"Chẳng lẽ, anh có ẩn tình gì chưa nói với em sao?"
"Vừa rồi em còn nói không quan trọng mà."
Tống Vân Phỉ im lặng một chút, mọi chuyện xảy ra đêm qua vẫn còn hiện rõ mồn một, niềm vui sướng khi mất mà tìm lại được tạm thời lấn át sự tò mò của cô.
Cô thu hồi ánh mắt, tựa đầu vào ngực anh lần nữa, "Tất nhiên là anh không sao mới là quan trọng nhất."
Sở Cận Hàn cũng không tiếp tục chủ đề này nữa, "Đi tắm nước nóng trước đi, người em lạnh lắm, cẩn thận kẻo cảm lạnh."
"Nhưng mà em không muốn động đậy."
"Anh giúp em."
"..."
Hai má Tống Vân Phỉ có chút nóng lên, bình thường nghe thấy lời này chắc chắn cô sẽ từ chối.
Nhưng lần này giọng điệu của anh rất nghiêm túc, cộng thêm việc cô thực sự không còn chút sức lực nào nữa, nhất thời cũng không biết có nên đồng ý hay không.
Chưa đợi cô nghĩ xong, Sở Cận Hàn đã đưa ra quyết định thay cô, bế cô vào phòng tắm.