Từ Đình Chi tìm đến chỗ Chu lão!
Chu lão liếc mắt nhìn Từ Đình Chi một cái.
Phản bội Noãn nhi thì sẽ không có rau mà ăn, đúng chứ?
Giữa rau dưỡng sinh và người bạn cũ, Chu lão chỉ mất đúng một giây để đấu tranh tư tưởng!
Ông nghiêm túc nói dối: "Tôi không biết hoa văn trên cái chén kia là do ai vẽ, người ta trực tiếp bán với giá hai lượng bạc, sau khi cầm tiền là rời đi ngay."
"Người đó là một tiểu cô nương đúng không? Vậy tên của người đó đăng ký trong hồ sơ là gì?"
"Noãn Sanh, Tuệ An sứ diêu." Ấn ký này có ở cả dưới đáy hộp lẫn trên đồ sứ, nên cũng chẳng có gì phải giấu giếm.
Noãn Sanh? Đây là tên thật của đồ đệ sao?
Ông định bụng sẽ ra nha môn tìm xem ở phủ Giang Hoài có ai tên là Noãn Sanh hay không!
"Tuệ An sứ diêu nằm ở đâu?" Tuy ông đã đi khắp phủ Giang Hoài, nhưng ngoại trừ những người họ Ôn ở nơi đó ra, thì những nơi khác ông đều không mấy thân thuộc.
"Không biết, chưa từng nghe qua."
Hỏi một câu, trả lời ba câu không biết! Từ Đình Chi dặn dò xong cũng vội vàng rời đi: "Thôi bỏ đi, lần sau nàng ta có đến thì ông nhất định phải giúp ta tìm hiểu một chút, hoặc tìm cách giữ nàng lại! Rồi cho người thông báo cho ta biết ngay đấy!"
"À, không được, ta sắp dọn đến huyện Ninh Viên ở Phủ thành rồi, không tiện lắm! Ta đi đây, nhớ kỹ phải giữ nàng lại giúp ta!"
Sau khi Từ Đình Chi giải thích xong liền vội vã rời đi.
Lão Chu thầm nói lời xin lỗi trong lòng.
Mạng sống quý giá, tình bạn cũng rất quý giá, nhưng nếu vì rau dưỡng sinh thì chỉ có thể vứt bỏ cả hai thôi!
Ông không thể nào kiểm soát được cái miệng và dạ dày của mình.
***
Tại Thanh gia.
Thanh Sơn, gia chủ Thanh gia đang ở trong thư phòng.
Thanh Loan lấy bình hoa ra: "Cha, đại ca, hai người nhìn bình hoa này xem!"
Mắt của Thanh Sơn cùng Thanh Dương đều co rụt lại, trong lòng kinh ngạc, hai người cùng lúc nhìn sang.
"Của nhà họ Thái sao?" Màu sắc này thật sự quá đỗi tự nhiên!
Sắc màu đồ gốm của nhà họ Thái vốn đã đạt đến mức độ hoàn mỹ rồi!
"Không phải, cái này gọi là màu Pháp Lang, là một thứ mà chưa ai từng nghe qua..."
Thanh Loan giải thích ngắn gọn một lượt.
Sau khi Thanh Sơn nghe xong, lập tức ra lệnh: "Tìm! Nhất định phải tìm ra ai là người đã pha chế ra màu Pháp Lang này! Ai đã mở ra Tuệ An sứ diêu này! Đứng sau lưng họ là thế lực nào! Nếu có thể... tóm lại là phải lấy được bí quyết chế tạo màu Pháp Lang, nếu không được thì cũng không sao... hãy sắp xếp cho sư phụ nghiên cứu một chút, xem có thể tự mình tìm ra loại màu Pháp Lang này không..."
Cuộc trò chuyện tương tự như thế này cũng đang diễn ra tại nhà họ Thái.
"Nam Thanh Bắc Màu" vốn là hai bá chủ của giới gốm sứ, hiện tại lại xuất hiện thêm màu Pháp Lang, cả hai nhà đều cảm thấy bị đe dọa sâu sắc.
***
Ôn Noãn cùng Ôn Gia Mỹ đến tiệm vải, lập tức mua rất nhiều vải vóc rồi mới trở về.
Lúa mì sắp đến kỳ thu hoạch, vải bông nàng mua dùng để may trang phục lao động khi gặt hái, còn có một số tạp dề để mặc khi làm gốm.
