Vừa rời quán, chủ tiệm đột ngột từ trong bước vội ra ngoài, nếu không nhờ một luồng linh lực vô hình ngăn chặn, hẳn đã va thẳng vào Cổ Dao. Chủ tiệm ấy dường như không hay biết, chạy đến trước mặt hai vị tu sĩ trẻ đeo phù hiệu Đan Sư, khuôn mặt tươi cười đón tiếp, thậm chí mang theo vẻ nịnh nọt khéo léo:
- Hai vị Đan Sư có muốn vào quán xem qua linh thảo không? Vừa mới nhập được một mẻ quý hiếm từ dãy núi Nam Măng, linh thảo này chỉ có Đan Sư nắm giữ mới có thể phát huy trọn vẹn giá trị.
- Nam Măng sơn mạch sao? Hay lắm, vậy ta vào xem thử? – Một trong hai Đan Sư hỏi ý kiến đồng đạo.
- Được, theo ý chàng đi. – Vị kia gật đầu đồng thuận.
Hai vị Đan Sư trẻ tuổi gật đầu, chủ tiệm mừng khấp khởi, những tu sĩ đi cùng cũng vây quanh họ tiến vào quán, để lại Cổ Dao và ba người cùng đi đứng giữa đường như tảng đá chắn lối. Một người trong nhóm đẩy tay ra muốn xua đuổi họ.
Trì Trường Dạ không vui, nhưng Cổ Dao lại bình thản, chủ động kéo Trường Dạ đi sang chỗ khác. Vị trí hiện tại quả thật đã chắn đường người khác, nhường đường cũng là phải đạo. Cổ Dao vốn không có tánh khí coi mình cao quý phải người khác nhường đường, trong tâm không mấy màng chuyện tôn ti trật tự.
Một bộ phận người hối hả đi qua bên cạnh, giữa lượng người đó, một nữ Đan Sư vô tình liếc mắt sang, bắt gặp bóng dáng bên hông Cổ Dao vừa quay bước rời đi. Bóng dáng ấy thoáng có chút quen thuộc, nàng lại muốn nhìn cho rõ, song đã bị đám người cuốn đi, chốc lát biến mất khỏi tầm mắt.
- Sư muội, nàng xem gì vậy? Mau vào trong đi, ta nhớ nàng đối linh thảo Nam Măng rất có hứng thú. – Vị sư huynh gọi gọi.
Nữ Đan Sư thu hồi ánh mắt, lòng bất giác sinh ra chút tiếc nuối, như thể đã bỏ lỡ điều gì:
- Không có gì cả. Sư huynh, huynh có biết Danh Đan Sư gần đây có đến thành Đan Đỉnh không? Ta có cơ hội gặp mặt hay không?
Nam Đan Sư không chắc chắn đáp:
- Có lẽ sẽ đến, tiền bối Trì đã kết đan xuất quan, có người dẫn đường hộ tống, Danh Đan Sư đi đâu cũng không thành vấn đề. Nếu Danh Đan Sư có mặt tại Đan Đỉnh, chúng ta ắt sẽ có cơ hội gặp.
Kết luận ấy khiến chính chàng cũng tự thuyết phục mình.
- Thật mong sớm thấy Danh Đan Sư, giá mà người ấy ở lại Đan Đỉnh lâu hơn thì tốt biết mấy.
Đôi sư huynh muội trao đổi ngắn ngủi, Cổ Dao cùng ba người đã đi xa, y không hề tức giận cảnh tượng này:
- Cũng tốt, thành Đan Đỉnh vốn xây dựng quanh Tổng Hội Đan Sư, lại có Hồng Tổng Hội Trưởng đích thân chấn giữ, tu sĩ và thương nhân nơi đây tôn trọng Đan Sư là điều dễ hiểu. Nếu không phải vì Tổng Hội Đan Sư, cũng không có nhiều người tập hợp về đây phát triển kinh doanh.
Tiểu Bàn Tử cũng phụ họa:
- Nếu Cổ Dao ngươi phô bày thân phận, e rằng chúng ta sẽ bị vây kín như núi người, chủ tiệm vừa rồi có lẽ còn vui đến mê man!
Đó là nơi y cùng tổ phụ Cổ Dao vun đắp nên, tất nhiên là tuyệt đỉnh nhất.
Điền Phi Dung giỡn cợt đáp lại:
- Ha ha, ta nghĩ chủ quán ấy chỉ sợ hãi đến ngất đi mà thôi!
Hai người vừa tranh luận vừa khoan thai bước đi, Trì Trường Dạ bên cạnh Cổ Dao đi sát, câu chuyện nhỏ vừa rồi cũng sớm quên khuấy, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này. Bấy lâu bôn ba, ít khi có dịp thong thả dạo phố, dù ngoài đường náo nhiệt phồn hoa, lòng vẫn an nhiên tự tại.
Trong Tổng Hội Đan Sư, Hô Đình đang lắng nghe các trưởng lão báo cáo về việc đánh giá cấp Đan Sư. Dù nghệ thuật luyện đan nhìn chung còn thua kém, lần tụ hội lần này tại Đan Đỉnh đã phát hiện không ít mầm non xuất sắc, nếu được bồi dưỡng sẽ đạt thành tựu không nhỏ.
Khác hẳn Đại Hội Thăng Tiên tổ chức mười năm một lần, thường bỏ lỡ rất nhiều nhân tài, cũng có người vì nhiều lý do không thể tới Tứ Phương Thành, Tổng Hội Đan Sư hạ thấp tiêu chuẩn cửa, bất luận lúc nào, cánh cổng Hội Đan luôn mở rộng chào đón.
- Ta vừa phát hiện hai mầm non tốt, vốn phụ thuộc một gia tộc, được Đan Sư trong gia tộc chỉ điểm, song vị ấy mạng chung, nên đôi sư huynh muội đã tới Đan Đỉnh theo học. – một trưởng lão nói.
- Hào trưởng lão cớ chi lại mặn mà muốn thu thêm đồ đệ? – Hô Đình cười nói khi thấy sắc mặt vui mừng của Hào trưởng lão.
Hào trưởng lão vuốt râu cười ha hả:
- Cứ khảo nghiệm thêm một thời gian nữa, thiên phú quan trọng, song tâm tính càng không thể thiếu.
Hô Đình mỉm cười lắc đầu, định nói thêm thì sắc mặt bỗng thay đổi, đứng bật dậy, vui mừng khôn tả:
- Quý khách đến rồi! Hội chúng ta đón tiếp khách quý! Chờ một tý, ta liền đến!
- Này, Hô Đình, nói rõ ràng đi, khách quý là ai? – các trưởng lão vội hỏi khi thấy y hối hả tiến lên, – chẳng lẽ là Danh Đan Sư Cổ Dao? Có Trì trưởng lão hộ tống, Danh Đan Sư không lo gặp khó khăn.
- Vậy chúng ta cũng mau theo đi!
Lão nhân trong Hội vốn rất tò mò về Cổ Dao, tuy thường trao đổi qua thư tín nhưng xa cách khiến việc gặp mặt thật sự chưa được, Hô Đình lúc nào cũng ca tụng Cổ Dao, bảo rằng tiến triển trong luyện đan của mình có phần nhờ giao lưu với y, nếu không, viên Thiên Nguyên Đan trước kia khó mà thành công mỹ mãn.
Chẳng nói đâu xa, phương thuốc Hồng Huyền Đan và Thanh Trần Đan cũng đều do Cổ Dao gửi đến. Hội nghiên cứu công thức, hết lời khen ngợi chủ nhân ẩn sau công phu đó.
Cổ Dao cùng ba người khi vào trong Tổng Hội Đan Sư, có người xưng hỏi có muốn thi cấp Đan Sư không. Y do dự, không nghĩ cần thiết. Nếu thi cấp, khởi đầu từ thấp nhất, e gây chú ý ngược lại, nên cùng Tiểu Bàn Tử tĩnh tâm, xác định vị trí của Hô Đình.
Cảm ứng đón được, Hô Đình lập tức hạ tửu đến, tiếp tân vẫn tận tâm giới thiệu quy trình chứng nhận cấp Đan Sư, xem họ như những Đan Sư trẻ dũng mãnh tìm đến.
Nhưng đứng trên cầu thang nhìn vào, Hô Đình với thực lực Kim Đan, chỉ cần liếc một cái đã nhận ra, chẳng phải ai khác, chính là Cổ Dao cùng tổ phụ y, còn có Trì Trường Dạ kết đan thành công, cùng đệ tử nhà Điền.
Nhân viên tiếp tân nhìn không ra thuật phục hóa của họ, thấy Hô Đình xuất hiện, hiểu ngay mọi chuyện, chỉ còn chực mấy giây lại ngỏ lời, song không được đáp lại dù chỉ một nụ cười.
- Các vị do ta đích thân tiếp đãi, đây là một trưởng lão lâu nay chưa từng lộ diện trong Hội. – một giọng nói cắt ngang, khiến tiếp tân sững sờ, trưởng lão? Nghi ngờ thính giác, ngoảnh đầu nhìn lại, lại thấy Tổng Hội Trưởng Hô Đình, lập tức ngẩn ngơ dẫn theo vị trưởng lão và bốn người qua cầu thang.
