Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 68: 章

Lạc Văn Xuyên khẳng định: "Đúng vậy, chính là họ Thiệu trong cụm từ Thẩm Lê Bạch Thiệu Tống đấy."

Hồi Lạc Văn Xuyên còn đang rửa bát ở Bùi thị thực phủ, anh đã từng phổ biến kiến thức cho Bùi Yến về các thế gia ẩm thực.

Hoa Quốc là một cường quốc về ẩm thực, tuy không đến mức "danh đầu bếp đi đầy đường, thế gia ẩm thực nhiều như chó", nhưng số lượng thế gia ẩm thực quả thực cũng không hề ít.

Mấy nhà hạng hai, hạng ba, hạng bốn ở dưới, anh lười nói, nói ra Bùi Yến cũng chẳng nhớ nổi.

Vì vậy anh chỉ nhấn mạnh vào năm nhà hàng đầu nhất.

Kinh thành Thẩm, Nhạc Đông Tống, Xuyên Bạch, Quảng Lê và Giang Nam Thiệu.

Trong đó, ngoại trừ nhà họ Thẩm không có hệ thống món ăn nhất định, nhà họ Tống giỏi món Lỗ, nhà họ Bạch giỏi món Xuyên, nhà họ Lê giỏi món Quảng, còn nhà họ Thiệu ở Giang Nam thì tinh thông các hệ món ăn Giang Nam như món Chiết, món Hoài Dương và món Tô.

Xét về thứ hạng, nhà họ Thiệu còn cao hơn nhà họ Tống một bậc, là thế gia ẩm thực đỉnh của chóp.

Vị Thiệu Thanh Hòa này đã mang họ Thiệu, ít nhất cũng là một đệ tử dòng chính.

Kiểu người này chắc chắn phải có vị trí quan trọng trong cửa tiệm lâu đời của gia tộc họ Thiệu, sao có thể đồng ý đến làm phụ bếp cho Bùi Yến được?

Dường như nhận ra sự nghi ngờ của Bùi Yến, Lạc Văn Xuyên tiếp tục nói: "Thiệu Thanh Hòa xuất thân từ chi thứ nhà họ Thiệu, là cháu nội của em trai ruột Thiệu lão gia tử. Vốn dĩ, chỉ cần cậu ta đi theo con đường nấu nướng, đúng là nên có một vị trí trong tiệm của gia đình. Tuy nhiên, cậu ta mất mẹ từ nhỏ, từ ba năm trước, khi cha cậu ta qua đời vào năm cậu ta mười bảy tuổi, cậu ta đã trực tiếp rời khỏi nhà họ Thiệu."

"Về việc tại sao cậu ta rời đi, trong giới có rất nhiều lời đồn thổi. Có người nói là cậu ta không muốn ở lại nơi đau lòng nên tự đi, cũng có người nói cậu ta bị nhà họ Thiệu đuổi ra ngoài."

Bùi Yến sửng sốt: "Đuổi ra ngoài?"

Ấn tượng của Bùi Yến về thế gia ẩm thực chủ yếu vẫn là hai nhà Thẩm, Tống, đặc biệt là nhà họ Tống, đối với con cái có thể nói là cưng chiều hết mực.

Nàng vô thức nghĩ, rốt cuộc là đã làm chuyện tày đình gì mà lại bị gia đình đuổi đi?

"Không phải như nàng nghĩ đâu," Lạc Văn Xuyên nói, "Tình hình nhà họ Thiệu khá phức tạp."

Lạc Văn Xuyên giải thích rằng, xét về quy mô gia tộc, nhà họ Thiệu luôn là nhà lớn nhất trong năm nhà hàng đầu.

Chỉ riêng con đẻ của Thiệu lão gia tử đã có bốn người, cộng thêm lão gia tử còn có bốn người anh em ruột, tuy hiện giờ chỉ còn một người còn sống, nhưng đám cháu trai cháu gái cộng lại cũng gần mười người. Đám cháu nội và cháu họ đời sau thì càng khỏi phải nói, cộng lại chắc cũng phải hai mươi mấy đứa.

Đấy mới chỉ là những người có quan hệ thân cận nhất, nếu tính cả những họ hàng xa hơn nữa thì con số còn tăng lên nữa.

Nhà họ Thiệu rất truyền thống, rất coi trọng việc kế thừa.

Khi nấu nướng hoàn toàn tuân theo thực đơn tổ truyền để lại, tám chín mươi phần trăm trong thực đơn tổ truyền này lão gia tử đều đã dạy xuống dưới, bất kể là con cháu nhà họ Thiệu hay đệ tử chân truyền đều nắm rõ mồn một.

Tuy nhiên, mười đến hai mươi phần trăm chi tiết quan trọng nhất còn lại thì luôn nằm trong tay lão gia tử - người đứng đầu gia tộc.

Chỉ có người kế vị chức gia chủ tiếp theo mới có được thực đơn hoàn chỉnh.

Mà có được thực đơn hoàn chỉnh thì việc ngồi vững ghế gia chủ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Quy định của nhà họ Thiệu là người kế thừa không nhất thiết phải chọn trong dòng chính.

Vì thực đơn, và càng vì vị trí gia chủ tương lai, nhà họ Thiệu bất kể là dòng chính hay chi thứ đều đấu đá nhau kịch liệt.

"Trước đây khi tinh thần Thiệu lão gia tử còn minh mẫn, đám người bên dưới còn khá thu liễm, nhưng giờ lão gia tử đã có tuổi, bảy mươi lăm tuổi rồi, sức khỏe không tốt, nghe nói đầu óc cũng lú lẫn, sống ngày nào hay ngày nấy. Đám bên dưới vì thế càng thêm trắng trợn, náo loạn đến mức người ngoài như chúng tôi cũng biết chuyện này," Lạc Văn Xuyên nói, "Thiệu Thanh Hòa khi đó mới mười bảy tuổi, cha chết rồi là mất đi chỗ dựa, người nhà họ Thiệu vì muốn bớt đi một đối thủ cạnh tranh, tìm cách đuổi cậu ta ra khỏi gia tộc cũng không phải là không thể."

"Theo tôi dò la được, hồi còn ở nhà họ Thiệu, Thiệu Thanh Hòa cũng được coi là nhân tài kiệt xuất trong đám con cháu. Cha cậu ta lúc sinh thời là người có thiên phú nhất trong đời cha chú, là người cháu mà lão gia tử yêu quý nhất, quả thực có tính đe dọa nhất định."

Bùi Yến cảm thấy mình vừa hóng được một tin sốt dẻo, hận không có nắm hạt dưa để cắn.

Nhân đinh hai nhà Thẩm, Tống thưa thớt nên không náo loạn nổi, mà có náo loạn cũng chẳng có gì để hóng.

Nhà họ Thiệu như thế này mới đúng là cảm giác của một "hào môn đại gia tộc" theo nghĩa thông thường: "Anh nói anh có duyên gặp cậu ta một lần?"