Ngoài ra còn có đồng phục cho tiểu nhị của tửu lầu, kiểu dáng khá giống với trang phục xuân hè của hạ nhân trong phủ.
Đồ trang trí bọc ghế trong tửu lầu, cùng với khăn trải bàn đều cần đến một lượng vải dệt rất lớn.
Ôn Noãn mua rất nhiều vải vóc, nàng còn chuẩn bị phần cho cả nhà ngoại tổ phụ.
Chưởng quầy tiệm vải cung kính sai tiểu nhị trong tiệm khuân mấy chục cuộn vải lên xe ngựa, sau đó đích thân tiễn hai người ra cửa.
Sau khi Ôn Noãn rời đi, Tiền Thành Vũ mới từ trong tiệm bước ra. Hắn nhìn theo hướng bóng xe khuất dần với ánh mắt u ám, tia nhìn vô cùng độc ác.
Chưởng quầy thấy Tiền Thành Vũ đi ra, vẻ mặt không kiên nhẫn mắng: "Cậu đứng đó làm gì? Mau chóng lấy vải trong kho ra phơi đi! Ăn thì nhiều mà làm thì ít! Suốt ngày không sắp xếp việc cho là cậu không biết tự tìm việc mà làm à!"
Tiền Thành Vũ cười làm lành nói: "Tôi đi ngay đây. Chưởng quầy, hai người lúc nãy là ai vậy? Mua nhiều vải dệt như thế, nhìn bề ngoài cũng không giống như nhà giàu."
Sao một kẻ ốm yếu bệnh tật đầy mình lại có thể thay đổi lớn đến thế?
Chưởng quầy nghe xong lời này thì gắt gỏng bảo: "Cậu quản người ta là ai làm gì? Khách tới cửa thì cứ hầu hạ như thượng đế là được! Nhìn bề ngoài không giống nhà giàu sao? Loại vải mà người ta đang mặc trên người rất đắt đấy! Hơn nữa đó là loại chuyên chế trong cung, đi ra ngoài có tiền cũng không mua được đâu! Lại thêm trong nhà người ta kẻ hầu người hạ, sai nô tì sử, thế không gọi là giàu thì gọi là gì?"
Chưởng quầy vốn quen biết Ôn Noãn, mỗi lần nàng đến mua vải vóc, quần áo đều không bao giờ kỳ kèo mặc cả. Nhưng chẳng hiểu sao, mỗi khi nàng dùng đôi mắt xinh đẹp ấy nhìn về phía mình, bản thân ông lại không nỡ nói giá cao, lần nào cũng chủ động tính rẻ cho nha đầu đó một chút.
Có hôm người mà nàng dẫn theo còn gọi nàng là tam cô nương, cho nên ông biết trong nhà nàng có hạ nhân hầu hạ.
Tiền Thành Vũ nghẹn lời: "..."
Sai nô tì sử?
Tiện nhân này kết giao với nhà huyện lệnh, bản thân nàng ta vinh hoa phú quý, lại hại nhà bọn họ thảm hại đến mức này!
Thậm chí còn hại hắn không thể thi đậu công danh được nữa!
Ngay cả Mị Nương cũng vứt bỏ hắn!
Hắn còn phải lưu lạc đến tiệm vải làm việc cực nhọc để kiếm miếng ăn qua ngày!
Hại hắn thảm như thế, bản thân nàng ta lại được sống sung sướng sao?
Không có chuyện đó đâu!
Sau khi Ôn Noãn và Ôn Gia Mỹ về đến nhà.
Cả nhà biết chuyện bình hoa do Ôn Gia Mỹ làm bán được ba ngàn lượng, còn cái chén của Ôn Noãn bán được hơn một vạn lượng thì ai nấy đều kinh ngạc không thôi!
Trước kia cảm thấy kiếm bạc thật khó, sao bây giờ bọn họ lại cảm thấy việc này còn dễ hơn cả hái lá trên cây vậy?
Kiếm được bạc, Ôn Gia Mỹ càng thêm điên cuồng lao đầu vào học làm gốm sứ. Bây giờ kỹ năng vẽ của bà vẫn chưa ổn, buổi tối luyện vẽ thường xuyên đến tận nửa đêm.
May mà có Ôn Noãn ở bên, chỗ nào không hiểu bà đều có thể hỏi nàng.