Họ vừa khuất bóng, tuyến nhân viên và tu sĩ bên ngoài lập tức náo động, tiếp tân bị người hỏi dồn dập, hoang mang không biết họ là ai mà Tổng Hội Trưởng thân chinh tiếp.
Mọi người không ai chấn tĩnh, cũng không rõ sự tình.
Chợt có người kêu lên:
- Trưởng lão chưa bao giờ xuất hiện? Chẳng phải chính là Danh Đan Sư Cổ Dao hay sao? Lúc nãy có phải là Cổ Dao cùng Trì tiền bối đó? Họ đi cùng hai tu sĩ kia đúng không?
- Nhìn vậy không sai, trời ơi, vừa mới lướt qua Cổ Dao với Trì tiền bối, sao ta không tỉnh nhanh hơn mà tiến lại gần bắt chuyện!
Tiếp tân run run nắm chặt bàn tay, rít lên vì đau, rồi cười quái dị, chẳng ai cho là điên khùng, bởi ai có phúc may mới gặp được Danh Đan Sư và Trì tiền bối trò chuyện lâu đến thế.
Lúc này một nhân vật quản lý trung tầng xuất hiện ở cầu thang, bảo mọi người giữ trật tự, đồng thời xác nhận người mới đến chính là Danh Đan Sư Cổ Dao cùng đoàn tùy tùng, tin tức nhanh chóng lan rộng khắp nơi, lấy Tổng Hội Đan Sư làm trung tâm truyền ra bốn phương.
- Danh Đan Sư Cổ Dao đến Tổng Hội Đan Sư!
- Trì tiền bối xuất hiện, hộ tống Danh Đan Sư đến!
- Hô Đình Tổng Hội Trưởng đích thân ra đón tiếp Danh Đan Sư!
Khi đôi sư huynh muội chọn lựa linh thảo được chủ tiệm dâng lên tận tay, nghe thấy người qua đường bàn tán rộ lên, liền kéo tay hỏi thăm, xác nhận đúng lời đồn, Danh Đan Sư Cổ Dao thật sự đã đến, còn được người trong Tổng Hội trực tiếp xác nhận!
- Sư muội, mau đến Hội đi, biết đâu có duyên được diện kiến! – Sư huynh ánh mắt hừng hực nói.
- Vâng, ta lập tức đi!
Dạo phố thưởng linh thảo thì lúc nào cũng được, nhưng cơ hội gặp mặt Cổ Dao chưa chắc thường xuyên, đôi sư huynh muội vội vàng hướng về phía Tổng Hội, những tu sĩ đi kèm cũng không còn để ý nữa, phần thì truyền tin, phần chuẩn bị lên đường. Ai có thể bắt được đường đi của Danh Đan Sư còn lợi hại hơn cả đôi sư huynh muội, hoàn toàn hai đẳng cấp khác biệt.
Chẳng mấy chốc, hàng loạt thư từ cầu kiến như mưa sao băng gửi về Tổng Hội, không qua con đường nào khác đến tay Cổ Dao, đương nhiên Trì Trường Dạ cũng là nhân vật muốn kết giao, chẳng ai phủ nhận giờ đây y đã là đệ nhất nhân vật của Đại Lâm đại lục.
Cả hai cùng xuất hiện tại thành Đan Đỉnh, hà cớ gì không gây chấn động?
Khi Hô Đình dẫn Cổ Dao bốn người lên lầu, họ gỡ bỏ ảo thuật, trao nhau lời chào hỏi. Đám trưởng lão xúm lại vây quanh, Hô Đình đành tìm chỗ khác cho họ ngồi an tọa, cùng nhau trao đổi chuyện luyện đan, việc mà những lão nhân phong trần nhiệt huyết nhất khao khát làm.
Cuộc hội thoại kéo dài vô tận, bên ngoài dù người ta dò hỏi không lọt tin tức, song cũng chẳng ai muốn rời đi, sợ bỏ lỡ cơ hội. Có Đan Sư còn vượt đường xa đến từ bên ngoài thành, chỉ để được một lần chiêm ngưỡng phong thái Danh Đan Sư Cổ Dao.
Thấy trưởng lão Hào cùng đám già bồi cánh kéo rê không dứt, biết rõ tính tình Cổ Dao lương thiện, Hô Đình lắc đầu ngán ngẩm. Lúc này nghe báo cáo bên ngoài, ông phải ngắt ngang những lời vây hỏi, báo tin cho Cổ Dao biết, nếu không ra mặt xử lý, có thể ảnh hưởng đến danh tiếng cho vị ấy.
Đề xuất Hiện Đại: Tìm Kiếm