Tạ Nghiên Hàn dường như vẫn chưa tỉnh, vì sau đó Khương Tuế đút tiếp thì hắn đã thả lỏng răng ra.
Trong lòng Khương Tuế thấy khá tiếc nuối, nếu Tạ Nghiên Hàn không há miệng thì cô đã có thể tự mình ăn hết rồi.
Nếu Tạ Nghiên Hàn tỉnh rồi thì càng tốt, cô có thể đường ai nấy đi với một Tạ Nghiên Hàn tỉnh táo.
Đút cơm xong, Khương Tuế ngồi bên giường thẩn thờ.
Chiều nay cô ra ngoài nhưng không tìm được việc làm.
Vì khi cô đến nơi, số công nhân cần để xây ký túc xá đã tuyển đủ từ lâu. Tại hiện trường có mười mấy người giống như cô, đều muốn tìm việc làm.
Khu mỏ đào than thì lúc nào cũng thiếu người, nhưng đào than quá nguy hiểm, ngày nào cũng có người chết dưới đó, rất nhiều người không muốn mạo hiểm.
Khương Tuế cũng không muốn đi đào than, quá cực khổ.
Cô đi dạo quanh đó, muốn nhặt chút rác gì đó còn dùng được, nhưng quanh đây ngay cả cây để đốt lửa cũng bị chặt sạch, ngoài đất bốc mùi thì chẳng có gì cả.
Cuối cùng Khương Tuế khó...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 7.100 linh thạch
Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)