Ôn Lượng âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ôn Gia Tường cùng Ôn Gia Quý vừa ra khỏi cửa liền đi thẳng về hướng trấn trên, cả hai đều không nhắc lại chuyện gọi Ôn Gia Thụy đi cùng nữa.
Bọn họ thực sự không thể làm ra chuyện thiếu phúc đức như vậy.
Đến trấn trên, Ôn Gia Quý kéo Ôn Gia Tường quay lại hiệu thuốc để ngủ.
"Nhị ca, không đi tìm bà cô sao? Vậy đại ca phải làm sao bây giờ?"
"Tìm chứ, nhưng hiện tại đến phủ thành thì cửa thành cũng đã đóng rồi, đệ có vào được không? Chúng ta ngủ một lát, ngày mai đến trước khi cửa thành mở là được."
Mẹ của ông là người hồ đồ, bọn họ mà không đi thì bà nhất định sẽ ép buộc.
Nhưng bọn họ không thể ngốc nghếch như vậy, thật sự ngoan ngoãn đi đường đêm đến phủ thành tìm người.
Đi cũng vô dụng!
Ôn Gia Tường gãi đầu: "Vẫn là nhị ca nghĩ chu đáo."
Ngày hôm sau.
Trong đại lao, phía trên công đường, Nạp Lan Cẩn Niên lười biếng ngồi đường hoàng trên ghế, tay gác lên bàn thưởng thức kinh đường mộc, dáng vẻ như chẳng hề để tâm đến sự đời.
Huyện thừa quỳ rạp dưới đất, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh: "Cần Vương tha mạng, hạ quan không biết đó là quặng ngọc mà Vương gia đã mua, cho nên sai nha kia mới nói có thể bán, hạ quan mới dám để hắn bán cho Ôn Gia Phú."
"Lý Vệ làm việc trong nha môn có thể làm chứng chuyện này! Hạ quan chỉ nghĩ có thể tăng thêm thu nhập cho nha môn. Hiện tại đang lúc nông nhàn, hạ quan nghĩ kiếm thêm chút bạc để tu sửa đê điều, năm sau bá tánh cũng có thể an tâm hơn."
Nạp Lan Cẩn Niên nghe xong lời này mới nâng mắt nhìn hắn một cái: "Ồ? Thật làm khó Huyện thừa đại nhân, vẫn còn có lòng mưu tính phúc lợi cho bá tánh."
"Hạ quan là Huyện thừa, mưu cầu phúc lợi cho bá tánh là chức trách của hạ quan."
Nạp Lan Cẩn Niên gật đầu: "Khá lắm! Nếu như người trong nha môn không biết bản vương đã mua quặng ngọc, dẫn đến việc bán đi lần nữa, thì người không biết không có tội, bản vương sẽ không so đo việc này!"
Huyện thừa nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dập đầu: "Vương gia anh minh."
"Nhưng mà," Nạp Lan Cẩn Niên chuyển tông giọng: "Quặng ngọc của ta đã bị các ngươi khai thác mất một nửa, phần tổn thất này các ngươi phải bồi thường cho bản vương!"
Huyện thừa nghe vậy liền gật đầu lia lịa: "Đúng vậy! Quặng ngọc kia mua với giá ba vạn lượng, hạ quan xin lấy số đó bồi thường cho Vương gia, được không ạ?"
Cái quặng ngọc thấp kém kia coi như dâng cho Cần Vương vậy! Có thể kết giao được với Cần Vương cũng là chuyện tốt.
Nạp Lan Cẩn Niên không nói gì, tay vẫn tiếp tục vân vê kinh đường mộc, chỉ lạnh lùng nhìn Huyện thừa.
Âu Dương Hoài An đập bàn thật mạnh: "Lý đại nhân, quặng ngọc của Cần Vương là một mỏ phỉ thúy! Khai thác ra toàn là phỉ thúy nguyên thạch, lại còn là loại Đế Vương Lục, ngươi định bồi thường ba vạn lượng cho Cần Vương sao? Ngươi đang đuổi khéo ăn mày đấy à?"
Huyện thừa đại nhân kinh hãi, vội vã dập đầu: "Hạ quan không dám, chính là quặng ngọc kia khai thác ra đều là ngọc thạch thấp kém, chứ không phải phỉ thúy nguyên thạch!"
Nếu như phải bồi thường theo giá phỉ thúy nguyên thạch, vậy thì hắn phải đền bao nhiêu bạc cho đủ?
"Nói hươu nói vượn! Quặng ngọc kia khai thác ra rõ ràng tám chín phần mười là phỉ thúy, ngươi thế mà lại muốn lừa gạt Cần Vương! Quả thực to gan lớn mật!"
Huyện Thừa quả thực oan muốn chết: "Hạ quan sợ hãi, đại nhân, quặng ngọc kia thật sự chỉ là ngọc thạch thấp kém! Không tin ngươi có thể phải người đi khai thác mấy khối, sau đó cất nó ra xem! Hạ quan cho dù có gan bằng trời cũng không dám lừa gạt Vương gia!"
Nạp Lan Cẩn Niên cười lạnh: "Vi tránh cho Lý đại nhân nói bốn vương lấy quyền áp người, uy hiếp Lý đại nhân bồi thường khoản tiền kếch xù cho bồn vương, bốn vương hiện tại mang Lý đại nhân đi nơi đó khai thác mấy khối nguyên thạch ra cho hần nhìn xem, toà quặng ngọc kia của bốn vương rốt cuộc là phí thúy ngọc quặng hay vẫn là quặng ngọc thấp kém!"
Vì vậy, Huyện Thừa lại bị người mang đi đến chỗ tòa quặng ngọc đã khai thác được một bộ phận kia, dưới cái nhìn của hắn, mấy khối nguyên thạch khai thác ra, hơn nữa cất ngay tại chỗ đều có màu sắc diễm lục, lấp lánh trong trẻo! Là phỉ thúy tốt!
Âu Dương Hoài An nhìn Huyện Thừa hừ lạnh một tiếng: "Lý đại nhân, ngươi còn có gì để nói không?"
Huyện thừa: "...
Huyện Thừa cảm thấy mình oan muốn chết: "Thưa đại nhân, thứ mà hạ quan khai thác ra thật sự đều là ngọc thấp kém! Nếu như hạ quan có nửa câu nói dối, thiên lôi đánh xuống! Việc này có thể là hạ quan vừa khai thác hết ngọc thấp kém, cuối cùng mới xuất hiện ngọc tốt!"
"Vớ vẩn!" Âu Dương Hoài An nối giận!
"Lý Hoài Ân, ngươi và Ôn Gia Phú khai thác nhầm quặng ngọc của Cần Vương, bản quan lệnh cưỡng chế các ngươi..."
Cuối cùng, Huyện Thừa cùng Ôn Gia Phú và cả Tống Quý Cường bị phạt bồi thường Nạp Lan Cần Niên hai mươi vạn lượng, hơn nữa, tổng cộng ba vạn lượng mua quặng ngọc cộng lại là 23 vạn lượng bạc trắng.
Huyện Thừa hiện tại lòng muốn chết đều có!
Hai mươi vạn lượng, hắn làm Huyện Thừa nhiều năm như vậy cũng chỉ tham ô được khoảng mười vạn lượng, hiện tại còn phải cho không mười ba vạn lượng!
Ôn Gia Phú bị nhốt vào trong nhà lao hai ngày một đêm mới được thả ra.
Mặc dù ông ta ở trong tủ không bị nghiêm hình bức cung, nhưng ông ta ở trong nhà tù kém cỏi nhất, nói là ổ chuột cũng không quá, ông ta vừa buồn ngủ thì sẽ bị chuột cắn ngón chân!
Như vậy còn chưa xong, bên cạnh còn có người điên, không biết chui vào nhà tù của ông ra như thế nào, đầu xù tóc rối, cả khuôn mặt toàn là máu, không nhìn rõ mặt, bóp chặt cố ông ta muốn ông ta đền mạng, suýt chút nữa muốn mạng già của ông ta!
Sau đó, cai ngục đến kéo ông ta đi, mới cứu ông ta được một mạng, nếu không thì ông ta đã chết trong nhà lao!
Sau lại kẻ điên kia bị cai ngục dùng xích sắt khóa lại, nhưng thỉnh thoảng đột nhiên la hét lên nói có quỷ tới!
Một người trong nhà tù khác nửa đêm kế chuyện xưa, nói phạm nhân ở trong nhà tù kia chết như thế nào, từng người chết như thế nào.
Thỉnh thoảng lại có chuột chạy tới cần người.
Quả thực khiến người phát điên!
Thần kinh ông ra bị hoảng hốt, cả đêm cảm nhận gió lạnh thối, giống như có thứ gì đang tới gần mình.
Bị tàn phá về cả thể chất và tỉnh thần!
Ông Ôn nhìn mặt đầu heo của con trai cả mình, gương mặt tiều tụy, bước ra khỏi nhà lao như thế đã trải qua rất nhiều gian khổ, nước mắt ông rơi lã chã!
Con của ông phải chịu tội rồi!
"Cha!" Ôn Gia Phú thấy ánh mặt trời, thấy ông Ôn lập tức nhào qua, khóc rống lên.
Ông Ôn ôm hắn vỗ vỗ lưng: "Không sao, đều là hiểu lầm!"
Ôn Ngọc đỏ mắt nói: "Cha, cha bị thương sao? Không sao chứ?"
Ôn Uyển ngửi được một mùi hôi, im lặng lui về phía sau vài bước.
Tiều Chu thị nhìn tướng công của mình được thả ra ngoài, bà ta lau nước mắt nhưng không có tiến lên: "Tướng công, nhà ta đào quặng ngọc của Cần Vương, Huyện Thừa đại nhân nói chúng ta và bà cô phải bồi thường bảy vạn lượng!"
Bảy vạn lượng?!
Ôn Gia Phú hai mắt tối sầm, ngã lăn ra bất tỉnh nhân sự!
Đúng là muốn lấy mạng người mà!
Bà cô Ôn Bảo Trân sau khi trở về nhà cũ Ôn gia, vừa nghe được tin này, hai mắt cũng tối sầm lại!
Khai thác quặng ngọc hơn nửa tháng trời, tiền kiếm chẳng thấy đâu, ngược lại còn phải bồi thường thêm ba vạn năm ngàn lượng!
Nhưng bọn họ có gan quỵt tiền của Cần Vương không? Tuyệt đối không dám!
Chu thị vừa lo vừa hận!
Gia sản tích cóp bấy lâu đến một vạn lượng còn chẳng tới, đào đâu ra ba vạn năm ngàn lượng bây giờ?
Cả nhà ai nấy mặt mày ủ rũ, sầu thảm.
Ôn Uyển cúi đầu, khẽ thở dài: "Chao ôi, nếu lúc trước không phải nhà Tứ thúc nhặt được khối phỉ thúy nguyên thạch kia, nhà ta cũng chẳng rước họa vào thân thế này."
Tiểu Chu thị nghe vậy, đôi mắt chợt lóe sáng.
Bà ta cầm khăn tay chấm chấm khóe mắt, than vãn: "Cũng tại chúng ta số khổ, người ta tùy tiện nhặt đại cũng được Đế Vương Lục, còn chúng ta khai thác bao nhiêu cũng chỉ toàn là ngọc thạch hạ phẩm, lại còn bị người ta cướp mất. Nếu không, chỉ cần bán đi vài khối cũng đủ tiền bồi thường rồi!"
Ôn Ngọc quẹt nước mắt, hằn học nói: "Cái nhà ôn thần ấy, hễ dính dáng đến họ là nhà ta chẳng gặp được chuyện gì tốt đẹp! Thật là xui xẻo tận mạng! Sau này phải tránh xa họ ra, có việc gì cũng đừng hòng mời mọc bọn họ nữa!"
Chu thị thở dài, liếc mắt nhìn ông Ôn đang im lặng.
Ông Ôn lúc này cũng đang phiền muộn không thôi!
Ôn Gia Phú tỉnh lại, trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi: "Bà nó xem, việc này liệu có phải lão Tứ cố tình hãm hại tôi không?"
Nếu không sao lại có chuyện trùng hợp đến thế?
Ôn Lượng tức giận phụ họa: "Dù thế nào đi nữa, nhà họ chắc chắn không thoát khỏi liên can!"
Quách Thiến Ni im lặng không nói, thầm nghĩ chẳng lẽ người phòng Tứ lại có thể cấu kết với Cần Vương để hãm hại họ? Họ làm sao mà quen biết được bậc quyền quý như Cần Vương? Nhưng thấy mọi người rõ ràng muốn kéo phòng Tứ xuống nước, nàng ta cũng chẳng dại gì lên tiếng, miễn sao đừng động đến của hồi môn của nàng là được.
Chu thị thấy ông Ôn vẫn im lìm, trong mắt thoáng hiện vẻ oán hận, bà ta lại đưa khăn lên giả vờ lau nước mắt: "Tiền bạc trong nhà đã dồn hết vào việc mua quặng ngọc rồi, giờ trong túi chẳng còn đồng nào, lại còn rước họa ngập đầu thế này!"
Bà ta quay sang nhìn Ôn Gia Quý và Ôn Gia Tường: "Lần này Đại ca các con bị người ta hãm hại, mấy huynh đệ nhất định phải đồng lòng! Giúp Đại ca gom đủ ba vạn năm ngàn lượng này để vượt qua hoạn nạn. Số bạc này sau này nhất định sẽ trả lại cho các con. Người một nhà phải thắt chặt như dây thừng, cùng nhau góp sức! Bốn huynh đệ các con phải đoàn kết lại thì nhà ta mới có đường sống!"
Chu thị đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "bốn huynh đệ".
Ôn Gia Quý và Ôn Gia Tường cũng không từ chối, dù sao cũng là huynh đệ ruột thịt, giúp được gì thì giúp. Có điều, trong tay họ cũng chẳng còn bao nhiêu tiền. Tiền công làm lụng hằng ngày đã bị Chu thị thu mất một nửa, số tiền riêng ít ỏi của họ so với con số ba vạn năm ngàn lượng kia quả thực là một trời một vực.
Ông Ôn gật đầu tán thành, người một nhà quả thực nên như thế.
Chu thị lại quay sang nhìn ông Ôn, sụt sùi khóc lóc: "Ông nó à, nếu nhà mình không đào đâu ra tiền, thì chẳng phải lão Tứ vừa bán được viên Đế Vương Lục đó sao? Chắc cũng được vài vạn lượng đấy! Hay là ông sang hỏi mượn nó một ít đi! Sau này tôi nhất định sẽ trả lại đầy đủ, nếu họ muốn viết giấy nợ thì cứ để họ viết. Đại Lang nhất định phải vượt qua cửa ải này, Lương nhi và Uyển nhi vẫn còn tương lai xán lạn phía trước mà!"
Ông cụ đứng ra mượn nợ, chính tay ông viết giấy nợ, đến lúc đó đứa con trai nào dám đi đòi nợ cha mình? Làm vậy chẳng phải là đại bất hiếu sao! Không sợ bị người đời phỉ nhổ, dìm chết trong vũng nước bọt hay sao?
Ôn Gia Phú do dự nói: "Lão tứ vừa xây nhà cũng tốn kém không ít bạc! Con chỉ sợ không mượn được tiền đâu."
"Xây nhà thì cùng lắm cũng chỉ tốn hơn trăm lượng là đủ rồi, vẫn có thể hỏi mượn vài ngàn lượng chứ! Hơn ba vạn lượng bạc, chúng ta có bán sạch sành sanh đồ đạc trong nhà cũng chẳng thấm tháp vào đâu! Đây rõ ràng là muốn ép nhà ta vào đường chết mà!"
Lời này quả thực không sai, ba vạn năm ngàn lượng bạc, dù có bán hết gia sản cũng chẳng bõ bèn gì! Ngay cả khi cả nhà đại phòng đều bán thân làm nô bộc cũng không đủ bù vào! Số bạc khổng lồ này chắc chắn sẽ khiến bọn họ táng gia bại sản!
Ông cụ Ôn chần chừ một lát, cuối cùng vẫn lết thân đến cuối thôn tìm Quế Chi mượn bạc.
Không chỉ định mượn của Quế Chi, ông còn tính tìm đến bà cô, rồi hỏi mượn cả dân làng, chẳng biết liệu có gom đủ hay không. Thế nhưng, ông không thể trơ mắt nhìn đứa con trai cả của mình đi vào chỗ chết!
Dáng lưng ông cụ khòm xuống, trông như thể đã già đi thêm mười tuổi.
Sau khi ông cụ rời đi, Chu thị liền bảo với tiểu Chu thị: "Con đi tìm vợ Vĩnh Phúc đi..."
Phía cuối thôn.
Vương thị thẳng tay cầm chổi quét rác đuổi ông cụ Ôn ra khỏi cửa: "Cút ngay! Nhà tôi không có bạc cho mượn đâu! Lúc có chuyện tốt chẳng thấy ông nghĩ đến tôi, giờ cần mượn bạc lại mò đến đây! Ông cút đi cho khuất mắt, tôi chẳng nợ nần gì ông cả!"
Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thiên: Ta Chỉ Có Thể Tu Luyện Ma Công
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha