Dịch Trần cảm thấy linh hồn mình đang trôi nổi trong một không gian hư vô, không cảm nhận được thời gian trôi qua, cũng không cảm nhận được sự tồn tại của những thứ khác.Cô chỉ nghe thấy một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ, với âm điệu thanh thản và nhịp điệu huyền diệu đang giảng đạo, có chỗ nghe hiểu, có chỗ không hiểu, nhưng từng câu từng chữ đều tựa như thanh sắt nóng...