Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 84

Con gái bà xem ra đã gả vào nhầm nhà rồi, có một cô em chồng hay gây chuyện như vậy, chẳng phải rất dễ rước họa vào thân sao?

Tiểu Chu thị thấy Ôn Ngọc vẫn còn đờ đẫn tại chỗ, liền lặng lẽ dùng sức véo nàng ta một cái.

Ôn Ngọc bị đau, nhìn thấy ánh mắt cười như không cười của Ôn Noãn, gương mặt lập tức đỏ bừng như muốn nhỏ máu.

Cảm giác này giống như bị tát liên tiếp mấy cái, vừa đau rát vừa nóng bừng, nàng ta cúi gầm mặt, gian nan thốt ra lời xin lỗi.

Sau khi mấy người vừa xin lỗi vừa ra sức trấn an, Dương lão phu nhân lúc này mới chịu ngồi xuống lần nữa, dù sao phu quân của bà cũng đang dự tiệc ở dưới lầu.

Cuối cùng, Tiểu Chu thị chỉ có thể dẫn theo đám người Quách phu nhân và cô nãi nãi ngồi ăn cơm ở một góc bàn nhỏ, tuyệt nhiên không dám ngồi cạnh bàn chính.

Nỗi nghẹn khuất trong lòng thật không sao diễn tả bằng lời!

Bọn họ nhìn Ôn Noãn cùng những người khác đang nói cười vui vẻ với Dương lão phu nhân ở bàn chính, trong lòng mỗi người đều mang những suy tính khác nhau.

Tiểu Chu thị lại một lần nữa nghẹn họng không nuốt trôi cơm, tức giận đến mức tim gan tỳ vị phổi đều đau nhức! Từng tế bào trên cơ thể đều như đang run rẩy vì phẫn uất!

Ánh mắt Ôn Uyển tối sầm lại, không rõ đang nghĩ gì. Đám người Vương thị sao có thể quen biết một vị quý nhân như vậy được?

Thật không hợp lý chút nào!

Cô nãi nãi âm thầm cảm thấy may mắn vì vừa rồi mình chậm chân một bước, nhưng nhìn Vương thị trò chuyện thân thiết với Dương lão phu nhân, bà ta lại thấy như bị cướp mất thứ gì đó, trong lòng vô cùng khó chịu.

Ôn Ngọc không dám ngồi vào bàn tiệc, trốn biệt trong phòng, lòng vừa kinh hãi vừa hối hận, toàn thân như bị băng giá bao phủ, run cầm cập không thôi.

Trong đầu nàng ta chỉ quanh quẩn một câu: Nàng ta đã đắc tội quý nhân rồi, giờ phải làm sao đây?

Sau đó, nghĩ đến việc mọi chuyện đều do con khốn Ôn Noãn gây ra, nàng ta lại càng căm ghét Ôn Noãn thấu xương!

Người nhà mẹ đẻ của Quách Thiến Ni cũng vừa giận vừa hối hận: Lần này bị Ôn Ngọc hại thảm rồi!

Vất vả lắm mới có cơ hội kết giao với Dương phu nhân, vậy mà chỉ vì mấy câu nói của Ôn Ngọc lại biến thành kết oán!

Quách phu nhân thật sự muốn nhổ một bãi nước bọt vào mặt nàng ta cho hả giận!

Bên bàn nữ náo loạn là thế, nhưng phía bàn nam bên kia cũng chẳng yên bình gì cho cam.

Ba anh em Ôn Thuần được sắp xếp ngồi cùng bàn với Ôn Lượng và các bạn đồng môn của hắn.

Ôn Lượng nhờ ba anh em bọn họ giúp mình đón tiếp bạn bè.

Quách Tử Kính nghe nói muội muội của ba người này ở tân phòng đã làm tỷ tỷ của hắn phải mất mặt.

Vậy thì, hắn sẽ khiến cho bọn họ phải xấu hổ trước mặt mọi người.

Quách Tử Kính nhìn ba anh em Ôn Thuần, ra vẻ tò mò hỏi: "Các ngươi là đường đệ của tỷ phu ta sao? Đang học ở thư viện nào vậy?"

Ôn Thuần bình thản đáp: "Vẫn chưa vào thư viện."

Một người khác ra vẻ kinh ngạc thốt lên: "Lớn thế này rồi mà còn chưa đi học sao? Vì sao vậy?"

Ôn Hậu thẳng tính đáp: "Trước đây không có bạc để đi học, sang năm chúng tôi mới tới thư viện Lộc Sơn."

"Phụt!" Ôn Hậu vừa dứt lời, lập tức có người phun cả trà ra ngoài.

"Ngươi nói năm sau các ngươi sẽ vào thư viện Lộc Sơn học sao?" Quách Tử Kính cười ngâm ngâm hỏi lại.

Cả bàn người nhìn họ với ánh mắt kỳ quái, chờ đợi câu trả lời.

Ôn Hậu thấy phản ứng của bọn họ như vậy, mất kiên nhẫn nói: "Đúng vậy! Có gì không đúng sao?"

"Các ngươi đã vượt qua kỳ thi tuyển của thư viện Lộc Sơn chưa? Tại sao ngày đó ta đi thi lại không thấy các ngươi?" Quách Tử Kính cười ha hả nhìn hắn.

Hắn vốn dĩ cho rằng đối phương sẽ nói chưa đi học, sau đó hắn đã chuẩn bị sẵn lời lẽ để làm bọn họ bẽ mặt!

Không ngờ kẻ này lại hư vinh đến thế, dám rêu rao mình chuẩn bị vào thư viện Lộc Sơn đọc sách!

Như vậy lại càng dễ đối phó!

Hắn nhất định có cách khiến bọn họ nhục nhã đến mức không còn chỗ dung thân!

"Chỗ ta vẫn còn giữ danh sách trúng tuyển của thư viện Lộc Sơn đây, tên của các ngươi là gì?" Hắn lấy ra một tờ danh sách.

Đây là thứ cha hắn bảo hắn phải cất giữ cẩn thận.

Ôn Thuần nhàn nhạt nói: "Chúng tôi không tham gia kỳ thi đó, cho nên không có tên trong danh sách."

"Ôn huynh, e rằng ngươi không biết, thư viện Lộc Sơn khác với những nơi khác. Nếu không có thư đề cử và không qua thi cử thì tuyệt đối không thể vào được. Nếu không có tên trong danh sách, vậy sao các ngươi vào đó đọc sách được?"

"Chẳng lẽ vào đó làm người quét rác? Ha ha..."

"À, cũng đúng, như vậy cũng coi như là đã vào thư viện Lộc Sơn, có thể lén lút đứng ngoài cửa sổ nghe giảng nha! Đúng không? Ha ha..."

"Huynh đệ à, Tử Kính là con trai của Quách phu tử đang dạy ở thư viện Lộc Sơn đấy, ngươi đừng có khoác lác nữa. Mau nịnh bợ huynh ấy đi, biết đâu cha huynh ấy rủ lòng thương mà thu nhận ngươi làm đồ đệ!"

"Đừng nói bậy, cha ta đâu phải hạng người tùy tiện thu nhận đồ đệ?"

"Cũng đúng, không phải mèo hoang chó dại nào cũng có tư cách làm đệ tử của Quách phu tử. Các ngươi tốt nhất vẫn nên đi quét rác, đứng ngoài cửa sổ mà học lỏm đi! Ha ha..."

Cả bàn người không nhịn được mà ôm bụng cười lớn.

Ôn Hậu tức đến đỏ mặt, tính tình hắn vốn nóng nảy, nghe xong những lời này liền nổi trận lôi đình: "Ai là người quét rác? Chúng tôi không tham gia kỳ thi kia là vì chúng tôi được Lâm tiên sinh trực tiếp khảo hạch!"

Quách Tử Kính nghe xong lại càng cười ngặt nghẽo hơn: "Ồ? Lâm tiên sinh ra đề kiểm tra các ngươi ư? Vị Lâm tiên sinh nào lại phá lệ ra đề riêng như thế? Việc này hoàn toàn không đúng quy củ của thư viện. Ngoại trừ Sơn trưởng, không ai có quyền này cả! Hôm nay thư viện Lộc Sơn có rất nhiều tiên sinh tới dự tiệc, vị Lâm phu tử duy nhất cũng đã đến rồi, lát nữa chúng ta qua hỏi ngài ấy một chút, xem có phải ngài ấy là người ra đề không?"

Đúng lúc này, Ôn Lượng cùng Ôn Gia Phú dẫn theo mười mấy vị phu tử của thư viện đi vào.

Vài vị phu tử đều hết lời khen ngợi Ôn Lượng trước mặt Ôn Gia Phú: "Văn chương làm rất khá, khoa tới nhất định có thể đỗ Tú tài, ba năm sau lại thi Cử nhân, Tiến sĩ, nhất định sẽ đề danh bảng vàng!"

"Ôn Lượng là một tài năng, mấy phu tử chúng tôi suýt chút nữa đã đánh nhau vì muốn thu nhận hắn làm đệ tử đấy!" Một vị phu tử của thư viện Bạch Lộc nói đùa.

"Tôi cũng muốn nhận Ôn Lượng làm đệ tử, đáng tiếc Quách phu tử đã nhanh chân hơn một bước. Quách phu tử thật khéo chọn, nhặt được một vị Tiến sĩ tương lai làm con rể!" Một vị phu tử của thư viện Lộc Sơn cười nói.

Ôn Lượng lần này thi vào thư viện Lộc Sơn đứng thứ hai, có thể coi là ngôi sao đang lên của thư viện!

Thư viện Lộc Sơn mỗi năm tuyển học sinh mới, năm người đứng đầu thường chắc chắn sẽ đỗ Tiến sĩ, mấy chục năm qua quy luật này chưa từng bị phá vỡ.

Chính vì vậy mà hôm nay Ôn Lượng thành thân, lại là con rể của Quách phu tử, các tiên sinh trong thư viện Lộc Sơn mới nể mặt đến tham dự đông đủ như vậy.

Hiện tại Ôn Lượng mới mười tám tuổi, đúng là hậu sinh khả úy! Ai biết được tương lai hắn sẽ còn tiến xa đến mức nào?

Trong lòng Ôn Gia Phú vô cùng đắc ý.

Quách Tử Kính thấy bọn họ tiến vào liền ngừng cười, cung kính đứng dậy chắp tay hành lễ: "Các vị tiên sinh, học sinh kính lễ."

Những người khác ngồi cùng bàn cũng vội vàng đứng lên hành lễ theo.

Ôn Lượng thấy sắc mặt của ba anh em Ôn Thuần không ổn, trong lòng cười lạnh nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ điềm nhiên: "Vừa rồi các huynh đệ cười nói vui vẻ như vậy, có chuyện gì vui sao?"

Quách Tử Kính lập tức kể lại chuyện Ôn Hậu nói bọn họ cũng là học sinh của thư viện Lộc Sơn, lại còn được Lâm tiên sinh đích thân ra đề tuyển chọn.

Vừa vặn vị Lâm phu tử duy nhất của thư viện Lộc Sơn cũng có mặt ở đó, ông nghiêm mặt nói: "Quả thực là nói hươu nói vượn! Lão phu ra đề cho các ngươi khi nào? Thu các ngươi làm đệ tử bao giờ? Thư viện không hề có quy củ này! Ta thậm chí còn chưa từng gặp qua các ngươi!"

Một vị phu tử khác của thư viện Bạch Lộc lắc đầu ngán ngẩm: "Học sinh thời nay sao lại thế này? Tuổi còn trẻ không lo chuyên tâm học hành, lại đi nói hươu nói vượn, dám thốt ra lời dối trá trắng trợn như vậy! Tranh cường háo thắng, ái mộ hư vinh, hạng người này không xứng làm người đọc sách!"

"Phẩm tính như vậy là không được! Nghiên cứu học vấn cần phải chân thành, khiêm tốn..."

Nhóm phu tử đều nhìn ba huynh đệ Ôn Thuần với ánh mắt không tán đồng, thậm chí là khinh miệt.

Ôn Lượng nhíu mày, ra vẻ trưởng huynh dạy bảo: "Thuần nhi, Hậu nhi, các đệ mau xin lỗi Lâm phu tử đi!"

Ôn Gia Phú ở bên cạnh cũng làm bộ đau lòng khôn xiết: "Thuần nhi, sao các cháu lại thành ra thế này! Sĩ diện chỉ là nhất thời, nhưng làm vậy là tự hủy hoại thanh danh của mình. Nếu các cháu muốn vào thư viện Lộc Sơn, thì phải chăm chỉ học hành, sang năm thi vào là được! Không có bạc đi học cũng không sao, nếu các cháu có chí hướng, đại bá sẽ giúp đỡ! Đừng bao giờ đi vào con đường tà đạo, chỉ nghĩ đến những chuyện phù phiếm!"

Bọn họ người tung kẻ hứng, căn bản không cho ba huynh đệ Ôn Thuần có cơ hội mở miệng.

"Thuần nhi, các cháu nhanh xin lỗi Lâm phu tử đi, sau này đừng có nói dối hết lần này đến lần khác như vậy nữa! Cho dù không đọc sách thì cũng phải làm một nam tử hán không thẹn với lương tâm, biết chưa?" Ôn Gia Phú lớn tiếng giáo huấn, ra vẻ hận sắt không thành thép.

Ông ta đang cố bày ra cái uy của bậc đại bá.

Nhóm phu tử dùng ánh mắt đầy chán ghét nhìn ba người. Loại người này thật sự khiến người ta không thể ưa nổi.

Trong mắt Quách Tử Kính và những học sinh khác tràn ngập vẻ giễu cợt.

Trong mắt Ôn Lượng hiện lên một tia khinh bỉ, nhưng nó biến mất rất nhanh. Hắn tỏ ra vừa lo lắng vừa đau lòng: "Thuần nhi, mau xin lỗi đi! Nếu không sau này sẽ chẳng có thư viện nào dám nhận đệ vào học đâu."

Ôn Hậu tức đến mức mặt đỏ gay.

Ôn Lạc dù sao cũng còn nhỏ tuổi, chỉ biết nắm chặt nắm đấm vì uất ức.

Ôn Thuần lại vô cùng bình tĩnh, dù đối mặt với bao nhiêu lời cười nhạo, hắn vẫn nắm chặt tay hai đệ đệ, ra hiệu bọn họ không cần lên tiếng. Sau đó, hắn không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt, dõng dạc nói: "Các vị đã hiểu lầm rồi, chúng tôi không hề khoác lác. Người mà chúng tôi bái sư chính là Sơn trưởng Lâm Hoằng Hạo."

"Phụt..." Có người thật sự không nhịn được mà bật cười, vội vàng che miệng lại vì không dám thất lễ trước mặt các phu tử.

Trong lòng Ôn Lượng cười lạnh: Quả nhiên là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ! Đã đi vào con đường tìm chết thì không có lối về!

Cũng tốt!

Trước kia Sơn trưởng thư viện Bạch Lộc rất xem trọng Ôn Thuần, nhiều tiên sinh cũng yêu quý hắn. Bây giờ, hắn sẽ khiến cho bọn họ thấy rõ Ôn Thuần rốt cuộc là hạng người tồi tệ đến mức nào!

Cả nhà Ôn Thuần đã hủy hoại hôn lễ của hắn, vậy thì hắn sẽ hủy hoại tương lai của ba huynh đệ này!

Khiến cho sau này dù bọn họ có bạc cũng không học viện nào dám thu nhận!

"Luôn miệng nói dối, đúng là hạng nho tử không thể dạy bảo!" Lâm phu tử lắc đầu, vẻ mặt càng thêm khinh thường.

"Thật là một lũ nói nhảm, càng nói càng càn rỡ! Hết cách cứu chữa rồi!"

Một vị phu tử khác cũng lắc đầu ngán ngẩm, hạng người này đúng là không thể cứu vãn nổi.

Ôn Gia Phú giả vờ tức giận quát: "Nghịch tử! Lâm Sơn trưởng chưa bao giờ thu nhận đệ tử! Ngươi thế mà dám lấy danh nghĩa của ngài ấy ra để nói bậy! Mau xin lỗi ngay!"

Ôn Lượng bồi thêm: "Nhị đệ, đệ thật sự càng ngày càng quá đáng, lời như vậy mà đệ cũng dám thốt ra sao!"

"Tôi không nói dối."

"Lâm Sơn trưởng tới!" Đúng lúc này, không biết ai hô to một tiếng.

Quách phu tử cùng Sơn trưởng thư viện Bạch Lộc đang tháp tùng Lâm Hoằng Hạo đi vào.

Trong mắt Ôn Lượng tràn đầy vẻ hung ác nham hiểm và cười lạnh, trên mặt đám người Quách Tử Kính cũng bày ra bộ dạng chuẩn bị xem kịch hay.

Đề xuất Cổ Đại: Bình Thê Vào Cửa Trước Ta? Ta Tái Giá Quyền Quý, Vô Song Kinh Thành
BÌNH LUẬN
Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Truyện cuốn quá, hóng full ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Vui quá có chương mới rồi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Hondo mii
Hondo mii [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
2 tháng trước

Hôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện