Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 138: ?8

Cô gái trẻ này chính là Lý nhị tiểu thư mà Khâu Nguyệt Sinh nhắc tới trước đó.

Cô ấy vào thẳng vấn đề: "Ê, hai ông thấy người dì nhà họ Thẩm kia chưa? Là người như thế nào vậy?"

Khâu Nguyệt Sinh gật đầu: "Dì ấy là thành viên mới của Hội sinh viên, lại không cùng bộ phận với tớ, tụi tớ cũng là lần đầu gặp mặt trong hoạt động này. Trông... khá trẻ trung, nếu không phải tớ đã nghe ngóng tuổi tác của dì ấy thì còn tưởng mới ngoài ba mươi thôi. Nét mặt kiểu Giang Nam, mắt rất to và đẹp, tính tình cũng rất ôn hòa, dịu dàng, cảm giác là một người tốt."

Lý Nhị "ồ" một tiếng, nhìn sang Lục Gia Du: "Lục Nhị, vậy là ông yên tâm rồi nhé?"

Lục Gia Du tìm một chỗ trống trên sofa ngồi xuống, khui một lon bia: "Tôi yên tâm cái gì? Cho dù trông giống như một người tốt thì ai biết được riêng tư có phải là một kẻ điên lòng lang dạ thú không."

Lục Gia Du tuy đầu óc thông minh nhưng từ nhỏ đã bất cần đời, là một đứa trẻ nổi loạn.

Dù đã vào đại học, Lục Bạch Hoa cũng không dám hoàn toàn buông tay, yêu cầu cậu cách một thời gian phải gửi bảng điểm qua cho ông ta.

Thời gian trước Lục Gia Du tiện đường đến trụ sở tập đoàn Lục thị gửi bảng điểm, liền nghe thấy nhóm thư ký của Lục Bạch Hoa đang tám chuyện.

Nội dung trọng tâm vẫn là chuyện mà họ đã thảo luận suốt một hai năm nay - mối quan hệ giữa Lục Bạch Hoa và Bùi Chu.

Vốn dĩ nhóm thư ký đã khẳng định hai người này chỉ là bạn bè bình thường.

Khổ nỗi từ khi Bùi Chu được nhà họ Thẩm nhận lại, quan hệ của họ lại càng thân thiết, Lục Bạch Hoa thậm chí còn đích thân đi tìm cho Bùi Chu một số cuốn sách cũ tuyệt bản hiếm thấy trên thị trường.

Đối với hạng người như Lục Bạch Hoa mà nói, chuyện tiêu tiền đều là chuyện nhỏ, loại chuyện phải bỏ ra tâm tư thế này mới tính là đặc biệt.

Hơn nữa, thỉnh thoảng ánh mắt Lục Đổng nhìn cô Bùi Chu cũng mang theo vẻ phức tạp mà họ chưa từng thấy trước đây.

Nhóm thư ký lúc này lại không chắc chắn được nữa, rốt cuộc Lục Đổng có thái độ gì với người ta?

Họ đoán già đoán non, Lục Gia Du ở bên cạnh nghe mà mặt mày khó coi.

Sau khi nhà họ Lục xảy ra chuyện, Lục Bạch Hoa đã thay đổi tính cách lông bông hồi trẻ, những năm qua đối với chuyện nam nữ luôn không mặn mà.

Tuy nhiên, ông ta rốt cuộc vẫn là một "đại gia kim cương", dù bản thân không mặn mà thì cũng có khối phụ nữ sẵn sàng dán lên.

Các đời bạn gái cũ của Lục Bạch Hoa đa phần đều khá biết điều, hiểu rõ loại đại gia kim cương này sở dĩ không tìm người môn đăng hộ đối đa phần là không có ý định kết hôn, bản thân mình cũng không có mấy khả năng thăng hạng.

Tuy nhiên, cũng không thiếu một hai kẻ đầu óc có vấn đề, mới chỉ quen nhau một hai tháng đã hận không thể tự xưng là Lục phu nhân, thậm chí vì đứa con tương lai của mình mà muốn đuổi hai đứa cháu trai cản đường của Lục Bạch Hoa đi.

Khổ nỗi trong lòng Lục Bạch Hoa, địa vị của hai đứa cháu trai cao hơn bạn gái không biết bao nhiêu lần.

Ông ta bận rộn công việc, bạn gái làm loạn chuyện khác đều mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng "gió thổi bên gối" mà thổi đến trên người cháu trai thì mối quan hệ này cũng không cần thiết phải tiếp tục.

Cứ ngỡ có bài học nhãn tiền đó thì không ai dám động vào cháu trai ông ta nữa.

Kết quả sau đó có một kẻ không biết phát điên cái gì - cô ta không trực tiếp đi thổi gió bên gối với Lục Bạch Hoa, mà lại nghĩ ra một ý tưởng "thông minh", cảm thấy không có người đàn ông nào có thể dung thứ cho việc mình bị cắm sừng, đêm khuya chạy đi gõ cửa phòng ngủ của Lục Bằng Lan lúc đó mới mười bảy tuổi.

Lục Gia Du bây giờ vẫn còn nhớ, lúc đó đèn của cả dinh thự nhà họ Lục đều bật sáng, gương mặt trẻ tuổi anh tuấn của anh trai cậu lạnh lùng như có thể đóng băng.

Anh trai cậu trước nay tu dưỡng cực tốt, không bao giờ động thủ, nhưng lần đó đã phá lệ, vật ngã người phụ nữ đó xuống đất.

Người phụ nữ đó đau đớn khóc lóc thảm thiết, sắc mặt Lục Bạch Hoa thì đen như nhọ nồi, ngay cả biểu cảm luôn mỉm cười cũng không giữ nổi, trực tiếp báo cảnh sát tố cáo người phụ nữ đó quấy rối trẻ vị thành niên không thành.

Tuy chuyện được giải quyết khá êm đẹp nhưng ít nhiều cũng để lại chút bóng ma cho mọi người.

Lục Bằng Lan dọn ra khỏi dinh thự, chỉ thỉnh thoảng mới về ở; Lục Gia Du thì như chim sợ cành cong, sau đó liên tục quậy phá đuổi đi hai đời bạn gái của Lục Bạch Hoa.

Lục Bạch Hoa đối với hành vi của Lục Gia Du thì mắt nhắm mắt mở, sau đó mấy năm liền dứt khoát tu thân dưỡng tính.

Lục Gia Du đã quen với những ngày tháng hòa thuận này, kết quả giờ lại xuất hiện một tiểu thư nhà họ Thẩm.

Những bạn gái cũ trước đây dù có quậy phá thế nào thì nói thật Lục Gia Du đều hiểu rõ họ không làm nên trò trống gì, nhưng lần này thì khác.

Cậu lờ mờ biết Lục Bạch Hoa có sự quan tâm đối với tiểu thư nhà họ Thẩm, nhưng cũng không nghĩ nhiều, ai mà ngờ được lại đặc biệt đến thế?

Phải biết rằng, trước đây ông ta tặng quà cho bạn gái đều là bảo thư ký đi chọn, huống hồ là đích thân đi tìm.

Tiểu thư nhà họ Thẩm không phải là những hạng mèo mả gà đồng trước đây.

Nhà họ Thẩm và nhà họ Lục là nửa thế giao, tiểu thư nhà họ Thẩm trước khi thất lạc thậm chí còn thường xuyên chơi cùng Lục Bạch Hoa.

Lục Gia Du vừa sinh ra thì cha mẹ ruột đã qua đời trong lúc hỗ trợ vùng thiên tai. Trong mắt cậu, Lục Bạch Hoa - người nuôi nấng cậu trưởng thành - giống như cha của cậu hơn.

Lần này cậu thực sự nảy sinh một loại cảm giác khủng hoảng rằng... người cha có thể bị cướp mất.

Hôm đó cậu nghe lén xong về nhà, nhắn tin liên hoàn cho anh trai đang ở bên kia đại dương, hy vọng Tiểu Lục tổng vạn năng nghĩ cách.

Kết quả Tiểu Lục tổng chỉ thản nhiên trả lời: [Sau chuyện đó, chú Út cực kỳ cẩn thận trong việc chọn bạn gái, người chú thực sự nhìn trúng được sẽ không có vấn đề lớn đâu. Anh đang có ba dự án trong giai đoạn then chốt, không rảnh quản chuyện trong nước, nếu đám cưới bắt đầu thì nhớ thông báo.]

[Nhà họ Thẩm và nhà chúng ta có quan hệ đặc biệt, còn muốn tiền tiêu vặt ba năm tới thì đừng có quậy phá.]

Nói xong còn chuyển cho cậu ba triệu vào thẻ ngân hàng, đại khái ý là đuổi cậu đi, bảo cậu ngoan ngoãn chút.

Lục Gia Du tự nhiên sẽ không bị ba triệu này đuổi đi.

Hôm nay cậu chuyên môn mượn cơ hội hội chợ Quốc học để âm thầm quan sát tiểu thư nhà họ Thẩm.

Nếu bà ấy thực sự rõ ràng là một người sẽ quậy phá thì có thể đường đường chính chính bảo Tiểu Lục tổng vạn năng nghĩ cách giải quyết.

Khổ nỗi cậu nhìn thế nào, ít nhất là trên bề mặt, Bùi Chu đúng là giống một người tốt, tính tình còn ôn hòa dịu dàng.

Lục Gia Du đối với loại tính cách này là không có cách nào nhất, bản thân vì mối quan hệ giữa hai nhà Thẩm Lục nên cậu không tiện trực tiếp tìm tiểu thư nhà họ Thẩm gây chuyện, giờ lại càng đau đầu.

Cậu vò đầu bứt tai, quả quyết nói: "Dù sao thì tôi nhất định phải phá hỏng chuyện này bằng mọi giá, các người đều giúp tôi nghĩ cách đi."

Những người có mặt ở đây đều là những người bạn thân chơi cùng Lục Gia Du.

Trong vòng tròn này có khối chuyện rắc rối. Có mẹ kế là có cha dượng, huống hồ Lục Bạch Hoa còn không phải cha ruột Lục Gia Du.

Lập tức vắt óc suy nghĩ cách cho cậu.

Khổ nỗi vật họp theo loài, đám bạn của Lục Gia Du hoặc là công tử bột, hoặc cũng đều là những người trẻ tuổi chưa chính thức nhúng tay vào sản nghiệp gia đình, những đề xuất đưa ra đều không mấy đáng tin.

"Hay là ông đến chỗ dì nhà họ Thẩm kia quậy một trận?"

"Thế thì tôi chỉ có nước ăn đòn."

"Tôi nhớ tiểu thư nhà họ Thẩm có một đứa con gái, tuổi tác chắc cũng tương đương chúng ta. Hay là ông đi theo đuổi con gái bà ấy đi?"

Lục Gia Du: "."

Lục Gia Du đang trầm tư thì bị Khâu Nguyệt Sinh cốc đầu: "Hơn nữa người ta chưa chắc đã độc thân, độc thân cũng chưa chắc đã nhìn trúng ông. Huống hồ Lục Đổng là chú Út của ông chứ không phải cha ruột, hồi đó chỉ là giám hộ chứ không phải nhận nuôi, hai người còn không nằm cùng một sổ hộ khẩu, có theo đuổi được thật thì cũng chẳng có tác dụng gì."

Con cái của cha mẹ tái hôn kết hôn với nhau, chỉ cần không cùng một sổ hộ khẩu thì đều không tính là chuyện gì cả.

Con gái của đối tượng kết hôn của chú... quan hệ đã xa tít mù tắp rồi, chuyện này không chỉ không phạm pháp mà người ta thậm chí còn lười đàm tiếu.

Giới thượng lưu chuyện loạn thất bát táo nhiều vô kể.

Lục Gia Du: "Tôi đương nhiên biết, cậu coi tôi là đồ ngốc à? Tôi đang nghĩ là... có thể làm ngược lại không?"

Tuy cách này vừa rồi không đáng tin nhưng đã cho cậu một linh cảm.

Lúc đầu tư duy của cậu bị hạn chế ở bản thân tiểu thư nhà họ Thẩm, nhưng thực ra có thể đi đường vòng một chút, ra tay từ con gái bà ấy.

Cậu đã nghe ngóng tình hình của tiểu thư nhà họ Thẩm, chồng bà ấy dường như chết rất sớm, bao nhiêu năm nay bà ấy và con gái độc nhất nương tựa vào nhau mà sống, cũng chưa từng tái hôn.

Bà ấy muốn tái hôn chắc chắn sẽ quan tâm đến cách nhìn của con gái.

Nếu thế hệ trẻ chung sống không tốt, e rằng mối quan hệ giữa Lục Bạch Hoa và tiểu thư nhà họ Thẩm đa phần chỉ dừng lại ở mức bạn bè, không thể tiến thêm bước nữa.

Lục Gia Du đem ý tưởng này nói ra.

Khâu Nguyệt Sinh: "Vậy ông định ra tay thế nào? Tớ nhớ con gái tiểu thư nhà họ Thẩm hiện đang làm Tổng giám đốc ở Nam Kim Ngọc tại tòa nhà Tiền An, dường như làm rất tốt. Ông không phải muốn chèn ép sự nghiệp của cô ấy chứ?"

Lục Gia Du đảo mắt: "Tôi với cô ấy không thù không oán, phát điên hay sao mà nhắm vào cô ấy? Hơn nữa, đâu cần phiền phức thế, cô ấy tuổi trẻ tài cao, sự nghiệp làm tốt chắc chắn là tâm cao khí ngạo. Tôi chỉ cần đến tìm chút rắc rối, đa phần là có thể trở mặt với cô ấy thôi."

Ý tưởng của Lục Gia Du tuy đơn giản nhưng đúng là rất có lý.

Mối quan hệ giữa nhà họ Thẩm và nhà họ Lục chủ yếu là hai thế hệ trước, thế hệ trẻ giữa hai bên ngay cả xã giao gật đầu cũng không tính, Lục Gia Du hoàn toàn có thể giả vờ là không biết Nam Kim Ngọc thuộc về ai, tìm rắc rối sẽ càng chân thực hơn, cũng có thể bớt ăn đòn hơn.

Tuy có hơi vòng vo nhưng chung quy đạt được mục đích là được.

Lục Gia Du cân nhắc hành động sớm không bằng hành động muộn, nhân lúc bây giờ chuyện chưa đâu vào đâu, trước tiên cứ phá hỏng chuyện này đã rồi tính.

Ngày hôm sau liền dẫn theo một đám bạn bè danh nghĩa là hiến kế, thực chất là xem náo nhiệt đến Nam Kim Ngọc.

Đề xuất Hiện Đại: Cô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng Vội
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện