Nghe không lọt tai nữa, Tống Linh dứt khoát đứng dậy bỏ đi một mạch.
Rời khỏi trà quán, Tống Linh không đi mua son phấn cũng chẳng đi tìm Tô Lê. Hắn về phủ thay y phục trước, sau đó cưỡi ngựa phi ra ngoại thành.
Bên bờ hồ, chú ngựa Hãn Huyết màu táo đỏ thong thả bước đi, thi thoảng lại cúi xuống gặm vài ngọn cỏ non.
Tống Linh nằm dài trên bãi cỏ, ngước nhìn trời xanh mây trắng.
Nói thật lòng, Tống Linh cũng sắp quên mất đã bao lâu rồi mình không được thả lỏng như bây giờ, cũng sắp quên mất cảm giác được thỏa thích phi ngựa là như thế nào.
Nhớ lại thời niên thiếu, mỗi khi phiền lòng, hắn thường cưỡi ngựa ra khỏi thành Trường An, tìm một nơi vắng vẻ, ngậm một cọng cỏ, lẳng lặng nằm đó một lúc. Đợi đến khi trời sẩm tối, hắn mới đạp lên ánh tà dương dắt ngựa trở về.
Khi ấy, Tống Linh chưa từng nghĩ mình sẽ phải chia lìa với cha nương, đại ca và đại tẩu. Cũng chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ trở thành dáng vẻ mà bản thân chán ghét nhất: trầm mặc, l...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 2 giờ 9 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 10.000 linh thạch
Đề xuất Xuyên Không: Khoái Xuyên: Địa Phủ Cầu Ta Đến Nhân Gian Tiêu Trừ Chấp Niệm
[Pháo Hôi]
Hóng truyện ạ