Cảm xúc của Julian đến nhanh mà đi cũng nhanh, không đợi Tiền Tiến tiến lên an ủi, cậu bé đã tự điều chỉnh lại bản thân.
Cậu bé quay đầu nhìn Tiền Tiến: "Còn chuyện gì nữa không ạ? Nếu không có thì con đi nghỉ đây."
Tiền Tiến thấy vậy, nuốt những lời an ủi vào trong.
Sau một thời gian chung sống, Tiền Tiến đã dần nắm bắt được tính nết của Julian, ông biết, lúc này tốt nhất ông nên giả vờ như không nhìn ra gì cả thì hơn.
Thế là ông mỉm cười, lắc đầu nói: "Không còn gì nữa. Thời gian không còn sớm, sách để sáng mai xem cũng được, con ngủ sớm đi."
Julian nắm chặt cuốn sách trong tay, trên mặt không tự chủ được mang theo nụ cười: "Vâng, con biết rồi."
Vì thời gian thực sự đã rất muộn, Tiền Tiến không nói thêm gì nữa, quay người định rời đi.
"Alex!"
Không ngờ, Julian lại đột nhiên gọi ông lại.
Ông nghe tiếng quay đầu nhìn lại.
Julian tay trái cầm sách, tay phải nắm lấy tay nắm cửa.