Đúng lúc này, một chiếc Porsche dừng lại bên lề đường.
Bên trong bước xuống một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa hòe, đi thẳng về phía hai người.
Gã kẹp chiếc ví đen vào nách, cười hì hì hỏi: "Ồ, có chuyện gì thế này?"
Tiểu Sương nhìn thấy người đàn ông này, lập tức nói với Ngô Vĩ: "Đây chính là bạn trai tôi."
Ngô Vĩ quay đầu nhìn người đàn ông đó.
Gã kia cũng ngẩn ra một chút, tuy gã muốn tán tỉnh Tiểu Sương nhưng vẫn chưa cưa đổ.
Đột nhiên biến thành bạn trai, gã chỉ cảm thấy hạnh phúc đến quá bất ngờ, quên cả phản ứng.
Người đàn ông này Tống Vân Phỉ cũng biết, chính là gã lần trước đến cửa hàng quấy rối cô.
Gã này bị Tống Vân Phỉ làm cho bẽ mặt, sau đó lại nhìn trúng Tiểu Sương đang phát tờ rơi bên đường, lại dùng chiêu cũ để kết bạn.
Tiểu Sương sau khi trải qua chuyện bị Ngô Vĩ lừa dối, cô đã không còn tin vào cái gọi là người giàu nữa, cũng không tin gã sẽ mua nhà.
Nhưng cô cũng không dám đắc tội, chỉ có thể bằng mặt không bằng lòng với gã.
Lúc này gã đột nhiên xuất hiện, đúng lúc để cô "mượn đao giết người".
Sau khi phản ứng lại, gã đàn ông lập tức ưỡn ngực, nghiễm nhiên coi mình là bạn trai của Tiểu Sương thật.
"Đúng vậy, tôi chính là bạn trai của Sương Sương, cậu từ đâu chui ra đấy? Định làm gì bạn gái tôi?"
Gã vừa nói vừa định đặt tay lên vai Tiểu Sương, giây tiếp theo, nắm đấm của Ngô Vĩ đã nện thẳng vào mặt gã.
"Đù má mày!"
Gã đàn ông bị cú đấm bất ngờ này làm cho lùi lại hai bước, suýt chút nữa thì ngã nhào, chiếc ví kẹp nách rơi xuống đất.
Tiểu Sương sợ hãi lùi lại mấy bước.
Gã đàn ông sau khi đứng vững, kinh ngạc nhìn Ngô Vĩ một cái, sau đó lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
"Thằng ranh con!" Gã sải bước lao tới, vung nắm đấm định đánh trả.
Hai người nói đánh là đánh, anh một đấm tôi một đá, chẳng mấy chốc đã lao vào ẩu đả không phân thắng bại.
Tiểu Sương sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, nhận ra mình đã gây họa lớn, cô run rẩy lấy điện thoại ra báo cảnh sát.
Còn chưa đợi cảnh sát đến, gã áo hoa đã bị Ngô Vĩ đánh gục xuống đất.
"Không phải bảo đánh chết tôi sao? Tới đi!" Ngô Vĩ không đợi gã bò dậy, lại bồi thêm một đấm nữa khiến gã nằm bẹp xuống đất.
Gã đàn ông ôm lấy má, lại chật vật định bò dậy: "Thằng nhóc, mày xong đời rồi, lão tử không xử đẹp mày thì lão tử theo họ mày!"
Ngô Vĩ lại đấm thêm một phát: "Đù má, đấy là câu thoại của lão tử!"
Tiểu Sương lao tới kéo Ngô Vĩ ra: "Anh đừng đánh nữa!"
Trên mặt Ngô Vĩ cũng có mấy vết bầm tím, sau khi bị kéo ra, gã nhổ một bãi nước bọt về phía gã áo hoa.
"Xì! Cái loại ranh con! Còn dám tranh bạn gái với lão tử." Nói xong, gã nhìn Tiểu Sương, chỉ vào gã đàn ông: "Em tìm cái hạng gì thế này, không chịu nổi một đòn."
Tiểu Sương vừa cuống vừa giận, nước mắt rơi lã chã: "Chúng ta chia tay rồi, tôi tìm hạng người nào thì kệ tôi, sao anh lại đánh người hả?!"
Ngô Vĩ không phục nói: "Chẳng phải em bảo là hắn nhìn thấy sẽ đánh chết anh sao? Anh đây gọi là phòng vệ chính đáng!"
"Anh... anh đúng là vô lý đùng đùng!"
Trong lúc đang cãi vã, xe cảnh sát cũng đã tới.
Gã áo hoa lập tức chạy về phía cảnh sát: "Cảnh sát ơi! Đánh người rồi! Thằng chó này bảo muốn đánh chết tôi, bắt nó lại đi, tôi muốn kiện nó, tôi muốn làm cho nó sạt nghiệp!"
Ngô Vĩ đảo mắt, bĩu môi, dùng giọng điệu mỉa mai nhại lại lời gã đàn ông: "Bắt nó lại đi~ tôi muốn làm cho nó sạt nghiệp~ xì, đồ hèn nhát!"
Cảnh sát liếc gã một cái, Ngô Vĩ lúc này mới chịu im miệng.
Kết quả cuối cùng, đương nhiên là cả ba người đều bị đưa đi.
Chuyện này tính là ẩu đả lẫn nhau, Ngô Vĩ không chịu bồi thường tiền, gã đàn ông không chịu hòa giải, cả hai đều bị tạm giữ.
Buổi chiều Tiểu Sương mới từ đồn cảnh sát trở về.
Trông cô có vẻ rất chán nản, mắt đỏ hoe, ngồi thẫn thờ ở chỗ ngồi.
Tống Vân Phỉ đi tới, đặt chiếc hộp nhung vàng lên bàn cô ấy.
"Đồ của em này."
Lúc họ bị đưa đi, thứ này cũng không ai nhặt, Tống Vân Phỉ đành phải nhặt giúp họ.
Tiểu Sương liếc nhìn một cái, không thèm chạm vào: "Đây không phải của em, em không lấy."
"Đây là Ngô Vĩ tặng em mà, em không lấy thì tự đi mà trả lại cho anh ta, hoặc là em có muốn xem thử bên trong đựng gì không?"
Tiểu Sương nói: "Không cần xem đâu, chắc chắn lại mua ở cửa hàng đồng giá hai tệ thôi."
Trước đây Ngô Vĩ đã tặng cô không ít đồ, nào là dây chuyền, vòng tay, rồi cả túi xách nữa, cô không biết xem, mang đi làm bị đồng nghiệp lén cười nhạo không biết bao nhiêu lần.
Tống Vân Phỉ nói: "Chị nghĩ lần này chắc là đồ thật đấy."
Dù sao thì Ngô Vĩ cũng kiếm được tiền rồi, muốn tán lại bạn gái thì không thể tặng đồ giả nữa chứ?
"Đồ thật em cũng không lấy." Tiểu Sương đẩy chiếc hộp sang một bên, có chút ý vị dỗi hờn.
Tống Vân Phỉ ngồi xuống bên cạnh cô ấy, không nhịn được hỏi: "Trước đây anh ta đối xử với em tốt không?"
Tiểu Sương im lặng một lát, cúi đầu, như thì thầm: "Cũng tốt ạ."
Căn nhà cô bán được là do Ngô Vĩ giới thiệu.
Anh ta còn thường xuyên dẫn cô đi ăn, đưa cô đi gặp bạn bè, tuy rằng đám bạn đó cũng cùng một giuộc với anh ta.
"Em giận vì anh ta lừa em, hay là vì anh ta không phải phú nhị đại thật?"
Trên mặt Tiểu Sương thoáng hiện vẻ tự giễu: "Chẳng có gì khác nhau cả, cho dù bây giờ em nói là vì anh ta lừa em thì cũng chẳng ai tin."
Tống Vân Phỉ há hốc mồm, vậy mà không thể phản bác lại được.
Tống Vân Phỉ trầm ngâm: "Chị tin!"
Tiểu Sương quay đầu nhìn cô, dường như muốn phân biệt xem cô có phải đang an ủi mình không.
Tống Vân Phỉ vẻ mặt chân thành: "Chị thực sự tin mà."
Bởi vì hiện tại, cô cũng đang làm những việc gần giống như Ngô Vĩ.
Nhưng cô còn nghiêm trọng hơn Ngô Vĩ nhiều, nói giảm nói tránh thì là lừa người, nói khó nghe hơn thì là giết người chưa thành cộng với gây tai nạn rồi bỏ chạy, tiện tay còn bắt cóc người ta đi luôn.
Bây giờ tất cả những điều tốt đẹp đều không thể che giấu được sự thật.
Nếu có thể lựa chọn, cô tuyệt đối sẽ không chọn xuyên không tới đây.
Đến cả sự lừa dối như của Ngô Vĩ còn không được tha thứ, thật không dám nghĩ, chuyện cô làm thì làm sao mà được tha thứ đây.
Tiểu Sương nở một nụ cười: "Cảm ơn chị."
Tống Vân Phỉ cũng cười một cái, rồi chuẩn bị tan làm.
Hôm nay không đợi cô đi đón Sở Cận Hàn, Sở Cận Hàn đã tự mình đến bên ngoài văn phòng bán hàng trước.
Tống Vân Phỉ có chút ngạc nhiên, chạy lon ton tới: "Hôm nay anh tan làm sớm thế?"
Sở Cận Hàn khẽ gật đầu: "Cũng không có việc gì mấy nên tan làm sớm."
Để ý thấy chiếc túi giấy xi măng trên tay anh, Tống Vân Phỉ tò mò hỏi: "Anh cầm gì thế, đồ ăn hả?"
Sở Cận Hàn cúi đầu nhìn chiếc túi trên tay: "Là thuốc diệt gián."
Tống Vân Phỉ mím môi: "Được rồi, anh mua ở đâu thế?"
"Ở con phố bên ngoài khu công nghiệp, đây là nhãn hiệu Vương Cường giới thiệu."
Tống Vân Phỉ hiểu ra gật đầu, hai ngày nay họ đều không ngủ ngon, Tống Vân Phỉ thậm chí còn muốn vứt luôn cái giường mà gián đã bò qua đi, nhưng lại không có tiền mua giường mới.
Sau khi về nhà, Sở Cận Hàn bắt đầu đặt thuốc diệt gián.
Đây là loại dụng cụ giống như ống tiêm, bên trong đựng chất lỏng màu trắng, nghe nói chỉ cần bóp vào các góc tường và những nơi tối tăm, hai ngày sau gián sẽ chết sạch sành sanh.
Tống Vân Phỉ nhìn anh ngồi xổm ở góc tường, chăm chú đặt thuốc diệt gián.
Trong lòng không khỏi cảm thán, nỗi khổ mà anh phải chịu trong đời này chắc chưa bao giờ nhiều như trong nửa năm qua đâu nhỉ?
Cô còn chưa cảm thán xong thì điện thoại của Bách Dữu đã gọi tới.
Tống Vân Phỉ vội vàng ngắt máy trước khi tiếng chuông reo lên, theo bản năng liếc nhìn Sở Cận Hàn đằng kia.
May quá, anh không để ý.
Bách Dữu cũng không gọi lại lần thứ hai, Tống Vân Phỉ mở WeChat, bấm vào liên lạc đã bị cô cài đặt chế độ không làm phiền và đã có hơn 99+ tin nhắn kia.
Đề xuất Huyền Huyễn: Manh Manh Tiên Du Ký