Chương 4

Lâm Vãn thức trắng đêm.Những lời của Trần Mặc cứ văng vẳng bên tai cô như một bản nhạc lỗi nhịp: "Mười năm trước, vào ngày 17 tháng 5, mẹ anh đột ngột đổ bệnh nặng phải nhập viện... Số tiền năm trăm năm mươi ngàn đó là di sản bà để lại cho anh trước khi nhắm mắt..."Cô đứng giữa lằn ranh mong manh của niềm tin và sự hoài nghi. Gương mặt Trần Mặc khi ấy trông thật...
BÌNH LUẬN