Dẫu trời đã sang hè se ấm, tàn hương trong phòng nàng Ôn Ngưng vẫn cháy rực đất long tỏa hơi nóng. Y phục nàng mặc mỏng manh như tơ, thân hình bé nhỏ thẹn thùng. Trên mặt thoáng chút giận, nay nghe lời Bùi Hựu nói, lòng nàng hóa mềm như nước trong, trĩu nặng trong đáy mắt lấp lánh.
Đúng vậy.
Đó là tội lỗi nàng tự gây.
Một khi biết rõ việc giao dịch với Bùi Hựu chẳng khác nào mưu cầu với cọp dữ, hiểu rõ tâm cơ sâu dày, dùng kế không từ thủ đoạn, biết rõ tính ông ta cứng nhắc nghiêm khắc, đã cương quyết không buông bỏ chuyện đã định, thế mà nàng vẫn cứ gieo mình vào chiếc hố sâu do chàng vạch sẵn với hi vọng mong manh.
Chàng nói chẳng sai.
Khi nay, chàng là phu quân hợp pháp của nàng, nàng lại là thế tử phu nhân chính danh của chàng, muốn vào Hương Thể Uyển, có ai có thể ngăn cản? Ngăn cách nào có thể?
Ôn Ngưng xoay người bước vội vào trong, hé mở cửa sổ bên cạnh ghế thấp.
Nàng cảm thấy nóng bức, ngột ngạt.
Đây là lần đầu Bùi Hựu bước chân vào phòng nàng, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc.
Chính điện Thanh Huy Đường cũng có, nhưng nàng ở đó chưa lâu, không thể thuần khiết như nơi này. Khói hương mới bị không mong muốn từ ngoài cửa sổ thổi vào liền tan biến. Nhìn vóc dáng nhỏ nhắn ngồi đó, lòng chàng bỗng mềm lịm.
Có lẽ, khi trò chuyện cùng nữ nhân, không nên dùng giọng điệu cứng lạnh như vừa rồi.
Suy cho cùng, vẫn còn là tháng nhị nguyệt, đêm về, gió lạnh ngoài trời thổi lùa vào, làm ngọn đèn trên ghế thấp lập lòe.
Bùi Hựu liếc nhìn bộ y phục mỏng manh của nàng, ngoảnh quanh lấy chiếc khăn choàng treo trên lan can giường rồi tiến gần, phủ lên vai nàng.
Ôn Ngưng không ngờ hành động đầu tiên khi chàng bước vào phòng lại là chuyện này, nàng chùn lưng lui về phía sau, chàng lập tức quỳ thấp xuống, nhẹ nhàng thắt lại dây áo choàng trên cổ nàng.
Ôn Ngưng vốn cứng rắn, phu quân cương trực là thế nào nàng cũng đáp lại bằng vẻ mặt lạnh cứng; nhưng một khi bình tĩnh, tựa như gió xuân nhẹ nhàng, nàng cũng không dám cáu giận, mà chỉ lặng lẽ vâng lời.
“Ngươi đến đây làm chi?” Giọng nàng mềm đi nhiều.
“Phu nhân muốn ly hôn với ta, ta làm sao có thể an tọa nơi nhà?” Bùi Hựu lần đầu bộc lộ nỗi niềm sâu kín với nàng.
Ôn Ngưng tính cách cương trực, chàng tuy cũng chẳng khác, đa phần thời gian đều ngang bướng hết mình, không chịu nhượng bộ.
“Phu nhân gì chứ?” Nàng chau mày, phủi tay chàng đang đặt trên áo choàng, vẻ mặt lạnh lùng nói, “Bùi đại nhân, ly hôn thư đã ký hay chưa?”
“Ly hôn thư? Ta xé rồi chứ sao?” Bùi Hựu nhướn mày đáp.
“Bùi Hựu... ngươi...” Nàng chưa hết lời, chàng đã đứng dậy, thong thả cởi áo choàng ra, như chẳng muốn tiếp tục chuyện này nữa.
Ôn Ngưng nghiến răng nói: “Bùi đại nhân ý tứ là không giữ chữ tín, muốn bội ước sao?”
Chàng cởi áo lộ ra bộ kiếm phục lịch lãm rất vừa vặn, dáng vẻ uy mãnh. Chàng vuốt áo tay, xoay người đáp: “Thời thế khác rồi, vợ chồng ta giờ hòa thuận, tình cảm thắm thiết, đâu cần đến những điều cam kết kia?”
“Ai với ngươi hòa thuận thắm thiết?” Nàng nổi giận.
Bùi Hựu mỉm cười trầm ổn, ánh mắt đen sâu nhìn nàng: “Không có sao? Vậy cái nhẫn ta đeo, cái túi thơm trên người là của ai tặng?”
“Đó là...”
“Phu nhân, chính nàng mới là người gợi ý với ta trước.”
Ánh mắt chàng trầm trọng, lời nói tỉnh bơ nhưng kiên định, từ tốn nhìn thẳng vào nàng.
Ôn Ngưng tim như nghẹn lại, nước mắt ứ tràn.
Cứ thế này, chàng luôn dùng lời lẽ của mình biến đen thành trắng, biến vô lý thành có lý, và đổ lỗi cho người khác.
Nàng chẳng bao giờ có thể thắng nổi lời chàng.
Ôn Ngưng cau mày đứng dậy, không nguyện nói thêm, tháo áo choàng chàng mới thắt rồi quẳng xuống.
Nàng không muốn nhận tình cảm nhiễu nhương đó.
Chưa kịp quay đi, cổ tay bị chàng nắm cứng, nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng.
Bùi Hựu thở dài nói: “Ta lại nói sai rồi.”
Một tay giữ eo nàng, tay kia bồng lấy gáy, khiến nàng gục vào ngực chàng, lại thở dài: “Không phải lỗi nàng, ta là người đã động lòng trước.”
Ôn Ngưng rùng mình, lòng như bị lời nói nung nóng, run rẩy muốn thoát ra khỏi vòng tay nhưng bị chàng nhanh chóng quật ngã lên ghế thấp, ôm chặt vào lòng.
“Đừng cử động.” Bùi Hựu giữ chặt tay chân nàng, gần như quấn gọn lấy người nàng, nhẹ giọng thở: “Một tháng không gặp, ta thật nhớ nàng.”
Mũi nàng ngửi thấy đầy mùi hương thoang thoảng của chàng, trước đây nàng tránh né điều đó, huống gì lại ngồi cuộn tròn trong lòng chàng như vậy. Nhưng lúc này chàng nói “đừng cử động”, nàng lại ngoan ngoãn yên lặng, và chàng nói “một tháng không gặp, rất nhớ”, nàng cũng cảm thấy trong lồng ngực dâng lên thứ cảm xúc nhói cay khó tả, khiến hai mắt nàng cay cay.
Nàng... nàng khi nào mới thôi kháng cự những cử động của Bùi Hựu?
Thậm chí giờ tựa vào chàng, nghe tim đập mạnh mẽ mà không còn chống lại.
Chẳng lẽ là từ đêm giao thừa hôm trước, khi chàng dẫn nàng ra khỏi thành, nàng tựa vào ngực chàng trên lưng ngựa lần đầu?
Hình như không chỉ vậy.
Ôn Ngưng thấy khung cảnh này thân quen vô cùng, trong đầu thoáng nghĩ đến một câu hỏi.
“Ôn Ngưng, nàng có thích Bùi Hựu chăng?”
“Không thích!”
Dòng Hán Thủy, đêm hoa khôi?
Nàng muốn ngồi thẳng người, lại bị Bùi Hựu giữ chặt, má chàng áp lên trán nàng, giọng nói vẫn ăm ắp sự bình thản: “Ngoan đi.”
Ôn Ngưng thật thà cuộn mình vào lòng chàng.
Nàng biết chàng dáng người cao lớn, chưa hề nghĩ lệch một vùng, nàng hơi rúc lại, chàng gần như ôm trọn lấy nàng.
Gió đêm ngoài cửa sổ vẫn thoảng qua liên tiếp, chàng che chắn vừa khéo cho nàng, khiến nàng không cảm thấy lạnh mà ấm áp vô cùng.
Bùi Hựu nhìn cô gái ngoan ngoãn dưới mí mắt, lại thở dài không tiếng.
Quả không sai, chàng không nên giận dỗi nàng.
Chỉ là một cô gái nhỏ, chỉ cần chau chuốt tính nết, đã ngoan ngoãn đáng yêu như vậy.
Chàng ôm lấy gấm hương mềm mại dưới tay, mắt dừng lại nơi đôi môi hồng thắm, lòng dấy lên chút ngứa ngáy, rồi cúi xuống.
Chỉ vừa chạm môi, nàng thoáng thấy ánh mắt hoảng hốt nhẹ nhàng tránh né.
Thôi vậy, việc quan trọng còn chưa nói.
Nàng cảm nhận hơi thở của chàng dâng lên trong lồng ngực, nghe giọng nói: “Ta muốn nói chuyện về Phạn Âm Âm với nàng.”
“Ý của ngươi là, hỏa hoạn ở Vương gia là người cố ý phóng hỏa, muốn đẩy Vương Thị phu thê vào chốn tử sinh?” Ôn Ngưng mắt ngạc nhiên mở to.
Nay nàng tất nhiên không còn dựa vào lòng chàng nữa. Sau khi nghe Bùi Hựu kể về hỏa hoạn ở Vương phủ, không sao ngồi yên, cởi giày lên ghế thấp, rót trà cho chàng, ngồi ở đầu bàn, chàng ngồi phía bên kia.
Lời nói của chàng khiến nàng hết sức kinh ngạc. Người đời ai cũng tưởng đó là tai nạn, tiền kiếp chàng cũng chưa từng đề cập, rằng đám cháy kia là cố ý.
Nhưng...
Ôn Ngưng ngay tức thì nhớ đến việc Nghi Công Tử bí ẩn nói có tin tức quan trọng muốn bán cho nàng, giá đến năm ngàn lạng.
Chẳng lẽ đây chính là điều đó?
Rốt cuộc người cứu Vương phu thê là do chàng phái đi, nếu có kẻ phóng hỏa, họ chắc chắn là những người đầu tiên phát hiện.
Không lẽ... họ cứu người rồi còn cố đem hai thi thể giống dáng dấp Vương phu thê vào, e sợ hung thủ phát giác, từ đó tìm tới thân phận họ ư?
Bởi thế nên Nghi Công Tử có tin tức quan trọng như vậy phải đòi một khoản lớn!
Sớm hay muộn...
Nay Nghi Công Tử cũng chẳng còn nữa, e rằng tin tức ấy cũng hóa thành cát bụi cùng chàng xuống mồ.
“Có chuyện chi vậy?” Bùi Hựu ngẩng đầu hỏi.
Ôn Ngưng trốn tránh nhìn xuống: “Không có gì... chỉ là nghĩ, nếu biết vậy từ đầu, ắt nàng đã hỏi nhiều hơn..."
Hai người vì chuyện Nghi Công Tử tranh cãi to, nàng nuốt vội ba chữ ấy.
Bùi Hựu tất nhiên đoán được nàng muốn hỏi ai, nét mặt thoáng chút bất ngờ, lại không nói thêm mà chuyển đề tài: “Ta luôn tin kẻ phóng hỏa cũng chính là người định hại phụ thân nàng tại tiệc rửa yến.”
Ôn Ngưng càng ngạc nhiên: “Sao biết vậy?”
“Quá trùng hợp.” Bùi Hựu từ từ rót trà, nét mặt vẫn điềm tĩnh: “Dấu vết duy nhất của đám cháy tại Vương phủ là một vị tướng nhỏ thuộc lính phủ, vào thời điểm đó y đi lại giữa Thiên Hương Các và Nghi Xuân Uyển, tìm hiểu về Anh Dao cùng Nghi Xuân Uyển. Đúng lúc ấy Anh Dao động thủ, phá hoại mưu độc tại yến tiệc, hôm sau Nghi Xuân Uyển bỗng nhiên biến mất không lời. Chẳng trách kẻ đó mất kiên nhẫn, quyết tâm phá sạch tận gốc.”
“Thật tàn nhẫn...” Ôn Ngưng lộ vẻ lạnh mình. Nhưng Ôn Đình Xuân cùng Vương phu thê đâu có liên quan, y thậm chí chẳng quen biết hai người, sao cùng một kẻ hãm hại chăng?
“Những ngày này, nàng ở nhà có thể ngấm ngầm dò hỏi phụ thân, xem ông có làm điều gì sỉ nhục ai hay phạm tội với ai không.” Bùi Hựu nói nhẹ.
Trước đây chàng không muốn lôi Ôn Ngưng vào chuyện này, nay thấy được, vợ chồng vốn một thể, muốn hoàn toàn tách ra, không thể được.
Ôn Ngưng gật đầu.
Trước kia chỉ là thiếu nữ chưa xuất giá, hỏi những chuyện này Ôn Đình Xuân chắc không đáp, nay đã là phu nhân, có thể thử.
“Nhưng chuyện này có liên quan gì đến Phạn Âm Âm chăng?” Nàng vẫn nhớ mục đích Bùi Hựu muốn nói về Phạn Âm Âm.
Bùi Hựu hơi rủ mày, nhấp một ngụm trà: “Nàng biết ta vẫn tìm Tiểu Nhã.”
Ôn Ngưng gật đầu.
Bùi Hựu nói tiếp: “Không chỉ ta, còn nhiều người khác cũng đang tìm nàng.”
Lòng nàng chợt lạnh, mắt mở to, vì sao?
Bùi Hựu mỉm cười: “Ta tưởng chỉ tìm một cô gái nhỏ, không ngờ giữa lòng quyền lực, nàng ấy không chỉ là một cô gái thường.”
Chàng ngẩng mắt: “Thụy Vương đang tìm nàng, nếu được, có thể dùng nàng làm đối sách, kìm hãm ta.”
“Tứ hoàng tử cũng tìm nàng, nếu được, có thể dùng nàng như tình nghĩa, cầu khiến ta.”
“Và còn nhiều người khác không rõ lai lịch, tìm nàng vì mục đích ta không biết.”
“Ta tin rằng, trong số đó có kẻ chủ mưu vụ phóng hỏa, đầu độc.”
Ánh mắt Bùi Hựu trong sáng, toát lên sự xác tín.
“Nên là, ngươi lấy nàng làm mồi câu?” Ôn Ngưng một lúc liền hiểu điểm then chốt.
Kỳ thực, nàng trở về Ôn phủ, bình tâm ngẫm lại cũng biết rõ.
Bùi Hựu không thể bị Phạn Âm Âm lừa được.
Nếu bị lừa, dù có vài phần nghi hoặc, chàng sẽ giấu kín nàng đi, chứ không làm rùm beng cho cả thành biết.
Kiếp trước, nàng ta bị giấu rất kỹ, chỉ vì Gia Hòa Đế và Trường Công Chúa thúc ép hôn nhân, nàng ta thường chạy trốn mới bị lộ.
“Ngươi thật sự tin nàng không phải là Tiểu Nhã sao?” Bùi Hựu liếc nàng.
Ôn Ngưng ngượng ngùng chớp mắt: “Ngươi vừa nói nhiều người đang tìm nàng, nếu là thật, chẳng phải nên giấu đi không cho ai hay sao?”
Bùi Hựu nhìn nàng đen như mực, mũi khẽ khịt: “Nàng cũng tỉnh táo đấy.”
Ôn Ngưng liếm môi, giả bộ uống trà.
Bùi Hựu tiếp: “Nên những ngày này, nàng cứ ở lại Ôn phủ, đừng bận tâm thị phi bên ngoài.”
Ôn Ngưng gật đầu, bọn họ giả vờ cãi nhau về Phạn Âm Âm, y như lần trước tại quán rượu có chuyện.
Nàng hiểu.
“Như vậy, ngươi còn giận ta sao?” Bùi Hựu ánh mắt đen sâu, nắm lấy tay nàng trên bàn trà.
Ôn Ngưng vô thức rút tay, lại bị chàng giữ chặt.
“Ta... ta lúc nào giận? Cớ gì phải giận?” Nàng chớp mắt, muốn rút tay, Bùi Hựu siết chặt, giọng lại mềm mượt, như muốn làm dịu lòng: “Ngày đó trước phủ chỉ là sự cố, cái y phục đó ta đã hạ lệnh Vương Cần Sinh đem thiêu, ta đến nơi chỉ làm hình thức, chẳng hề động vào nàng một ngón tay nào..."
“Ngươi... ngươi nói mấy điều ấy làm chi?” Ôn Ngưng hoảng hốt, rút tay áo, đi vào phòng trong.
Khi đi ngang qua Bùi Hựu, bị chàng nhẹ nhàng kéo lại vào lòng.
Lúc gặp chàng lần đầu, nàng còn giận lắm, giờ lại gần gũi như vậy, thật không thoải mái, chuẩn bị vùng vẫy thì nghe tiếng chàng trầm trầm bên tai: “Ta kể thêm về Tiểu Nhã nhé?”
Động tác nàng ngừng, cũng yên lặng theo.
Chuyện Tiểu Nhã và chàng trai nhỏ từ Bùi Hựu kể ra không khác trong ký ức nàng bao nhiêu.
Đến khi nói về cuộc hôn ước, nàng chăm chú lắng nghe, chàng nhẹ nhàng nói: “Ta với nàng vốn không hề có hôn ước, chỉ vì khi ấy nàng nói nhà muốn gả nàng cho lão phu làm thiếp, ta có ý nghĩ sẽ cưới nàng cho chính thức. Rồi nàng bỗng mất tích, ta nhân cơ hội này tìm nàng, cũng nghĩ nàng tính khí khó chiều thế kia, nghe lời đồn đãi ấy ắt sẽ ra mặt tranh luận một trận với ta.”
Ôn Ngưng: “...”
Thì ra vậy.
Nàng còn muốn hỏi: rốt cuộc bao giờ có hôn ước với chàng, làm ô danh thanh danh của nàng!
“Lúc ta gặp nàng, nàng chỉ là đứa trẻ nhỏ, ta lo lắng đến an nguy của nàng nên tìm, không có tình cảm trai gái.”
Có thật vậy...
Điều này cũng hợp với kiến thức nàng đã biết, nhưng kiếp trước...
Ôn Ngưng ngước mắt nhìn chàng, vì sao kiếp trước, chàng lại kiên định đến thế?
“Không chỉ ta, nhiều phe tìm nàng lâu đến nay vẫn bặt vô âm tín.” Chàng giọng trầm thấp: “Có thể nàng đã không còn trần thế.”
Ôn Ngưng vốn đang cuộn mình trong lòng chàng, thỉnh thoảng nghe chuyện, chơi đùa với móng tay, nay dừng tay, các ngón hơi co lại.
“Chẳng lẽ ngươi còn giận một đứa trẻ sao?” Bùi Hựu lấy một lọn tóc nàng nghịch nghịch.
Nàng cớ gì phải giận?
Cớ gì phải giận mình?
Nhưng...
“Vậy sao trước kia ngươi nói tiễn Tiểu Nhã về nước sẽ nhường ngôi báu?” Ôn Ngưng đột nhiên hỏi, “Ngươi chẳng sợ nàng không muốn gả cho ngươi sao?”
Bùi Hựu quay nhìn nàng, khẽ nhướn mày.
Ôn Ngưng không để câu chuyện qua loa, ánh mắt sự thật nhìn chằm chằm chàng.
Bùi Hựu chỉ mỉm cười: “Chỉ là kế hoãn binh.”
Ôn Ngưng: “...”
Nói hay là “kế hoãn binh”, thật ra là lừa nàng chăng?
Nàng bật ngồi dậy, rời chàng.
Đêm nay nàng cũng thấy kỳ lạ, vì sao lại để chàng gần gũi so bì đến thế?
Vì sao lại dính lấy chàng như keo sơn, như thể... cũng rất nhớ chàng?
Chàng đúng là kẻ dối trá!
Nàng bỗng bước lên giường, cuộn mền bao lấy mình, định ngủ.
Nhưng Bùi Hựu rõ ràng không chỉ đến để nói chuyện, theo nàng lên giường, cởi áo ngoài, bọc chăn cùng chung giường.
Ôn Ngưng dời người vào sâu, chàng cũng theo đó lùi lại gần.
“Chỉ là lời nói tình thế, nàng không thích sau này ta không làm thế nữa.” Chàng hơi cúi, hơi thở tràn đầy quanh nàng.
Ôn Ngưng kéo mền trùm đầu.
Hơi thở lùi xa chút, im lặng hồi lâu, chàng lại vén mền trùm đầu lên nói: “Ôn Ngưng, nàng thích mẫu người nam tử thế nào?”
Nàng nhắm mắt lại, hôm nay Bùi Hựu sao kỳ lạ đến vậy?
Tại sao lại dịu dàng nói chuyện với nàng như thế?
Rõ ràng chàng không phải người này.
Chàng thích trái lại lời nàng, thích nói những điều khó nghe, chọc nàng tức giận, thích nổi giận chỉ vì một câu nói.
Nhưng chàng lại cố giả tạo thành người dịu dàng nồng nàn, làm nàng...
Không thể cáu nổi.
Ôn Ngưng giả như không nghe, chàng lại nói: “Nàng chẳng thắc mắc ta luyện võ công từ đâu sao?”
Hử?
Nàng chớp mắt, quay mặt lại, thấy Bùi Hựu ngồi nửa tựa phía bên mình.
“Khoảng bốn, năm tuổi, ta bắt rắn bên núi, có người võ sĩ trẻ đi ngang. Người ấy thấy ta linh hoạt, bảo ta trời phú, từ đó mỗi một hai tháng lại hẹn ta lên núi truyền võ.”
Ôn Ngưng: “...”
Lạ thật? Chẳng phải kịch bản tiểu thuyết nào cũng như vậy sao...
Bùi Hựu không hỏi thêm, đổi đề tài: “Nàng có biết vì sao ta là đệ tử số một của Vọng Quy Trang?”
Ôn Ngưng cứ nhìn chàng chớp mắt.
Chàng nói tiếp: “Thầy xưa kia không dự định nhận đồ đệ cuối cùng, cha ta đưa vài bài văn cho thầy xem, thầy vừa đọc, vừa nhìn ta, rồi bảo ‘Bùi Thự thông minh, xứng làm đại đồ đệ’.”
Ôn Ngưng: “...”
Thôi mà, nàng biết chàng đầu óc nhanh nhạy, không thì cũng không thể đỗ trạng nguyên đầu triều Đại Nhĩ Dân được.
Nhưng nói vậy làm gì? Để lộ trí khôn nàng bất túc?
Hừ!
Ôn Ngưng lại quay người không muốn nói chuyện, chàng lại kéo nàng trở lại.
Chàng dịu dàng vuốt tóc nàng, gỡ từng lọn rối sang tai, năm ngón tay dài thoăn thoắt quét mặt nàng, đôi mắt lạnh lùng ánh lửa nhẹ ấm, nhìn nàng chăm chú: “Ôn Ngưng, ta vốn thông minh học giỏi, muốn làm việc gì chưa từng thất bại, nàng nói xem thích mẫu người nam tử nào...”
Năm ngón tay di chuyển tới dưới cằm nàng, khẽ nhấc lên: “Ta học theo y.”
Ôn Ngưng chớp mắt run rẩy, mặt nóng lên.
“Chẳng có... chẳng có mẫu nào...” Nàng tránh bàn tay chàng, quay người.
“Không thích ai sao?” Bùi Hựu không buông tha, tay sờ lên cổ nàng.
Ngứa quá.
Ôn Ngưng đành quay lại nói: “Không!”
Không ngờ chàng đã nửa nằm nửa ngồi, nàng quay người đối mặt với chàng.
Từ đôi mắt chạm nhau, chỉ cách mấy tấc.
Ôn Ngưng chớp mắt, định lùi lại, chàng giữ lấy gáy: “Vậy thì thích ta đi.”
Đôi môi ấm áp áp xuống, dễ dàng chuồn sâu.
Ôn Ngưng “ủng” một tiếng, tay đẩy ra nhưng bị giữ chặt, ép nằm lên gối.
...
Đề xuất Hiện Đại: Lại Trốn? Nữ Phụ Yếu Mềm Bị Nam Chính Dụ Dỗ Đến Kiệt Sức!