"Xin lỗi nhé, hai người không sao chứ?" Bác tài xế sau khi gọi xong cho cấp cứu và báo cảnh sát, quay đầu lại hỏi hai người phía sau.
Tống Vân Phỉ lắc đầu: "Không sao, đi nhanh đi bác."
"À được, ngồi vững nhé."
Chiếc taxi từ từ lăn bánh, rời khỏi hiện trường với tốc độ nhanh nhất có thể.
Tống Vân Phỉ thấy anh vẫn đang thẫn thờ, liền đưa một ngón tay ra chọc chọc vào vai anh.
"Sở Cận Hàn, anh có sao không?"
"Sở Cận Hàn?"
Sở Cận Hàn còn chưa kịp định thần lại thì điện thoại của Bách Dữu đã gọi tới trước.
Rõ ràng là anh ta phát hiện ra Tống Vân Phỉ đã xóa kết bạn với mình rồi.
Tống Vân Phỉ lúc này không có tâm trạng đâu mà để ý đến anh ta, thấy điện thoại đã tắt tiếng, cô quay sang nói với tài xế: "Bác tài ơi, làm ơn đổi hướng đi bệnh viện giúp cháu."
"Được thôi, bạn trai cô bị dọa sợ rồi à?"
Tài xế liếc qua gương chiếu hậu, thấy ánh mắt Sở Cận Hàn thẫn thờ, không có tiêu cự, giống hệt như người bị dọa đến ngớ ra vậy.
"Chắc là vậy ạ." Tống Vân Phỉ cười gượng một cái, trong lòng lo lắng vô cùng.
Sớm biết thế lúc nãy cứ nhận luôn 320.174 tệ kia, rồi nhảy xuống xe ngay tại chỗ, trắng đêm mua vé tàu hỏa chạy trốn cho xong.
Mua không được vé thì cưỡi xe điện mà chạy!
Ngay lúc cô đang lòng dạ rối bời, Sở Cận Hàn thở dài một tiếng.
Tống Vân Phỉ lập tức quay sang nhìn biểu cảm của anh.
Anh xoa xoa thái dương, trên mặt lộ rõ vẻ đau đớn.
"Sở Cận Hàn, anh sao thế? Anh đừng dọa em nhé."
Sở Cận Hàn nghỉ ngơi một lát mới vừa xoa thái dương vừa trầm giọng nói: "Vừa nãy trong đầu anh thoáng qua vài hình ảnh."
"... Thế, thế anh nhớ ra cái gì rồi?"
"Không có gì, nó vụn vặt quá."
Vừa nãy anh không cử động là vì muốn mượn những mảnh vỡ đó để cố gắng hồi tưởng, không ngờ càng nghĩ đầu càng đau, thậm chí chút hình ảnh vụn vặt kia cũng sắp biến mất rồi.
Tống Vân Phỉ không cam tâm tiếp tục dò hỏi: "Ví dụ như là cái gì?"
Sở Cận Hàn im lặng một lát rồi nói: "Có xe hơi."
"Còn gì nữa không anh?"
"Đèn pha, tiếng phanh xe, rồi còn..." Anh khựng lại, hồi tưởng lại hình ảnh trong đầu, "Trời đất quay cuồng."
Sở Cận Hàn vừa nói vừa ngước mắt nhìn cô chằm chằm: "Trước đây, anh cũng từng bị tai nạn xe hơi sao?"
Tống Vân Phỉ bị anh hỏi mà cả người căng cứng.
Cô định mở miệng bịa chuyện, nhưng khi nhìn thấy vẻ thẫn thờ và nỗi đau đớn kìm nén trong mắt anh, lời nói dối nghẹn lại nơi đầu lưỡi, kiểu gì cũng không thốt ra được.
Bất kể con người hoàn chỉnh của anh là như thế nào, nhưng vào giây phút này, anh là một linh hồn trống rỗng và bất lực.
"Em..."
Tống Vân Phỉ mủi lòng, ôm chầm lấy anh, áp chặt mặt vào lồng ngực anh: "Anh không sao là tốt rồi, vừa nãy anh làm em sợ chết khiếp, em cứ tưởng anh bị làm sao cơ."
Cô nói với giọng nức nở, có lẽ vừa nãy cũng bị phản ứng của Sở Cận Hàn dọa cho thật, nước mắt cứ thế trào ra.
Người đã từng chết một lần đều hiểu rõ, càng sợ phải chết lần thứ hai hơn.
Sở Cận Hàn ngẩn người tại chỗ, cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lòng mình.
Nước mắt rơi trên áo sơ mi của anh, từng chút một thấm vào, từ từ lan tỏa ngay vị trí trái tim.
Dù có bao nhiêu nghi hoặc đi chăng nữa, cũng dần tan biến theo tiếng nức nở của cô.
Anh giơ tay lên, ôm lấy vai Tống Vân Phỉ: "Anh không sao."
Bác tài xế liếc nhìn qua gương chiếu hậu một cái, tặc lưỡi cảm thán giới trẻ bây giờ nhát gan thật, con gái nhát gan đã đành, một thằng đàn ông to xác mà cũng nhát thế không biết.
Tống Vân Phỉ gục trong lòng anh một lát mới ngẩng đầu lên, quan sát sắc mặt anh: "Không nhớ ra được thì đừng cố nghĩ nữa, thấy anh khó chịu, em đau lòng lắm."
Sở Cận Hàn rũ mắt nhìn cô.
Trầm mặc một lát, anh giơ tay dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, khẽ đáp: "Được."
Trong khoang xe taxi tối tăm, hai người nhìn nhau ở khoảng cách gần như vậy, tim Tống Vân Phỉ bỗng nhiên đập nhanh hơn hai nhịp.
"Hai đứa chú ý chút nhé, đừng có làm loạn trên xe tôi đấy."
Bác tài xế vừa lên tiếng, Tống Vân Phỉ lập tức bắn ra khỏi lòng Sở Cận Hàn, lùi ra tận mép ngoài sát cửa xe ngồi ngay ngắn lại.
Sở Cận Hàn thì nói với tài xế: "Không cần đi bệnh viện nữa đâu, quay lại địa chỉ lúc nãy đi bác."
Bác tài xế lườm một cái nhưng không nói gì, lại vòng xe ở phía trước, đằng nào cũng tính theo quãng đường, cứ trả tiền là được.
Chẳng mấy chốc, taxi đã đến dưới lầu.
Hai người xuống xe về nhà.
Tống Vân Phỉ cảm thấy anh vẫn còn tâm sự nặng nề, định nói gì đó nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Vào nhà xong, Tống Vân Phỉ thấy Quyển Quyển chạy ra từ nhà vệ sinh, cứ quấn quýt nhảy nhót quanh hai người.
Cô bỗng vỗ trán một cái: "Thôi chết rồi, hôm nay chưa dắt nó ra ngoài đi vệ sinh!"
Nói xong, cô nhanh chân chạy vào nhà vệ sinh. Kinh ngạc phát hiện ra cái con vật nhỏ này vậy mà lại đi vệ sinh ngay trong bồn cầu xổm.
Tống Vân Phỉ sửng sốt quay đầu lại, chỉ tay vào Quyển Quyển nói: "Nó... nó thành tinh rồi à?"
"Trước đây em từng dạy nó mà."
"Nhưng em mới dạy có hai lần thôi, nó bé tí thế này mà nhớ được sao?"
"Không biết nữa."
Tuy trước đây cô cũng từng thấy nhiều con chó thông minh trên mạng, nhưng xem bình luận thì đều bảo là do huấn luyện cả.
Mấy ngày nay, ngoài việc dạy Quyển Quyển ngồi xuống, nằm xuống, bắt tay ra, cô cũng chưa huấn luyện gì thêm.
Tống Vân Phỉ cũng chẳng buồn thắc mắc nữa, xả nước cho trôi đi, sau đó lại xách Quyển Quyển vào nhà vệ sinh, thưởng cho nó một trận tắm rửa.
Cái con Quyển Quyển này cái gì cũng tốt, chỉ trừ việc tắm rửa là không được.
Một mình cô không lo liệu nổi, đành phải gọi Sở Cận Hàn vào giúp một tay.
Tắm cho Quyển Quyển mà cứ như đánh trận vậy.
Cô và Sở Cận Hàn bị nó vẩy nước ướt hết cả người, tóc tai bết lại từng lọn một.
Tống Vân Phỉ ngồi xổm dưới đất, vừa tắm vừa nói: "Lần sau em phải lên mạng tìm hướng dẫn xem làm sao để nó ngoan ngoãn tắm rửa mới được."
Sở Cận Hàn nhìn chằm chằm vào cô, điều hòa không thổi tới nhà vệ sinh, những giọt nước và mồ hôi trên mặt cô hòa vào nhau, lăn dài xuống cằm.
Mái tóc buộc hờ sau gáy có chút lỏng lẻo, những lọn tóc xõa hai bên má dính đầy nước và bọt xà phòng.
Nhìn cô vừa lẩm bẩm phàn nàn nhưng tay vẫn không ngừng làm việc, con chó trong tay thì cứ giãy giụa đòi vượt ngục.
Tống Vân Phỉ nhận ra ánh mắt của anh, liền búng một cái, bọt xà phòng trên tay bắn lên mặt và chiếc áo sơ mi trắng của anh.
"Nhìn gì mà nhìn? Chó sắp chạy mất rồi kìa."
Sở Cận Hàn nghiêng đầu né tránh nhưng vẫn chậm một bước, không né kịp.
Vừa vặn có một cụm bọt rơi ngay nhân trung của anh, anh chàng đẹp trai bỗng chốc biến thành "đại tá".
Tống Vân Phỉ không nhịn được, phì cười thành tiếng.
"Ha ha ha ha... Buồn cười quá đi mất!"
Sở Cận Hàn định giơ tay lau đi, nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ đang cười ngặt nghẽo trước mặt, động tác bỗng khựng lại giữa chừng.
Tống Vân Phỉ cũng chẳng buồn tắm cho chó nữa, vội vàng vồ lấy chiếc điện thoại trên bồn rửa mặt, mở camera định chụp ảnh anh.
Lần này Sở Cận Hàn nhanh tay hơn, giơ cánh tay lên che mặt mình lại.
Tống Vân Phỉ không chụp được nửa mặt dưới của anh, có chút bực mình: "Anh bỏ tay xuống mau!"
Cô nắm lấy cánh tay Sở Cận Hàn, cố gắng kéo ra.
"Đừng nghịch nữa."
"Cho em chụp một cái thôi mà, nhanh lên!"
"..." Sở Cận Hàn trực tiếp lau sạch bọt trên mặt đi.
"Chán thật." Tống Vân Phỉ bĩu môi, nhưng nhìn kỹ lại thì thấy mình bấm nhầm sang chế độ quay phim.
Vẫn quay được một giây, cô mỉm cười đầy bí hiểm với Sở Cận Hàn rồi cất điện thoại đi.
Cô nhếch môi, tiếp tục tắm cho Quyển Quyển.
Ánh đèn trong phòng tắm vàng vọt mờ ảo, không gian chật hẹp tù túng, hai người ngồi xổm bên trong gần như lấp đầy cả khoảng trống.
Không gian oi bức ẩm ướt bỗng chốc được khung cảnh bình dị nhất này ban tặng một hơi ấm khác lạ.
Đề xuất Trọng Sinh: Mặc Kệ Đàn Con Bạc Nghĩa