Chương 124: Về NướcTạ Lan còn chưa bế được bao lâu, trong lòng bỗng chốc trống rỗng.Liễu Tuyên Nghi bế đứa trẻ qua, sau đó nói: “Bà cụ, chúng tôi có việc nên đi trước đây.”Bà vô tình che khuôn mặt đứa trẻ vào lòng, ánh mắt Tạ Lan vẫn dừng lại trên thân hình nhỏ bé đó, ngón tay bị cô bé nắm lấy dường như vẫn còn lưu lại một luồng hương sữa ấm áp.“Vội vàng thế cơ...