Nhưng Ôn Noãn cũng rất bận rộn, có quá nhiều người tìm nàng thỉnh giáo, cho nên nàng nghĩ chắc là nên mời một họa sư về dạy vẽ cho Ôn Gia Mỹ và Ôn Nhu thì tốt hơn.
Ôn Nhu làm thêu thùa cũng cần phải vẽ đủ loại hoa văn họa tiết.
Ngày hôm sau, Ninh Hoài Kiệt sai người chở mấy xe lừa mầm cây dâu tằm và cả tầm đến.
Ngoài ra, hắn còn tặng thêm mấy sọt lá dâu tươi.
"Mấy ngày nữa, tôi lại đưa thêm chút lá dâu đến cho cô."
Ninh Hoài Kiệt là thiếu gia của ngành dệt Giang Hoài, nhà hắn kinh doanh tơ lụa, hơn thế còn là hoàng thương.
Dệt may Giang Hoài và dệt may Giang Dương là hai thế gia dệt may lớn nhất nước Nạp Lan, nắm giữ toàn bộ thị trường dệt may cao cấp của cả quốc gia.
Tơ lụa vượt biển, tiêu thụ sang các quốc gia khác rất nhiều, có thể nói là giàu đến mức phú khả địch quốc!
Năm đó, sở dĩ Hoàng hậu và Quách gia đồng ý để Đại hoàng tử cưới đích nữ Dương Yên của phường dệt Giang Dương, chính là vì nhắm trúng khối tài sản khổng lồ của họ.
Kẻ muốn mưu cầu đại sự, không thể không có bạc trong tay!
Thế lực của Dương gia và Ninh gia vốn dĩ ngang hàng, nhưng từ khi con gái Dương gia trở thành Đại hoàng tử phi, rất nhiều chuyện Ninh gia đều bị chèn ép một đầu.
Phường dệt Giang Hoài lại xảy ra nội đấu, thợ dệt ưu tú bị đào thải, sản phẩm thêu chất lượng ngày càng ít đi, hiện tại đang có xu hướng tuột dốc không phanh.
Thêm vào đó, quan hệ trong Ninh gia vô cùng phức tạp, huynh đệ tương tàn, lừa lọc lẫn nhau, khiến gia tộc mấy năm nay sa sút càng nhanh chóng.
Ôn Noãn nhờ Nạp Lan Cẩn Niên tìm giúp vài mầm dâu và kén tằm, Nạp Lan Cẩn Niên liền bảo Ninh Hoài Kiệt mang đến, bởi trong nhà hắn vốn không thiếu những thứ này.
Ôn Noãn lên núi gặp Nạp Lan Cẩn Niên, nên đã bảo Ôn Nhu ra tiếp đón hắn.
Vừa hay Ôn Nhu cũng muốn học cách nuôi tằm.
Ninh Hoài Kiệt lo lắng người Ôn gia không biết cách trồng dâu nuôi tằm, nên đã tận tình đứng bên cạnh hướng dẫn cho bọn họ.
Thậm chí, hắn còn tự mình ra tay làm mẫu, dạy cách trồng cây dâu.
"Những cây dâu này vừa được đào lên hai ngày trước, phải mau chóng trồng xuống đất." Ninh Hoài Kiệt vừa nói vừa chọn ra một cây dâu, sau đó rửa sạch bùn đất bám trên tay trong thùng gỗ rồi tưới nước lên gốc cây.
"Được, Ninh công tử, mời huynh đi theo tôi để rửa tay." Ôn Nhu thấy nước trong thùng đã đục ngầu màu đất đỏ, không còn sạch sẽ nữa, liền lên tiếng.
Nàng dặn dò Hạ Bình một chút, bảo hắn ôm một nửa số cây dâu đã chọn, Phùng An cũng đã vào thôn nhờ người đến giúp.
Sau đó, nàng mới dẫn Ninh Hoài Kiệt rời khỏi mảnh đất hoang.
Hai người một trước một sau đi trên bờ ruộng.
"Không được cho tằm ăn lá dâu hái vào buổi sáng còn đọng sương sớm, lá phải được rửa sạch bùn đất, bụi bặm, phơi khô nước rồi mới có thể cho ăn..." Ninh Hoài Kiệt vừa đi vừa chỉ dạy Ôn Nhu cách nuôi tằm.
Ôn Nhu đứng bên cạnh lắng nghe vô cùng nghiêm túc, sợ mình quên mất nên cầm quyển sổ nhỏ và bút than chép lại, thỉnh thoảng còn hỏi thêm vài chỗ chưa rõ.
Ninh Hoài Kiệt thấy nàng chăm chú như vậy thì càng giảng giải tỉ mỉ hơn.
Vì Ôn Nhu vừa đi vừa viết chữ, nhất thời không chú ý nên trượt chân, cả người nghiêng ngả.
Ninh Hoài Kiệt đi phía sau, theo bản năng nhanh chóng tiến lên một bước, đưa tay đỡ lấy nàng.
"Cảm ơn huynh." Ôn Nhu có chút ngại ngùng, đôi gò má khẽ ửng hồng.
Hai người đứng rất gần, Ninh Hoài Kiệt thậm chí còn ngửi thấy hương hoa thanh khiết thoang thoảng trên tóc nàng.
Hắn vội buông tay, lùi lại hai bước đầy vẻ quân tử: "Là lỗi của tôi, đi đường không nên nói những chuyện này. Ôn Nhu cô nương không cần ghi chép nữa, lát nữa quay về tôi sẽ viết lại phương pháp cho cô."
"Như vậy có phiền huynh quá không? Huynh cứ nói, để tôi chép lại cũng được."
"Không phiền đâu, vừa hay tôi cũng đang rảnh, đi thôi!"
Đêm đó, Ninh Hoài Kiệt suy nghĩ rồi viết lại cách nuôi tằm, còn cẩn thận vẽ thêm hình minh họa vô cùng chi tiết.
Ngày hôm sau, Ninh Hoài Kiệt đích thân đến tận cửa đưa quyển sổ cho Ôn Nhu.
Ôn Nhu mỉm cười nói lời cảm ơn rồi nhận lấy cuốn vở.
Dưới cảnh xuân tươi đẹp, thiếu nữ với đường nét tinh xảo, nụ cười nhạt duyên dáng tựa đóa tường vi trong sương, đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở.
Ninh Hoài Kiệt nhìn đến mức tim đập loạn nhịp, vội vàng dời tầm mắt, buông lại một câu "còn có việc" rồi hấp tấp rời đi.
Ôn Nhu: "..."
Sang năm mới, Ôn Nhu lại lớn thêm một tuổi. Nhờ được ăn uống đầy đủ, làn da nàng trắng trẻo ửng hồng, mịn màng như nước, vóc dáng dần nảy nở, ngũ quan càng thêm tinh xảo mỹ lệ. Mỗi khi các nàng lên phố, đám thiếu niên không khỏi ngoái đầu nhìn theo.
Chạng vạng, sau khi trồng xong cây dâu, Ôn Noãn dùng tử khí nuôi dưỡng mấy con tằm và gốc dâu. Nàng có một ý tưởng táo bạo, nhưng chưa biết liệu có thực hiện được hay không.
Đợi đến khi tằm nhả tơ rồi sẽ rõ...
Kiếm được tiền, nhiệt huyết sáng tạo của Ôn Gia Mỹ dâng cao hơn bao giờ hết. Ngày hôm sau, bà cùng Ôn Noãn lại đến nhà ngoại.
Vừa vặn lúc này, hai nhà Thanh - Thái còn hai đợt cạnh tranh để giành lấy một suất tham dự đại hội giám định và thưởng lãm đồ sứ tại kinh thành.
Nhân tiện, nàng cũng muốn thử sức cạnh tranh, mượn cơ hội này để giành lấy tấm vé vào cửa đại hội kia.
Muốn có được tấm vé ấy, phải đích thân đến thương hội gốm sứ kinh thành đăng ký. Hơn nữa, điều kiện tiên quyết là danh tiếng trong giới gốm sứ phải lọt vào tốp ba mươi người đứng đầu.
Nói cách khác, chỉ có ba mươi chuyên gia gốm sứ được phép tham gia triển lãm.
Mà những người đăng ký còn bao gồm cả nghệ nhân đến từ các quốc gia khác!
Cả nước Nạp Lan chỉ có vỏn vẹn mười chuyên gia đủ tư cách góp mặt.
Đề xuất Ngược Tâm: Kỳ Đại Khoa Kết Thúc, Cũng Là Lúc Nữ Nhi Ta Lìa Đời.
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha