Tôi đã chịu đựng đủ sự dung túng của bố dành cho bà nội.
Bố thừa biết bà là người nhẹ dạ, dễ bị xúi giục, nhưng vẫn để bà tự tung tự tác.
Khi mẹ bị bà hãm hại, bố đứng nhìn, không một lời giải thích cho mẹ, mặc kệ bà đổi trắng thay đen.
Bố biết rõ đó là những lời đồn thổi ác ý nhưng chẳng hề bận tâm, để mặc bà làm khổ ông nội.
Tôi hiểu rằng, chỉ cần bà chưa chạm đến lợi ích của bố, bố sẽ giả vờ như mù lòa.
Nghĩ đến việc phải sống chung với bà thêm mấy chục năm, lo sợ bi kịch của ông nội sẽ lặp lại, tôi lại rùng mình nổi da gà.
Thế là, tôi cố tình nhắc đến chú Hứa trước mặt bà mỗi ngày.
Tôi cố ý phàn nàn về bà với bố để...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 56 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Không Còn Làm "Đức Hoa" Nữa