Ôn Lượng âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ôn Gia Tường cùng Ôn Gia Quý vừa ra khỏi cửa liền đi thẳng về hướng trấn trên, cả hai đều không nhắc lại chuyện gọi Ôn Gia Thụy đi cùng nữa.
Bọn họ thực sự không thể làm ra chuyện thiếu phúc đức như vậy.
Đến trấn trên, Ôn Gia Quý kéo Ôn Gia Tường quay lại hiệu thuốc để ngủ.
"Nhị ca, không đi tìm bà cô sao? Vậy đại ca phải làm sao bây giờ?"
"Tìm chứ, nhưng hiện tại đến phủ thành thì cửa thành cũng đã đóng rồi, đệ có vào được không? Chúng ta ngủ một lát, ngày mai đến trước khi cửa thành mở là được."
Mẹ của ông là người hồ đồ, bọn họ mà không đi thì bà nhất định sẽ ép buộc.
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiLên bù chương rồi đó bạn. Hôm qua bận kh lên đc
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ
[Luyện Khí]
Trả lờiCảm ơn bạn đã ủng hộ truyện.