao chú lại ở đây?"
"Chú chỉ là đi ngang qua thôi." Ôn Tuấn Lương nói xong, vội vàng bồi thêm một câu, "Cháu tuyệt đối đừng hiểu lầm, chú không phải đặc biệt đi theo cháu đâu nhé!"
"Ồ——" Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn vị Tam thúc trước mặt đang "giấu đầu hở đuôi", cười đầy ẩn ý, "Đúng vậy ạ, Tam thúc tuyệt đối không phải đặc biệt đi theo con đâu!"
Ôn Tuấn Lương: "..."
"Làm loạn cái gì thế! Tản ra hết đi!"
Trong đám đông bỗng nhiên truyền ra mấy tiếng quát uy nghiêm, những người vây quanh thấy bộ quan phục đó đều đồng loạt lùi sang hai bên, nhường ra một con đường cho các quan gia.
Tống đại nương thấy là sai dịch Tuần Thành Giám liền vội vàng đi tới khóc lóc kể lể: "Quan gia, cái tên Trương Tứ này lại mang người đến gây sự rồi!"
Có một sai dịch trẻ tuổi cúi đầu nhìn đám lưu manh nằm la liệt rên rỉ thảm thiết trên mặt đất cười khẩy một tiếng: "Chao ôi! Hai ngày trước mới từ trong ngục ra còn sống nhăn răng cơ mà, giờ sao lại nằm bẹp dí thế này?"
Người đàn ông trung niên cầm đầu cau mày: "Ta ngày thường dạy ngươi thế nào?"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe giọng nói ngẩng đầu lên, thấy người đàn ông trung niên trước mặt thấy có chút quen mắt: Đây chẳng phải là cha của bé gái cứu được hôm trước sao? Hình như tên là Vu Thuật, là sếp của đám sai dịch Tuần Thành Giám này.
Đối phương nhìn nàng đôi mắt bỗng sáng lên, rõ ràng cũng nhận ra nàng rồi.
Vu Thuật thấy Ôn Nhiễm Nhiễm, khuôn mặt lạnh lùng dịu đi không ít, tiến lên chắp tay hành lễ: "Lần trước tiểu nương tử đi vội quá, Vu mỗ còn chưa kịp hỏi quý danh của cô, nhà ở đâu, ơn đức lớn như vậy, Vu mỗ nên dẫn theo gia quyến đến tận cửa cảm ơn, mới có thể tỏ chút lòng thành."
Ôn Nhiễm Nhiễm vội vàng xua tay: "Tiện tay mà thôi, thực sự không đáng để quan gia phải đại phí chu chương như vậy đâu ạ."
Vu Thuật vốn là Đô úy Tuần Thành Giám, chuyện trên phố xá đều do ông quản, một nhân vật lớn như vậy thế mà lại hòa nhã với Ôn Nhiễm Nhiễm, những người xung quanh thấy vậy đều thầm nghĩ Ôn tiểu nương tử này ngày thường không phô trương, hóa ra lại có chỗ dựa lớn như thế.
Ôn Tuấn Lương bên cạnh đá đá Trương Tứ dưới đất: "Quen biết à? Vậy thì tốt quá, bắt hết đi!"
Đám người Trương Tứ là khách quen của Tuần Thành Giám, ba ngày hai bữa lại vào ngục ở một thời gian. Vu Thuật biết gã chắc chắn lại tái phát bệnh cũ, cũng không hỏi nhiều liền sai người đưa họ đi.
Mọi người xung quanh thấy vậy vỗ tay reo hò:
"Thấy tiểu nương tử người ta đi một mình là nảy sinh ý đồ xấu, cái loại gì không biết!"
"Đúng thế, nếu không có thúc thúc của tiểu nương tử kịp thời chạy đến, hậu quả thật không dám tưởng tượng!"
"Lũ họa hại này nên nhốt cho đến chết, đừng bao giờ thả chúng ra nữa!"
Những tiểu thương xung quanh vốn chịu khổ bấy lâu cũng đứng ra, thêm mắm dặm muối kể lại tình hình vừa nãy, lại thừa cơ nói ra chuyện Trương Tứ ăn quỵt lấy đồ, muốn mượn làn gió của Ôn Nhiễm Nhiễm để trừng trị đám Trương Tứ một trận ra trò.
Chuyện đã có kết quả, người vây xem lục tục tản đi, Ôn Nhiễm Nhiễm cũng bận dọn hàng, muốn đưa Tam thúc đi y quán xem thử.
Ôn Tuấn Lương tiến lại gần, nhìn đồ kho và Bát Tử Cao vẫn chưa bán hết liền đưa tay cản nàng: "Tam nha đầu, vẫn chưa bán hết mà, sao đã dọn rồi?"
"Còn tâm trí đâu mà làm ăn nữa ạ." Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu liếc nhìn vết máu trên khóe môi ông, "Chúng ta đi y quán."
"Đi y quán làm gì!" Ôn Tuấn Lương giọng cao vút, "Cái đó phải tốn bao nhiêu bạc? Cháu phải bán bao nhiêu đồ mới kiếm lại được?"
Ông nói một cách kích động vội vã, làm động đến vết thương, đau đến mức hít một hơi lạnh.
Ôn Nhiễm Nhiễm mím chặt môi cúi đầu không nói lời nào, hốc mắt nóng hổi, tay vẫn không ngừng dọn hàng. Một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: "Tam thúc, phải đi xem mới được."
Môi Ôn Tuấn Lương máy động, cúi đầu nhìn qua, tiểu nương tử ngày thường luôn cười híp mắt giờ đây vành mắt đỏ hoe, ngay cả giọng nói cũng mang theo vài phần nức nở. Ông vội vàng hạ thấp giọng: "Chú chẳng phải không có chuyện gì sao? Tiêu tiền oan uổng đó làm gì?"
Vu Thuật nhìn sang bên này, suy nghĩ một lát rồi đi tới nói: "Tuần Thành Giám có đại phu, trị những vết thương này là giỏi nhất, hay là theo ta đến Tuần Thành Giám đi."
Vết thương kiểu này, chắc hẳn đại phu ở Tuần Thành Giám sẽ có kinh nghiệm hơn đại phu ở y quán thông thường.
Ôn Nhiễm Nhiễm suy nghĩ một chút cũng không do dự, nhanh chóng dọn xong sạp hàng: "Đa tạ Vu đại nhân."
Viên sai dịch trẻ tuổi đợi bên cạnh tươi cười tiến lại, nhận lấy xe đẩy trong tay nàng cười nói: "Tiểu nương tử cô cứ dìu thúc thúc đi, xe này để tôi đẩy giúp cho."
Ôn Nhiễm Nhiễm vốn định từ chối, nhưng nhìn Ôn Tuấn Lương đi khập khiễng cũng chỉ có thể như vậy: "Vậy thì làm phiền quan gia rồi."
"Mau đừng gọi tôi là quan gia, cô cứ gọi tôi là A Thành là được!"
Nhóm người Ôn Nhiễm Nhiễm đi về phía Tuần Thành Giám, nàng dìu Ôn Tuấn Lương bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, nhịn không được nhìn theo mùi hương đó, thấy là một tiệm bánh điểm tâm.
Nàng nhìn chằm chằm suốt quãng đường, cho đến khi đi qua rồi vẫn còn ngoái đầu nhìn lại.
Ôn Nhiễm Nhiễm trầm ngâm, bên tai bỗng nhiên vang lên một giọng nói: "Muốn ăn điểm tâm rồi à? Đợi vài ngày nữa Tam thúc mua cho cháu!"
"Chú lấy đâu ra tiền ạ?"
Ôn Tuấn Lương cười bí hiểm: "Mẹ vẫn còn đôi hoa tai, chú đi xin về mua điểm tâm, hai chú cháu mình mỗi người một nửa."
Ôn Nhiễm Nhiễm: "..."
Đề xuất Huyền Huyễn: Sư Phụ Lại Rớt Tuyến