Tuyết kinh thành vẫn thường dai dẳng, hễ rơi là phủ trắng cả một tòa thành, tựa như khoác lên mình tấm áo bông dày dặn.Ôn Ngưng sợ lạnh, Thanh Huy Đường đã sớm đốt địa long, mấy hôm nay bên ngoài tuyết rơi, trong phòng lại ấm áp bức người.Mắt thấy bên ngoài chẳng còn chút ánh sáng nào, Bùi Hựu đã định ra cửa, Ôn Ngưng từ trên giường bò dậy: “Khoan đã.”Nàng mắt nhắm mắt mở đến...
Đề xuất Ngược Tâm:
Cả Lớp Góp Tiền Tiễn Tôi Vào Núi Sâu, Một Đi Không Trở Lại