Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 703: Thu nhận đồ đệ

Vài ngày sau, một chiếc xa giá xa hoa dưới sự hộ vệ nghiêm ngặt đã tiến vào thị trấn, được chính cha của Trần gia đón tiếp đưa thẳng vào phủ họ Trần.

Sự kiện này đương nhiên không thể lọt khỏi tầm mắt của Đào Hi Hằng. Khi thoáng nhìn qua, y nhận ra trong lòng xa giá có một vị tu sĩ, thực lực đã đạt đến cuối giai đoạn Tiên Tập Phàm Tiên.

“Cuối giai đoạn Phàm Tiên sao? Trên đường ta đi, hạng tu sĩ này vô cùng hiếm, có lẽ thân thế của Tiểu Bạch Thụ không hề đơn giản.” Cổ Dao trầm trồ thốt ra.

Đào Hi Hằng gật đầu đáp: “Chuẩn xác, người tới đây thuộc dòng dõi phủ gia chủ họ Trần. Trần gia này chỉ là một nhánh nhỏ, những nhánh như vậy không hiếm trên vùng đất này, song Tiểu Bạch Thụ lại mang họ Hạ.”

Dù Tiểu Bạch Thụ còn nhỏ, nhưng cậu vẫn không hề nhớ mình từ đâu đến, chỉ thấu hiểu từ khi biết nghĩ đã bị người ta gọi là cầm thú lai, sống trong ngôi viện đó, bọn gia nhân cũng chẳng coi trọng chút nào. Nếu không nhờ thân thể thiên phú trời ban, có lẽ đã chết đói từ lâu.

Bên kia, chiếc xa giá dừng lại trong phủ Trần, người trong xe lần lượt bước xuống. Lãnh đạo là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, ngũ quan sắc bén đem theo một khí chất ngạo mạn, thoáng chốc đã thấy y là người nóng nảy. Bên cạnh hắn là những người tu sĩ phong thái đạo mạo, ánh mắt luôn tỏa ra vẻ phi phàm.

“Người đâu? Giao cho bọn ngươi còn không trông coi được người ta!” Vị thanh niên cau mày quát to.

Vị tu sĩ nói: “Để ta đi. Ta đã dò ra vị trí hắn ta, sẽ đưa về ngay.” Nói rồi vị ấy liền bay phắt ra ngoài, dáng vẻ được phủ Trần hết mực tôn sùng, kính nể. Trần phụ thân trong lòng vừa mừng vừa lo; mừng vì người kia sẽ mau chóng đưa hắn về, lo vì sự giám sát kém cỏi khiến người ta lọt khỏi tầm mắt, lại còn làm lớn chuyện đến mức phải có người từ phủ gia chủ tới.

Tu sĩ kia dường như vô cùng sảng khoái với ánh mắt kính trọng ấy. Ở vùng đất này, ít khi thấy tu sĩ hiện thân như vậy. Hắn không cố giấu mình, trong tiếng kêu kinh ngạc của mọi người, bay lên trên nóc trọ Cổ Dao và các người rồi duỗi tay xuống định bắt lấy đứa trẻ bên dưới.

Chỉ nghe tiếng “bịch” một cái, tay hắn bị đánh bật trở lại. Lúc này Đào Hi Hằng mới dành cho hắn một ánh mắt khinh miệt. Một phàm tiên như thế, nếu không phải họ cố tình thả ra cho tìm được chỗ Tiểu Bạch Thụ, nào có cơ hội bắt được cậu? Nhưng điều ấy không đồng nghĩa để Tiểu Bạch Thụ bị hắn mang đi.

Khi bàn tay bị đẩy trở lại, bào điển bao phủ trên sân viện phía trên lóe sáng. Tu sĩ kia sửng sốt hỏi: “Ngươi là ai? Sao lại muốn bắt người của Trần gia ta đi?”

“Ngươi cũng dám hỏi danh tính bổn tọa? Mau cút xuống đây!” Đào Hi Hằng tiếng như sấm vang chói tai. Tu sĩ đó choáng váng, rơi thẳng xuống đất. Lớp bào điển trên đầu lập tức biến mất, khiến người ấy phập phồng mắt hoa chân chao, đập mạnh vào mặt đất.