Lạc Văn Xuyên dừng lại một chút, uống ngụm nước: "Thiệu Thanh Hòa năm nay 20 tuổi, vì đi học sớm nên năm nay học năm tư, cùng trường đại học với tôi, tôi có gặp cậu ta một lần khoảng một hai năm trước."

"Lúc đó câu lạc bộ thể thao điện tử mà Thiệu Thanh Hòa tham gia có hoạt động giao lưu với mấy câu lạc bộ nhiều nữ sinh. Đám Hồ Tuấn cũng ở trong câu lạc bộ điện tử, tôi và Thiệu Thanh Hòa đều bị bọn họ kéo đi cho đủ quân số. Địa điểm hoạt động là ở căn biệt thự Hồ Tuấn thuê, dự định cùng nhau nấu cơm, không biết ai nghe ngóng được Thiệu Thanh Hòa nấu ăn ngon, một đám con gái cứ quấn lấy đòi cậu ta làm một món, chắc là không từ chối được nên cậu ta đã làm một món, tay nghề thực sự rất tốt, chắc chắn có thể đạt đến một nửa của nàng."

"Tuy tôi chỉ gặp có một lần đó, nhưng vì đám Hồ Tuấn chịu kéo cậu ta đi cùng, thì nhân phẩm đa phần là không có vấn đề."

"Nghe nói theo quy định nhà họ Thiệu, sau khi rời đi cậu ta không được dùng thực đơn đặc thù của nhà họ Thiệu, nhưng nền tảng vẫn còn đó, nàng chỉ dẫn một chút, làm phụ bếp chắc là không vấn đề gì lớn."

Bùi Yến biết, mấy tên công tử bột như Hồ Tuấn nhìn thì có vẻ hì hì ha ha, nhưng thực tế trong lòng rất tỉnh táo.

Nghe qua thì Thiệu Thanh Hòa này quả thực rất phù hợp: "Anh có cách liên lạc với cậu ta không?"

"Tôi đã hỏi trước đám Hồ Tuấn rồi, nói là Thiệu Thanh Hòa đang làm quản lý quán net ở khu đại học."

Bùi Yến ngẩn người: "Quản lý quán net?"

Dù bị đuổi khỏi nhà họ Thiệu, Thiệu Thanh Hòa này dù sao cũng có thể coi là một thiếu gia, phát điên gì mà đi làm quản lý quán net?

Chẳng lẽ là sau khi bị đuổi khỏi nhà họ Thiệu thì tự bạo tự khí (tự bỏ mặc bản thân) luôn rồi?

Đang suy nghĩ, bỗng nghe Lạc Văn Xuyên nói: "Cậu ta hơi giống tôi lúc trước."

Lạc Văn Xuyên của lúc trước.

Nhìn có vẻ tự đọa lạc, không mục tiêu, trôi dạt theo dòng đời, thực ra chỉ cần một người đánh thức anh dậy mà thôi.

Bùi Yến đại khái hiểu ý anh: "Anh lúc trước khó chiều lắm đấy."

Lạc Văn Xuyên nhịn không được cười khẽ: "Đúng vậy, nàng có nghĩ ra cách gì không?"

Bùi Yến trầm tư hồi lâu.

Nàng cơ bản xác định trong tiểu thuyết nguyên tác không có nhân vật Thiệu Thanh Hòa này, nếu có cũng chẳng phải vai vế quan trọng gì, không thể kích hoạt nhiệm vụ ẩn.

Trước đây nàng có thể thành công đánh thức Lạc Văn Xuyên, một nửa là nhờ bối cảnh phản diện, cùng với BUFF "sự đồng cảm giữa những kẻ đen đủi" và kỹ năng "đòn đánh chí mạng", nửa còn lại mới là nhờ nàng nhanh trí dùng lời nói chữa lành.

Chỉ dựa vào lời nói... nói thật, Bùi Yến không tự tin lắm.

Nàng vốn không phải người khéo mồm khéo miệng, giỏi tranh biện.

Tuy nhiên, dù không có bối cảnh phản diện, nhưng nàng có tin đồn bát quái do Lạc Văn Xuyên cung cấp.

Suy xét kỹ càng một chút, Bùi Yến hỏi: "Anh nói cậu ta từng bị quấn lấy làm một món ăn, lúc đó cậu ta có vẻ không tình nguyện lắm không?"

Lạc Văn Xuyên nhớ lại kỹ: "Cảm giác là không, nhưng đa phần là do đã lâu không xuống bếp nên động tác có hơi sống sượng."

Động tác sống sượng, nhưng không hề không tình nguyện.

Điều này cho thấy, tuy vì nhiều lý do mà sau khi rời khỏi nhà họ Thiệu cậu ta không mấy khi nấu nướng, nhưng ít nhất là không ghét... có lẽ, vẫn còn giữ lại một chút yêu thích.

Thế là đủ rồi.

Rất nhanh nàng đã có ý tưởng sơ bộ: "Lạc thiếu gia, cho ta mượn mấy tên bạn xấu của anh một chút."

Lạc Văn Xuyên tuy đã về Yến Kinh, nhưng đám bạn xấu của anh đa phần vẫn ở Tuần Dương.

Có người vốn dĩ sống ở Tuần Dương, có người thì chưa học xong, hoặc cảm thấy ở xa cha mẹ sẽ tự do tự tại hơn.

Dân dĩ thực vi thiên (Dân lấy ăn làm trời), mặc dù thiếu đi sợi dây liên kết là Lạc Văn Xuyên, nhưng nhờ tay nghề nấu nướng tuyệt đỉnh của Bùi Yến, đám công tử bột vẫn giữ quan hệ tốt với nàng.

Nghe nói Bùi tiểu chủ quán cần giúp đỡ, Hồ Tuấn lập tức lập nhóm chat nhỏ: [Bùi tiểu chủ quán, không lẽ là vì chuyện của nhà họ Tống?]

[Công tử bột B: Đợt này nhà họ Tống làm marketing hơi quá đà thật, tôi đi ăn thử rồi, cảm thấy không đến mức thần thánh như quảng cáo, vị vẫn kém Bùi tiểu chủ quán một chút. Nhưng chuyện marketing PR này, chúng tôi hình như cũng không giúp được gì?]

[Yến: Không phải chuyện đó.]

[Yến: Các anh có thân với Thiệu Thanh Hòa không?]

[Hồ Tuấn: Chơi game thì hay chơi cùng nhau, nhưng cậu ta ít nói, lần nào cũng không bật mic chỉ lẳng lặng gánh team (Carry), nói là nói được vài câu, cũng biết cậu ta xuất thân từ nhà họ Thiệu, nhưng không tính là thân lắm.]

[Yến: Nói chuyện được là được rồi, cụ thể là thế này...]

Yêu cầu của Bùi Yến không phải chuyện gì to tát, quan trọng nhất là, làm theo lời nàng nói còn có thể được ăn ké một món ngon mà Bùi tiểu chủ quán chưa từng làm trước đây.

Đám công tử bột đồng loạt nhận lời, tối hôm sau, theo lời Bùi Yến dặn, bọn họ đến quán net nơi Thiệu Thanh Hòa làm quản lý để mở máy.

Thiệu Thanh Hòa cao mét tám đang co ro trong ghế chơi game chơi game mobile, thấy bọn họ thì nhướn mí mắt: "Gió nào thổi mấy vị đại thiếu gia đến đây thế?"

Mấy vị đại thiếu gia này nhà ai cũng có ghế chơi game, bàn phím đặt làm riêng, bình thường rất hiếm khi ra quán net.

Hồ Tuấn nói dối không chớp mắt: "Vốn định hẹn nhau ở nhà tôi chơi, nhưng cục wifi đúng lúc hỏng, lười chạy đi sửa. Đàn em, mở giúp năm tiếng đi."

Thiệu Thanh Hòa nghe vậy cũng chẳng nói gì, mở máy cho bọn họ xong lại quay về tiếp tục chơi game mobile.

Hồ Tuấn như sực nhớ ra điều gì: "Quán net này có được ăn đồ ăn không?"

Thiệu Thanh Hòa không buồn ngẩng đầu, chỉ tay sang bên cạnh.

Quán net này cũng chẳng phải quán net cao cấp gì, chỉ là quán net bình dân, cùng lắm là sạch sẽ hơn một chút, có phòng hút thuốc riêng, không đến mức khói bụi mù mịt.

Trước bàn máy tính, người ăn mì tôm, người uống trà sữa, người ăn đồ gọi về đầy rẫy.

Ý của Thiệu Thanh Hòa rất rõ ràng: Không tự nhìn được à?

Hồ Tuấn cười ha ha: "Vậy thì tốt, chúng tôi đúng lúc đang đói."

Cậu đàn em này cũng thật là, tính khí không tốt hiện rõ mồn một trên mặt.

Ngồi vào vị trí, Hồ Tuấn liền theo hẹn trước, gửi tin nhắn cho Bùi Yến.

Đám công tử bột chẳng màng chơi game mà cứ thì thầm to nhỏ: "Bùi tiểu chủ quán có nói cô ấy làm món gì không?"

"Cô ấy bảo là làm món gì tiện ăn ở quán net, không quá gây chú ý."

"Mì cay? Đồ nướng? Cơm chiên?"

Đám công tử bột nuốt nước miếng ừng ực, chơi game chỉ là công cụ để giết thời gian, chốc chốc lại quay đầu nhìn xem Bùi Yến đã đến chưa.

Ngay khi bọn họ cảm thấy con sâu thèm ăn sắp cắn nát dạ dày thì cuối cùng, cửa quán net cũng được đẩy ra.

Một làn hương thơm nương theo gió lạnh tháng hai từ ngoài cửa bay vào.

Không chỉ đám công tử bột đồng loạt ngẩng đầu, mà những vị khách khác cũng như cảm nhận được điều gì đó mà ngẩng lên: "Ai gọi đồ ăn thế? Thơm quá!"

Mùi hương đó cực kỳ có tính xâm chiếm, ngay lập tức đè bẹp những mùi cơm canh hỗn tạp khác trong quán net.

Người giao đồ đến không phải shipper mặc đồng phục, mà là một cô gái trẻ dáng người mảnh khảnh.

Cô gái trẻ mặc chiếc áo phao dáng dài màu đen, khi bước vào thì kéo mũ xuống, để lộ một khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, chẳng kém gì minh tinh.

Khách trong quán net nhất thời nhìn ngẩn ngơ, Hồ Tuấn vội vàng đứng dậy, sải bước tiến lên: "Ôi trời, Bùi tiểu chủ quán, cảm ơn cảm ơn —— đây là, mì xào?"

Bùi Yến gật đầu.

Hồ Tuấn bừng tỉnh, món mì xào này là món ăn vặt không thể thiếu ở chợ đêm, quả thực rất hợp với những nơi như quán net.

Xung quanh có vị khách hoàn hồn lại, vội vàng hỏi: "Anh bạn, đồ ăn này thơm quá, tiệm nào thế?"

Hồ Tuấn xua tay: "Không phải đồ gọi về, đây là bạn tôi mở tiệm, làm cơm nhân viên hơi nhiều nên nhờ chúng tôi giải quyết hộ. Cô ấy chỉ bán tại quán, không giao hàng đâu."

Đám đông vây xem kinh ngạc, bạn bè kiểu gì mà thần tiên thế: "Cụ thể là tiệm nào vậy? Chỉ bán tại quán thì tôi đến tận tiệm ăn cũng được."

Hồ Tuấn nói: "Chính là Bùi thị thực phủ đang rất nổi tiếng đấy!"

Danh tiếng của Bùi thị thực phủ dạo gần đây tuy có bị tửu lầu nhà họ Tống lấn át một chút.

Nhưng người Tuần Dương cơ bản đều đã nghe danh quán ăn nhỏ này: "Chính là Bùi thị thực phủ cực kỳ ngon đó sao?"

"Anh bạn, anh may mắn quá, có người bạn như thế này."

Bên này náo nhiệt một mảnh, ánh mắt mọi người xung quanh đều bị thu hút.

Ngay cả Thiệu Thanh Hòa cũng liếc mắt về phía này một cái.

Hồ Tuấn chớp thời cơ, cầm một phần đến bên cạnh Thiệu Thanh Hòa: "Đàn em, bạn tôi mang mì xào đến cho chúng tôi, mang dư một phần, cậu nếm thử không?"

Thiệu Thanh Hòa đang định từ chối.

Nhưng Hồ Tuấn đã nhanh tay lẹ mắt mở nắp hộp cơm dùng một lần ra.

Trong nháy mắt, hương thơm nồng nàn mang theo mùi lúa mạch bốc lên từ trong hộp!

Vừa rồi mọi hành động của Hồ Tuấn và Bùi Yến đều đã được tập dượt trước.

Chính là để mang phần mì xào này đến trước mặt Thiệu Thanh Hòa.

Lúc đầu Bùi Yến đưa ra kế hoạch, đám công tử bột sợ đến mức tưởng Bùi tiểu chủ quán đã nhắm trúng tên nhóc Thiệu Thanh Hòa này rồi.

Nghe nàng nói là thiếu phụ bếp mới hiểu ra, tính khí tên nhóc Thiệu Thanh Hòa này không tốt, muốn chiêu mộ người quả thực không thể đi tay không.

Phần mì xào này là do Bùi Yến tự mình làm kỹ lưỡng từ khâu làm sợi mì.

Khi nhào bột nàng cho thêm nước kiềm, sợi mì trở nên dai hơn, dùng máy cán thành mì sợi nhỏ, sau khi luộc chín thì rắc chút dầu để sẵn.

Dùng dầu tráng chảo, đánh tan trứng gà, xào tơi rồi vớt ra để ráo dầu.

Lại dùng chảo khác xào thơm tương đậu bản, thêm hành tây thái sợi và tỏi băm vào xào thơm tiếp, sau đó dùng dầu hành rán xúc xích cắt lát chéo cho đến khi bề mặt giòn rụm.

Xúc xích chọn loại ít tinh bột, vị thịt đậm đà hơn.

Thêm ớt chuông xanh thái sợi, cà rốt, cùng với rau xanh, giá đỗ, xào đến khi chín tám phần thì cho trứng vào, rồi bốc một nắm mì sợi nhỏ bỏ vào, xóc chảo xào mười mấy cái, men theo thành chảo rưới một vòng nước tương để lên màu và tăng độ tươi, cuối cùng thêm bột ớt, bột thì là và một chút bột hoa tiêu, xào đều rồi trút ra hộp, không ngừng nghỉ mà đến ngay quán net.

Đường sá ban đêm không nhiều xe, Bùi Yến lái rất nhanh, lúc này mì xào vẫn còn nóng hổi, bốc khói trắng như vừa mới ra lò, vàng óng bóng bẩy, thơm nức mũi.

Nhãn cầu của Thiệu Thanh Hòa như đóng băng trên hộp mì xào đó.

Sau khi rời khỏi nhà họ Thiệu, cậu đã cố ý hoặc vô tình để mình rời khỏi vòng tròn này, đã bao lâu rồi? Cậu chưa từng ngửi thấy mùi vị hấp dẫn đến nhường này.

Cậu gần như vô thức cầm lấy đôi đũa dùng một lần, gắp một miếng mì xào.

Mì xào lên màu đều, là màu vàng óng, rìa ngoài hơi có chút màu nâu cháy.

Ngập ngừng một chút, cậu vẫn đưa miếng mì này vào miệng.

Thiệu Thanh Hòa xuất thân từ thế gia ẩm thực hàng đầu, hồi chưa rời khỏi gia tộc cũng được coi là nhóm có thiên phú nhất trong đám hậu bối.

Vị giác của cậu đương nhiên không phải người thường có thể so bì.

Tuy nhiên, chỉ một miếng này thôi, cậu không khỏi trợn tròn mắt.

—— Quá ngon.

Sợi mì chắc là do cô gái trẻ này tự làm, dai hơn hẳn loại bán trên thị trường, bên ngoài được bao phủ đều một lớp nước sốt, vị bột ớt và bột hoa tiêu hòa quyện trong đó, vị tỏi cũng rất đậm.

Mì xào được cố ý xào lâu một chút, rìa ngoài xào thành màu nâu cháy, nhưng không hề bị đắng, ngược lại có một mùi thơm cháy độc đáo.

Đồ ăn kèm cũng được chọn lựa rất phù hợp, rau củ giòn ngọt thấm vị, xúc xích vỏ ngoài giòn rụm, một miếng đồ kèm một miếng mì, không chỉ không bị ngấy như mì xào thông thường sau khi ăn vài miếng, mà thậm chí còn muốn cứ thế ăn mãi không thôi.

Thiệu Thanh Hòa lúc bữa tối có ăn mấy cái nắm xôi lót dạ, lúc này mới trôi qua ba bốn tiếng, thực ra không đói, nhưng cậu lại vét sạch sành sanh cả một hộp mì xào lớn như vậy.

Đặt đũa xuống, cậu vẫn chưa hết bàng hoàng.

Lần cuối cùng được ăn món ngon như thế này là khi nào, cậu đã không còn nhớ rõ nữa.

Có lẽ là khi cha còn sống, cậu đứng bên cạnh bếp, nhìn cha dùng con dao văn võ mà ông yêu nhất, thái cá quế thành hình pháo hoa.

Có lẽ là lâu hơn nữa, khi đầu óc lão gia tử còn minh mẫn. Trong làn mưa hoa mơ, ánh mắt ông hiền từ ôn hòa, chỉ khẽ động tay, một món canh rau thuần Tây Hồ, màu sắc xanh biếc, tươi ngon vô cùng.

Thiệu Thanh Hòa xoa xoa khuôn mặt hơi tê rần, ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt của cô gái trẻ mang cơm đến.

Cô gái trẻ thản nhiên nói: "Thế nào?"

Thiệu Thanh Hòa im lặng vài giây: "Tay nghề của cô cực tốt."

Bùi Yến cười một tiếng, quan sát Thiệu Thanh Hòa.

Cậu đội mũ lưỡi trai, che khuất quá nửa khuôn mặt, nhìn không rõ diện mạo, dưới mũ lưỡi trai lộ ra vài lọn tóc nhuộm vàng không chịu nghe lời.

Tai phải đeo khuyên tai bạc, bên dưới mặc chiếc áo phao hơi cồng kềnh, cũng thật chẳng ngại nóng.

Bùi Yến đi thẳng vào vấn đề: "Ta đang thiếu một phụ bếp, cậu có hứng thú không?"

Thiệu Thanh Hòa ngẩn người, sau đó nhíu mày.

Người nhà họ Thiệu phái đến? Không giống.

Đã quen biết đám Hồ Tuấn, biết cậu là người nhà họ Thiệu cũng không có gì lạ.

Thiệu Thanh Hòa nhớ lại vừa rồi Hồ Tuấn có nhắc đến cô gái trẻ này là tiểu chủ quán của Bùi thị thực phủ: "Cô là vì giải Tân Điếm Chi Tinh?"

"Đúng vậy." Bùi Yến nói.

Thiệu Thanh Hòa trầm tư một lát.

Gia đình Hồ Tuấn đều kinh doanh những ngành nghề chẳng liên quan gì đến ăn uống, tuy có nhận ra tình hình gia đình cậu nhưng không biết cụ thể.

Người này có thể trực tiếp tìm đến tận cửa như vậy, đa phần là nghe người trong giới nhắc tới, người trong giới ở Tuần Dương...: "Cô có quan hệ gì với Lạc Văn Xuyên?"

Bùi Yến cười nhẹ: "Bạn bè quan hệ khá tốt."

"Hóa ra là vậy," Thiệu Thanh Hòa liếc nhìn đám Hồ Tuấn, "Cho nên, tất cả đều là một màn kịch?"

Bùi Yến: "Không liên quan đến bọn họ lắm, là ta nhờ bọn họ giúp đỡ —— cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta."

Thiệu Thanh Hòa nhún vai, khuôn mặt càng thêm mơ hồ: "Tôi không biết Lạc Văn Xuyên nói với cô thế nào, nhưng một kẻ phế vật bị đuổi khỏi gia tộc như tôi, cô chắc chứ?"

Trước khi đến đây, thực tế nhìn thấy Thiệu Thanh Hòa, Bùi Yến tin vào lời đồn mà Lạc Văn Xuyên dò la được.

Nhưng lúc này, nàng lại cảm nhận được điều gì đó: "Lời đồn đó, chắc không phải sự thật đâu nhỉ?"

Thiệu Thanh Hòa đột ngột ngẩng đầu.

Nhìn thần tình của cậu, Bùi Yến xác định được suy đoán của mình: "Vậy nên, tại sao cậu lại rời khỏi nhà họ Thiệu?"

Thiệu Thanh Hòa nghiêng đầu, cậu hơi muốn hút thuốc, nhưng chợt nhớ ra khu vực quầy lễ tân này cấm hút thuốc.

Cậu bồn chồn xoa xoa ngón tay, một câu "liên quan gì đến cô" chực chờ thốt ra, nhưng khi nhìn vào đôi mắt của Bùi Yến, cậu bỗng nhiên không nói nên lời.

Nàng có một đôi mắt rất đẹp.

Lông mi dài và cong vút, dáng mắt dài nhưng không hẹp, đồng tử sâu hơn người thường, vì thế ánh mắt vẻ u uẩn, dường như nàng đã nhìn thấu bạn, nhưng bạn lại hoàn toàn không nhìn thấu được nàng.

Nhưng ánh mắt nàng lại vô cùng bình thản, đối diện với nàng, tâm trạng bỗng chốc bình tĩnh lại một cách kỳ lạ.

Những chuyện này, Thiệu Thanh Hòa giấu kín trong lòng, chưa từng nói với bất kỳ ai.

Cậu cũng chẳng có ai để mà tâm sự.

Cậu nhìn chằm chằm Bùi Yến vài giây, mở lời: "Bên ngoài đều không biết, Thiệu lão gia tử không phải vì có tuổi nên sức khỏe không tốt, đầu óc không minh mẫn."

"Ông ấy từ mười năm trước đã mắc chứng Alzheimer, hay còn gọi là bệnh mất trí nhớ ở người già."

Bùi Yến sửng sốt.

Giọng Thiệu Thanh Hòa trầm xuống: "Vì phát hiện khá sớm, lúc đầu ảnh hưởng còn chưa lớn lắm, chỉ là hơi hay quên. Nhưng từ năm năm trước, bệnh tình ngày càng nặng, phần lớn thời gian đều lú lẫn, thời gian tỉnh táo ngày càng ít đi."

"Vì thực đơn tổ truyền và vị trí kế thừa, nhà họ Thiệu từ khi tôi còn nhỏ đã luôn đấu đá lẫn nhau như vậy. Lúc lão gia tử chưa phát bệnh, bọn họ còn không dám công khai, cùng lắm là ngấm ngầm gây khó dễ. Nhưng từ khi lão gia tử phát bệnh, năm này qua năm khác ngày càng nghiêm trọng, những cơn sóng ngầm bên dưới đều đã phơi bày ra ngoài mặt."

"Mẹ tôi là người nước F, không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt hỗn loạn này nên đã rời bỏ cha tôi, quay về nước mình."

Cậu dừng lại một hồi lâu mới tiếp tục: "Bên cạnh lão gia tử có một vị quản gia già cực kỳ trung thành đã theo ông hơn năm mươi năm. Trong gia tộc đều truyền tai nhau rằng, lúc lão gia tử mới phát bệnh đã lập di chúc, đến lúc đó nếu tỉnh táo thì tự mình quyết định, nếu không tỉnh táo thì để quản gia già chọn ra người con cháu trong tộc có thành tích tốt nhất, giỏi giang nhất trong mấy năm qua để làm gia chủ tiếp theo."

"Chẳng ai biết lão gia tử có thể sống đến lúc nào, mấy năm nay đấu tranh nội bộ đã lên đến đỉnh điểm, ngày thường tranh giành không nói, lúc lão gia tử thỉnh thoảng tỉnh táo, bọn họ cũng tranh nhau kể công."

Thiệu Thanh Hòa cụp mắt: "Tuy bên trong tranh giành kịch liệt, nhưng ai nấy đều hiểu rõ, lão gia tử mới là nền tảng, là bảo vật trấn trạch của nhà họ Thiệu. Chỉ cần ông tỉnh táo là họ chẳng màng đến sức khỏe của ông, cứ bắt ông phải đến tổng điếm tọa trấn."

"Cha tôi vốn là người cháu có thiên phú nhất của lão gia tử, quản lý một chi nhánh quan trọng ở tỉnh Chi Giang. Ông không chịu nổi bộ mặt của đám người trong tộc, hy vọng bọn họ thu liễm một chút, lúc tranh luận với người trong tộc thì đột nhiên thấy chóng mặt, đi sang một bên nghỉ ngơi. Người trong tộc mải mê cãi nhau chuyện khác, bao nhiêu người như vậy mà không một ai chú ý thấy ông bị xuất huyết não đột ngột, ngất xỉu trên đất. Chờ bọn họ cãi xong, cha tôi đã lạnh ngắt rồi."

Thiệu Thanh Hòa cụp mắt, cậu nhớ lại đám tang của cha mình.

Đó là một đám tang rất cao cấp, nhưng trong đám tang đó, ngoại trừ cậu ra, chẳng có ai đau buồn.

Những người đó bề ngoài rơi những giọt nước mắt cá sấu, nhưng ánh mắt đều đang nói —— bớt đi một đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ như vậy, thật là tốt quá.

Thiệu Thanh Hòa mười bảy tuổi đối diện với bia mộ của cha, bỗng nhiên cười lớn, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, cậu lạnh lùng quay đầu, tuyên bố mình sẽ bán sạch cổ phần trên người, từ nay rời khỏi nhà họ Thiệu.

"Nhà họ Thiệu từ trong xương tủy đã thối nát rồi," Thiệu Thanh Hòa nói, "Tôi ở lại đó dù chỉ một ngày cũng thấy buồn nôn."

Cậu im lặng một hồi lâu, bỗng hỏi Bùi Yến: "Làm sao cô nhìn ra được?"

Đa số mọi người chắc đều nghĩ cậu bị đuổi khỏi nhà họ Thiệu.

"Trực giác," Bùi Yến cười nhẹ, "Giống như việc ta trực giác thấy cậu thực ra vẫn còn yêu nghề bếp."

Thiệu Thanh Hòa ngẩn người, sau đó cười nhạo lắc đầu: "Cái này thì cô đoán sai rồi —— tôi đã một năm nay không chạm vào bếp lò."

"Vậy tại sao cậu lại biết ta tìm cậu là vì 'Tân Điếm Chi Tinh'?" Bùi Yến nói, "Việc cấu hình nhân sự trở thành điều kiện bán bắt buộc là thay đổi mới của năm nay, cậu biết điều này chứng tỏ cậu vẫn luôn quan tâm đến chuyện trong giới."

Nếu thực sự không còn chút lưu luyến nào với cái giới này, Thiệu Thanh Hòa tuyệt đối sẽ không đi quan tâm đến tình hình "Tân Điếm Chi Tinh" năm nay.

Thiệu Thanh Hòa sững lại, sau đó im lặng.

Cậu quan tâm đến chuyện trong giới hoàn toàn là do tiềm thức thôi thúc.

Giờ bị Bùi Yến nói toạc ra, cậu bỗng nhớ lại, trước khi rời bỏ cha, mẹ đã từng lặng lẽ hỏi cậu có muốn đi cùng bà không.

Lúc đó, cậu nhìn người cha đang bận rộn trước bếp lò, con dao thái nhảy múa trong tay ông, rồi lắc đầu.

Mẹ cậu, người phụ nữ nước F xinh đẹp đó đã vừa khóc vừa cười nhìn cậu: "Thanh à, mẹ rời bỏ cha con không chỉ vì mẹ không thích gia tộc của ông ấy, mà còn vì mẹ biết mẹ không thể so bì được với vị trí của nghề bếp trong lòng ông ấy."

"Con quả nhiên rất giống cha con."

Đúng vậy.

Làm sao cậu có thể không yêu thích cho được?

Nghề bếp vốn là thứ bẩm sinh, đã ngấm vào máu thịt của cậu rồi.

Dù vì lời nói của mẹ, cái chết của cha mà cậu cố ý hay vô tình muốn trốn tránh, nhưng đó cũng chỉ là tự chuốc thêm phiền não cho bản thân mà thôi.

Bùi Yến thừa thắng xông lên: "Vừa rồi ta hỏi cậu có hứng thú không, cậu không hề trực tiếp phủ nhận."

"Thiệu Thanh Hòa, trực giác của ta bảo cậu sẽ là một phụ bếp rất giỏi —— chỉ cần vượt qua bài kiểm tra của ta là có thể đi làm ngay. Cậu thấy thế nào?"

Bùi Yến mỉm cười, đưa một bàn tay về phía cậu.

Thiệu Thanh Hòa đứng dậy, đập tay với nàng: "Được thôi."

Thiệu Thanh Hòa lập tức xin nghỉ với chủ quán net, theo Bùi Yến đến Bùi thị thực phủ.

Trách nhiệm của phụ bếp là giúp đầu bếp chính chuẩn bị nguyên liệu tinh tế, cũng như chế biến một phần món phụ.

Bùi Yến cân nhắc các món phụ của mình, chọn một món có liên quan đến tay nghề nhà họ Thiệu: "Tú Hoàng Ô (Ngào gạch cua), cậu có làm được không?"

Tú Hoàng Ô vốn là món của hệ món ăn Cô Tô, đáng lẽ phải nằm trong phạm vi năng lực của nhà họ Thiệu.

Tuy nhiên Bùi Yến không chắc chắn liệu Thiệu Thanh Hòa sau khi rời khỏi nhà họ Thiệu có bị hạn chế gì không.

Thiệu Thanh Hòa hiểu chữ "được" mà nàng nói không phải chỉ năng lực: "Tôi rời nhà họ Thiệu lúc mới 17 tuổi, tuy từ nhỏ đã cầm dao nhưng trong mắt những người đó chẳng qua chỉ là một đứa trẻ, không bị hạn chế nhiều. Ngoại trừ một số thực đơn đặc hữu của nhà họ Thiệu, những thứ khác đều không bị ảnh hưởng."

Bùi Yến gật đầu: "Vậy làm một phần Tú Hoàng Ô cho ta xem."

Trong bể nước vẫn còn vài con cua chưa dùng hết, giờ vừa hay dùng đến.

Thiệu Thanh Hòa hít sâu một hơi.

Cậu đã gần một năm không bước chân vào bếp, may mà dù sao cũng là người lớn lên trong bếp từ nhỏ nên không cảm thấy quá xa lạ.

Cua thêm lát gừng hấp chín, gỡ thịt.

Lúc bắt đầu còn hơi sống sượng, nhưng rất nhanh đã bắt đầu quen tay. Gỡ gạch cua và thịt cua ra, vỏ cua thì ninh lấy dầu cua.

Dùng dầu cua ngào gạch cua và thịt cua, thêm chút gừng băm để khử mùi tanh, lại thêm chút mỡ lợn để tăng mùi thơm, sau đó cho thêm chút rượu hoa điêu để tăng hương vị.

"Xong rồi."

Bùi Yến đang gục xuống bàn chợp mắt, nghe tiếng thì tỉnh dậy.

Thời tiết lạnh, Tú Hoàng Ô đã hơi đông lại, nàng dùng đũa quệt một chút cho vào miệng.

Vị tươi ngon đậm đà, mùi tanh gần như không thấy.

Nói thật, rất bất ngờ.

Gần như có thể đạt đến khoảng 95% trình độ của nàng: "Đây là mức trung bình của cậu?"

Thiệu Thanh Hòa lắc đầu: "Tú Hoàng Ô là một trong những món cha tôi giỏi nhất, nên tôi làm cũng đặc biệt tốt."

Bùi Yến thầm nghĩ, điều này cho thấy các món khác vẫn cần phải luyện tập thêm, nhưng mức trung bình chắc cũng đạt được bảy tám phần mười của nàng.

Như vậy là quá đủ rồi.

Bùi Yến lấy từ trong tủ lạnh ra phần Tú Hoàng Ô để dành cho nhà ăn, đưa cho Thiệu Thanh Hòa: "Nếm thử cái này đi."

Thiệu Thanh Hòa lấy một chiếc thìa. Chỉ một miếng thôi, cả người cậu sững sờ.

Nói thật, cậu vốn tưởng món Tú Hoàng Ô của mình đã đủ xuất sắc rồi.

Cha cậu đã dung hội quán thông thực đơn này, mà cậu thì được truyền thừa tám chín phần chân truyền của cha, ngoại trừ lão gia tử ra, cả nhà họ Thiệu e là cũng không tìm được ai làm Tú Hoàng Ô giỏi hơn cậu.

Nhưng giờ nếm thử phiên bản của Bùi Yến mới biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn.

Vị tươi của cua hoàn toàn cô đọng trong miếng Tú Hoàng Ô này, rõ ràng là vừa lấy từ tủ lạnh ra, theo lý mà nói mùi tanh sẽ khá nặng, nhưng miếng Tú Hoàng Ô này lại chẳng có chút mùi tanh nào. Rõ ràng hương vị cực kỳ nồng nàn nhưng lại không hề thấy ngấy, dù là ăn không cũng thấy ngon vô cùng.

Thiệu Thanh Hòa nếm thêm vài miếng nữa, vẫn không hiểu: "Làm sao cô làm được mà không có chút mùi tanh nào vậy?"

Bùi Yến nói: "Trong quá trình thắng dầu cua và ngào thịt cua gạch cua, ta đều cho thêm lát gừng vào nấu cùng, ngoài ra còn thêm một chút giấm, lượng phải khống chế thật tốt, để vừa khử tanh mà lại không cảm thấy vị chua."

Dừng một chút, nàng lại nói: "Ngoại trừ điểm này ra, món này vị đã rất tốt. Tuy nhiên mỡ lợn cậu cho vẫn hơi nhiều một chút, hiện giờ cua không còn béo ngậy như trước, ta cũng sẽ thêm mỡ lợn để tăng mùi thơm, nhưng cho nhiều quá ngược lại sẽ át đi vị của cua."

Thiệu Thanh Hòa lấy điện thoại ra ghi chép lại tỉ mỉ, cảm thán: "Thực đơn truyền đời của nhà họ Thiệu luôn là dùng gừng băm, chưa có ai nghĩ đến việc cho lát gừng vào nấu cùng."

Bùi Yến nói: "Cho gừng băm thực ra cũng không sai, nhưng việc khống chế lượng sẽ phiền phức hơn, chỉ cần không cẩn thận một chút là hiệu quả sẽ kém đi nhiều. Nhân vật cấp tông sư như lão gia tử nhà các cậu đương nhiên là thành thạo, nhưng những người bên dưới thì sẽ kém hơn một chút."

"Nghề bếp này không chỉ cần tinh ích cầu tinh (luôn muốn tốt hơn), mà còn phải tìm ra phương pháp phù hợp nhất với mình mới được."

Thiệu Thanh Hòa như suy ngẫm điều gì đó.

Hồi lâu sau mới nhớ ra chính sự: "Vậy là, tôi coi như vượt qua rồi chứ?"

Bùi Yến gật đầu: "Nếu cậu đồng ý, ngày mai có thể đến ký hợp đồng."

Thiệu Thanh Hòa ngập ngừng vài giây: "Nếu tôi làm phụ bếp cho cô, bị người nhà họ Thiệu nhìn thấy có lẽ sẽ có chút rắc rối."

"Rắc rối?"

"Tuy không đến mức cố tình chèn ép, nhưng khả năng đến tận cửa chế giễu là rất lớn —— ruồi nhặng nhiều cũng phiền người."

Chỉ có thế thôi sao?

Chuyện này đối với Bùi Yến mà nói hoàn toàn chẳng hề hấn gì.

Để Thiệu Thanh Hòa yên tâm, nàng dứt khoát nói: "Ta có thù với nhà họ Tống, nợ nhiều không lo."

"Tình hình của tôi có lẽ không giống cô đâu."

"Tin ta đi, giống nhau cả thôi, hơn nữa còn nghiêm trọng hơn cậu nhiều."

Thiệu Thanh Hòa ngẩng đầu, Bùi Yến nhìn về phía xa, ánh mắt sâu thẳm.

Cậu vô thức hỏi: "Cô và nhà họ Tống ngoại trừ cạnh tranh thương mại, còn có duyên nợ khác sao?"

Bùi Yến thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói: "Sau này cậu sẽ biết thôi."

Việc ký hợp đồng được ấn định vào sáng sớm hôm sau.

Buổi sáng, Bùi Yến gặp Thiệu Thanh Hòa ở cửa tiệm, suýt chút nữa không nhận ra người.

Cậu đã thay đổi hoàn toàn vẻ lôi thôi với mũ lưỡi trai và áo phao cồng kềnh hôm qua, ăn mặc bảnh bao như một quý ông.

Mái tóc vàng vuốt ngược ra sau, để lộ đôi mắt màu xám nhạt, chiếc khuyên tai bạc bên tai phải lấp lánh tỏa sáng.

Bùi Yến lúc này mới phát hiện, thực ra Thiệu Thanh Hòa trông rất bảnh trai.

Cậu là con lai, hốc mắt sâu hơn người Hoa bình thường một chút, nhưng ngũ quan lại thiên về người Hoa hơn, gương mặt trắng trẻo, là kiểu gương mặt "em trai" tiêu chuẩn.

Tốt lắm, sau này có bảng hiệu mới rồi.

Bùi Yến nhìn cậu thêm vài cái rồi mới nói: "Vào xem hợp đồng đi."

Bùi Yến đã nhờ ngôi sao mới trong giới luật sư giúp soạn thảo hợp đồng từ trước.

Phụ bếp là cánh tay trái cánh tay phải của đầu bếp chính, đối với một đầu bếp thích tự thân vận động như nàng thì cũng có thể coi là nửa cái đệ tử.

Trong cùng một cửa tiệm, hương vị phải giữ ở một mức chuẩn, đầu bếp chính đương nhiên không thể thiếu việc chỉ điểm cho phụ bếp. Đồ do phụ bếp làm ra, trước khi lên món, đầu bếp chính cũng phải điều chỉnh lại hương vị một chút.

Thiệu Thanh Hòa có thiên phú và nền tảng tốt, nhưng vẫn còn non nớt, còn nhiều thứ phải học.

"Theo hợp đồng này, trong vòng năm năm tới cậu phải đi theo ta, không được nhảy việc sang bất kỳ công việc nào liên quan đến ngành ăn uống, nếu không sẽ phải trả tiền vi phạm hợp đồng rất cao —— đây là phiên bản giảm giá dành cho đệ tử của ta."

Giấy bán thân dù có giảm giá thì vẫn là giấy bán thân.

Nhưng kiểu tay nghề cao siêu như Bùi Yến vốn đã hiếm thấy, chưa kể nàng còn trẻ như vậy.

Người có thể so bì được với Bùi Yến đa phần là những thiên tài trong các thế gia ẩm thực, hoặc những danh đầu bếp ít nhất cũng đã trung niên. Những người trước sẽ không nhận người từ thế gia ẩm thực khác, những người sau thì đãi ngộ và tiền đồ đều không bằng Bùi Yến.

Đi theo Bùi Yến có thể học được rất nhiều thứ.

Thiệu Thanh Hòa ký hợp đồng rất dứt khoát.

Bùi Yến chia hợp đồng làm hai bản, tiếp tục nói: "Sau này việc cậu phải phụ trách chủ yếu là giúp ta xử lý nguyên liệu tinh tế, cũng như làm Tú Hoàng Ô và các loại canh —— đương nhiên ta sẽ chỉ điểm thêm. Chờ cậu quen tay rồi thì cần phụ trách thêm vài món phụ khác."

"Nhân tiện, thỉnh thoảng còn phải giúp ta trông nom đệ tử của ta một chút."

Bùi Yến chỉ tay vào Dương Dương đang chiến đấu với đống khoai tây.

Dương Dương cuối cùng cũng đã "tốt nghiệp" món củ cải trắng, có thể bắt đầu gọt vỏ khoai tây, nghe vậy suýt chút nữa gọt vào tay mình: "Sư phụ, người không quản con nữa sao?"

"Mấy cái nền tảng cơ bản này không cần đến ta, cứ gọi cậu ta là được," Bùi Yến chỉ vào Thiệu Thanh Hòa, "Thiệu Thanh Hòa, gọt một củ khoai tây cho Dương Dương xem."

Thiệu Thanh Hòa có chút cạn lời liếc nhìn nàng một cái.

Chủ quán là lớn nhất, vẫn phải lên tiếng nhận lời.

Động tác của cậu tuy không được trôi chảy như mây trôi nước chảy như Bùi Yến, giống như con dao là một phần cơ thể của nàng vậy, nhưng cũng rất mượt mà tự nhiên.

Dương Dương tuy đã biết trước việc Bùi Yến đi chiêu mộ phụ bếp, nhưng theo ấn tượng rập khuôn, cậu cứ tưởng sẽ tìm về một người đàn ông trung niên béo mập, nhìn một cái là thấy liên quan đến hai chữ "đầu bếp", không ngờ lại là một "em trai" ăn mặc thời thượng thế này.

Điều vô lý nhất là, tay nghề của "em trai" này hóa ra lại rất tốt.

Bùi Yến thấy vẻ mặt kinh ngạc của Dương Dương thì giải thích: "Thiệu Thanh Hòa xuất thân từ thế gia ẩm thực, bản thân thiên phú đã tốt, lại còn học nấu ăn từ nhỏ, mấy cái nền tảng này nhắm mắt cũng làm được. Con hãy học tập cho tốt, sau này cũng có thể làm được như vậy."

Hóa ra là thế.

Dương Dương lúc này mới thấy cân bằng lại một chút, không phải cậu quá phế vật mà là "em trai" này quá trâu bò.

Vừa hay gọt xong một củ khoai tây, Bùi Yến tiện thể bảo Thiệu Thanh Hòa thái thành sợi khoai tây trước, sau khi kiểm tra đao công đạt yêu cầu, lại bảo cậu xào một đĩa khoai tây sợi.

Thiệu Thanh Hòa nền tảng tốt, nhưng việc khống chế lửa vẫn còn kém một chút: "Sau này mỗi ngày ít nhất phải luyện hai mươi đĩa khoai tây sợi, lượng ít một chút, chú ý khống chế lửa. Đừng cho cay, mấy đĩa làm dư ra này ta đều mang cho các em nhỏ ở viện phúc lợi."

"Hai mươi đĩa?!"

"Đúng vậy," Bùi Yến nghĩ một chút, "Còn việc luyện chữ cũng sắp xếp luôn đi, cùng luyện với Dương Dương, mỗi ngày ba mươi tờ. Cậu dù sao cũng là phụ bếp của ta, tay nghề nếu không ra hồn thì cũng là làm mất mặt ta."

Thiệu Thanh Hòa vừa rồi thấy Dương Dương ngồi gọt khoai tây suốt một tiếng đồng hồ, còn tưởng cậu ta phạm lỗi gì.

Giờ mới nhận ra mình nghĩ sai rồi, đây hoàn toàn là bài tập hằng ngày của Dương Dương. Cậu không nhịn được hỏi: "Cậu ấy gọt vỏ như thế này bao lâu rồi?"

"Khoảng chừng một tháng rồi đấy."

"Như vậy không phải quá lâu sao?"

"Đã cố gắng rút ngắn rồi," Bùi Yến nói, "Hồi đó ta mất một hai tháng để học gọt vỏ, sau đó lại lặp đi lặp lại làm việc đó suốt một hai năm."

Thiệu Thanh Hòa đột ngột quay đầu, một hai năm?

Kẻ điên gì thế này?

Cũng chẳng trách Bùi Yến có thể có được tay nghề như vậy.

Cậu lập tức quyết định ngậm miệng lại, người đối xử với bản thân tàn nhẫn như vậy thì đối với người khác tuyệt đối cũng chẳng nhẹ nhàng gì cho cam.

Nếu cậu mà nói năng lung tung, bài tập chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở mức này.

Thiệu Thanh Hòa theo Dương Dương làm bài tập suốt một tuần, tuy lúc đầu có chút khổ không thấu nhưng làm lâu rồi cũng quen, quan trọng nhất là những bài tập này thực sự có tác dụng rất lớn trong việc nâng cao tay nghề nấu nướng.

Cậu đã nếm qua tay nghề của Bùi Yến, biết nàng là người không thể xem thường, giờ đây thực sự tâm phục khẩu phục.

Cuối tháng hai, Thiệu Thanh Hòa nhớ ra điều gì đó, hỏi Bùi Yến: "Chủ quán, giải 'Tân Điếm Chi Tinh' cô đã đăng ký chưa?"

"Không vội, ngày mai mới đăng ký."

"Tân Điếm Chi Tinh" chỉ cần đăng ký trước tháng ba là được, Bùi Châu nghe nói chuyện này đã chuyên môn đến chùa Phương Viên để xin xăm, đo lường ra được một ngày lành.

Ngày hôm sau, Bùi Yến mở trang web chính thức của Hiệp hội Ẩm thực Hoa Quốc, biểu tượng đăng ký "Tân Điếm Chi Tinh" hiện lên rất nổi bật.

Mở ra, sau khi đăng ký tài khoản, một số điều khoản xác nhận hiện ra.

Bao gồm thông báo cho người đăng ký về các điều kiện bắt buộc, cũng như thông báo rằng vào đầu tháng ba, hiệp hội sẽ gửi email cho những người lọt vào vòng trong.

Và quan trọng nhất là —— để đảm bảo tính uy tín của giải thưởng, mười ngày trước khi có kết quả, danh sách dự kiến sẽ được gửi cho tất cả những người lọt vào vòng trong, nếu người lọt vào vòng trong có ý kiến phản đối thì cần kịp thời đưa ra khiếu nại.

Bùi Yến xem đi xem lại vài lần rồi hỏi Thiệu Thanh Hòa: "Việc khiếu nại này là thế nào?"

Thiệu Thanh Hòa nhớ lại: "Ban giám khảo của 'Tân Điếm Chi Tinh' tổng cộng có 150 người, trong đó có 100 chuyên gia phê bình ẩm thực, 50 người sành ăn, sẽ được chia thành 15 nhóm, mỗi nhóm 10 người, đến các nhà hàng lọt vào vòng trong để chấm điểm."

"Chuyên gia phê bình ẩm thực cũng là con người, đôi khi sẽ tồn tại tình trạng dìm điểm hoặc nâng điểm do sở thích cá nhân. Tuy nhiên vì các giám khảo đều khá chuyên nghiệp nên dù dìm hay nâng cũng sẽ không quá đà. Nhưng đối với những trường hợp như điểm số vừa đủ qua vạch nhưng lại không vượt qua được đối thủ khác trong cùng tỉnh; hoặc thứ hạng mười tám mười chín có điểm số cực kỳ sát sao, nếu người lọt vào vòng trong có ý kiến với kết quả cuối cùng thì có thể đưa ra khiếu nại."

"Sau khi đưa ra khiếu nại, hiệp hội sẽ cử chuyên viên đến thẩm tra, đảm bảo việc tiêu tốn nhân lực vật lực để thẩm tra lại là cần thiết. Sau khi thẩm tra thông qua sẽ tiến hành thẩm tra lại bằng hình thức thi đấu thêm."

Không hổ là giải thưởng uy tín, quả nhiên rất hoàn thiện.

Bùi Yến xác nhận lại các thông tin khác không có sai sót, nộp đơn đăng ký.

Rất nhanh đã tải xong, trên màn hình hiển thị "Đăng ký thành công".

Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện