Chương 142: Đoàn tụ đẫm nước mắt và bát cơm chan chứa tình thân

Thoáng chốc, thời gian đã trôi đến ngày Tết Nguyên Tiêu. Ba cha con Tô gia vẫn bặt vô âm tín. Trần thị cầm lá thư từ phương Bắc gửi về trước Tết, xem đi xem lại đến mức giấy cũng nhàu nát mà người vẫn chưa thấy đâu.Miệng bà thỉnh thoảng lại lẩm bẩm: "Sao còn chưa về nhỉ?", "Chẳng phải bảo qua Tết là về sao?"Lời nói cứ như tự thoại với chính mình, lại như đang hỏi...
BÌNH LUẬN