Tiểu Bạch Thụ vội vã trốn về phía sau lưng Đào Hi Hằng, nằm trong chốc lát mới lén kéo áo ấm của y, nhỏ giọng thò đầu nhìn ra ngoài, khiến Đào Hi Hằng không nhịn được muốn kéo cậu ra mà véo một trận.

Người trong phủ Trần tưởng rằng tu sĩ kia sẽ sớm đưa người trở về, thế nên đợi mãi không thấy y quay lại. Họ không biết, nhưng dân trong thị trấn chứng kiến cảnh y rơi xuống thì không ít người. Khi Trần phụ thân nghe tin vội vã chạy đến trước mặt thanh niên nọ, run rẩy thuật lại mọi chuyện.

Thanh niên kia đầu tiên bất ngờ không tin: “Không thể nào! Tu sĩ Từ Tinh làm sao có thể rơi xuống được?”

Thế nhưng lâu như vậy vẫn không thấy người trở lại, chứng tỏ có chuyện rồi. Thanh niên ấy mặt nghiêm xuống: “Đem người theo, ta đích thân tới xem!”

Trong sân nhỏ, sau khi bắt tu sĩ ấy vào, Đào Hi Hằng không khách khí mà triệu hồi hồn thần của hắn. Với phàm nhân phải giữ ý, nhưng với tu sĩ thì không cần. Tu sĩ kia chưa mất ý thức, tỉnh táo cảm nhận được việc hồn thần bị Đào Hi Hằng quấy rầy, hoàn toàn không chống cự được. Lúc này y mới thấm thía rơi vào tròng giờ quá sâu, đụng phải cao thủ. Nhưng vẫn không hiểu vì sao lại bị mắc mưu.

Chẳng mấy chốc Đào Hi Hằng đã xem qua hết ký ức liên quan, rồi vứt người đi, cau mày nói với Cổ Dao và những người khác bằng lời lẽ đơn giản. Tất nhiên cuộc nói chuyện này tránh để Tiểu Bạch Thụ nghe thấy, một chữ cậu cũng không hiểu.

Đầu tiên, Đào Hi Hằng than thở rằng: “Thế gian phàm trần thật phiền phức. Tiểu Bạch Thụ theo họ mẹ, mẹ cậu vốn chỉ là người thường. Do dung sắc mỹ lệ, bị một công tử quyền quý cưng chiều gả vào nhà. Nhưng chẳng bao lâu sau, người phụ nữ đó khó sinh mà qua đời, đứa trẻ trong bụng cũng không sống được.”

“Học sửng sốt hỏi: “Vậy thì Tiểu Bạch Thụ rốt cuộc thế nào? Bị ai bắt trộm đi sao? Công tử quyền quý kia thật vô dụng, cũng không nên nhận làm cha nữa.”

Đào Hi Hằng trầm mặt tiếp lời: “Gã đó không lâu sau lại gả cho một người khác. Các ngươi đoán được rồi phải không? Vị tân thê kia chính là con gái gia chủ Trần, Tiểu Bạch Thụ bị đưa đi nơi khác, luôn sống dưới sự kiểm soát của nhà Trần.”

“Phải chết đi cho xong! Ta thật muốn một hơi tiêu diệt phủ Trần, nhưng lý trí nhắc nhở, mọi chuyện để Tiểu Bạch Thụ tự xử lý, đó là quả báo của chính cậu.”

“Hắn trắng mắt nói: “Vậy còn chờ gì nữa? Làm rõ thân thế thật sự của Tiểu Bạch Thụ rồi ta sẽ trực tiếp đến bọn chúng phủ đầu!” Những khúc mắc ở phàm trần đối với bọn họ tu sĩ mà nói thật không đáng bận tâm, âm mưu toan tính dẫu nhiều, cũng khó địch lại thực lực thật sự.”

Đào Hi Hằng cúi nhìn đứa trẻ ngây thơ ánh mắt trong veo, nói: “Ta biết cha ngươi là ai, có muốn theo ta đi gặp ông ta không?”

Tiểu Bạch Thụ nhíu mũi nhỏ: “Ta có cha mẹ sao? Trần vọng mắng ta là cầm thú lai, người khác cũng bảo ta là cầm thú không cha mẹ.”

Đào Hi Hằng nổi giận, nhưng cố giữ bình tĩnh đáp: “Ai mà không có cha mẹ? Đừng để lời người khác đánh lừa. Mẹ ngươi mất khi sinh khó, còn cha thì vẫn có đó. Y chỉ là kẻ ngốc, bị người khác mưu hại không bảo vệ được mẹ ngươi, đến nỗi không hay biết ngươi tồn tại.”

Nước mắt chực trào, Tiểu Bạch Thụ hỏi: “Ta có cha mẹ thật sao? Ta không phải đứa trẻ bị bỏ rơi sao?”

“Chuyện ấy tuyệt nhiên không phải! Ta coi ngươi như báu vật, các người cũng đồng ý chứ?” Đào Hi Hằng ra hiệu cho Hứa Trần và những người khác vỗ tay cổ vũ, nếu không thì cậu bé chắc chẳng chịu nổi. Kim Hồng thực sự biết gây chuyện khiến y khó chịu, may mà Tiểu Bạch Thụ chưa nhớ về kiếp trước, nếu không không tha cho y đâu.

“Đúng vậy, Tiểu Bạch Thụ chính là báu vật của tất cả chúng ta. Kẻ cha vô tâm kia, để ta tới đánh một trận cho thanh thỏa!” Hứa Trần vung nắm đấm nói.

Nhìn cậu bé nước mắt đầm đìa, sau một lúc mới gật đầu nói: “Được.”

Đào Hi Hằng ôm lấy Tiểu Bạch Thụ, cùng Cổ Dao và hai người khác bay thẳng lên trời, bỏ lại sau lưng gia nhân Trần và tu sĩ nọ. Khi bọn Trần đến nơi, thấy tu sĩ Từ Tinh ngã bất tỉnh, nghe y tường thuật mọi chuyện, lòng đều hốt hoảng kinh sợ – bí mật bị giấu kín nhiều năm có nguy cơ phơi bày?

Bọn họ vội vàng cứu chữa, song dù nhanh thế nào cũng không đuổi kịp nhóm Đào Hi Hằng. Nếu không vì Tiểu Bạch Thụ, họ có thể còn bay nhanh hơn. Với Tiểu Bạch Thụ đang vui mừng trên không trung, bây giờ mới hoàn toàn buông bỏ cảnh giác với Cổ Dao cùng bọn.

Đào Hi Hằng khẽ phì cười, không ngờ dỗ dành đứa nhỏ vui vẻ dễ đến vậy, giá biết sớm hơn đã dẫn cậu bé ra bay rồi.

Cuối cùng, sau chậm trễ cũng đến một thành trì trên trời, vùng đất từng qua lại, không phải nhỏ bé trong triều này.

“Chính là đây. Kẻ kia trong triều gửi có địa vị không thấp, thuộc hoàng tộc, chỉ là mù lòa lại ngu dốt.” Đào Hi Hằng chỉ tay phía thành, nhanh chóng lấy thần thức dò tìm hai người có quan hệ huyết tộc với Tiểu Bạch Thụ. Một, không cần hỏi chính là người cha mù ngốc kia, người còn lại là đứa bé mới biết nói, rõ ràng là con trai cùng cha khác mẹ khác.

“Đi, ta trực tiếp tới gặp.” Đào Hi Hằng vung tay, mọi người biến hóa thân hình, bay về phía phủ tướng quân sang trọng.

Gia đình ba người đang ngồi trong vườn, người đàn ông tuấn tú, người nữ dịu dàng, đứa trẻ thuần khiết, cảnh tượng hòa thuận mỹ mãn, song khi Đào Hi Hằng nhìn thấy đứa bé trong ngực hắn liền tức giận mang Tiểu Bạch Thụ xòe sát mặt đất lộ hình.

Trong vườn bỗng xuất hiện năm người một đứa trẻ, liền có người lớn tiếng hỏi: “Ai đấy?” Lập tức một đội thủ vệ đông đảo bao quanh vườn chặt chẽ.

Người đàn ông vội che chắn phu nhân và con, cảnh giác trừng mắt hỏi: “Các người là ai? Vì sao có mặt trong phủ của ta?”

Đào Hi Hằng mỉm cười chua chát quan sát ba người trước mặt. Các thủ vệ mau lẹ áp tới muốn bắt bọn họ. Để khỏi ảnh hưởng việc hành sự của Đào Hi Hằng, Cổ Dao và Hứa Trần nhẹ vẫy tay, vòng vây liền rút về, một lực vô hình ngăn cản không cho tiến tới. Cứ thế, có vài vị tu sĩ lướt tới.

Nhưng tất cả chẳng làm mấy người bận tâm. Đào Hi Hằng chỉ tay lên trời: “Chúng ta là người đến từ trên không, ngươi nói xem ta là ai?”

Đàn ông trợn mắt kinh hãi. Đứng ở địa vị này, rõ biết nhiều chuyện hơn kẻ khác. Vốn dĩ tu sĩ địa phương khó ra ngoài, lại càng khó quay vào, thiếu sự hộ vệ đủ mạnh, dễ chết yểu nơi ngoài kia. Người ra ngoài hiếm, song thỉnh thoảng cũng có kẻ vào đình lại dẫn người đi.

Người đàn ông cuối cùng hạ lệnh thủ vệ: “Các ngươi hãy rút lui.” Đồng thời cung kính nói với nhóm khách: “Các vị tiên chỉ, không biết vì cớ gì đến đây?”

Đào Hi Hằng mỉm cười: “Ta đến, mang theo đứa trẻ muốn xem đấng sinh thành mù lòa kia ra sao. Tiểu Bạch Thụ, nhìn xem đó có phải cha hay không?”

“Á——” người đàn bà đằng sau la thất thanh.

Đàn ông còn nghi hoặc nhìn Tiểu Bạch Thụ, không hiểu nói: “Ý của chuyện này là sao?” Chẳng ai muốn thừa nhận mình mù lòa, ngu dốt cả.

Tiểu Bạch Thụ chăm chú nhìn người đàn ông ấy cùng đứa nhỏ mà hắn quý như trứng, rồi quay đầu dựa vào lòng Đào Hi Hằng: “Ta không có cha mẹ.”

Đào Hi Hằng lười biếng giải thích, vung tay truyền xuất đạo quyết, người đàn ông lập tức cảm nhận được mối kết nối huyết tộc đậm đặc giữa mình và Tiểu Bạch Thụ, trên mặt lộ vẻ không thể tin nổi: “Đây là... con ta sao?”

Đào Hi Hằng lạnh lùng nói: “Tên họ Hạ, gọi Bạch Thụ. Vì trong viện có cây bách nên đặt tên ấy. Ta đến đây cứu con khỏi tay Trần gia. Lý do vì sao người không hề hay biết có đứa con ngoài như vậy, cũng như tại sao lại mang họ Hạ là việc của ngươi phải điều tra. Ta dẫn đứa trẻ đến chỉ để báo cho ngươi biết, từ nay về sau, nó là đệ tử duy nhất của ta. Còn tương lai ra sao, sau khi nó tu thành tựu sẽ tự trở về giải quyết. Nhân tình có báo, oán thù có trả, mong các người sống cho trọn đời.”

“Nói thêm trước khi đi, khi ta tìm thấy Tiểu Bạch Thụ, đứa trẻ còn bị bọn nhánh họ Trần cưỡi lên như con ngựa, còn bị gọi là cầm thú lai. Ha ha.” Đào Hi Hằng ám chỉ nhìn người đàn ông.

Nói xong, không quan tâm nét mặt kinh ngạc hay nghi ngờ của người kia, năm người cùng đứa bé bay vụt đi giữa không trung. Lần này, không hề giấu mình, hàng trăm dân thường trong thành thị đều trông thấy.

Còn người đàn ông xử lý quả bom họ để lại ra sao ư? Chuyện ấy thì không phải việc của bọn họ.

Đề xuất Hiện Đại: Đại Kiều Tiểu Kiều
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện