Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 13: Bạn trai tôi đương nhiên là giỏi nhất rồi!

Trong bầu không khí ngượng ngùng như thế, Tống Vân Phỉ dán mắt vào nội dung trên trang sách, không dám ngẩng đầu lên.

Cô nín thở theo bản năng, hận không thể biến mất ngay tại chỗ, thầm trách sao mình không đi ngủ sớm hơn một chút!

Sở Cận Hàn nhìn chằm chằm vào cái đầu đang cúi thấp của cô, mái tóc xõa tung, cổ áo lúc ẩn lúc hiện, đôi môi mỏng mím chặt, ngón tay kẹp lấy cuốn sách cũng siết lại vài phần.

Cho đến khi âm thanh nhà bên cạnh càng lúc càng lớn.

Từ trên đỉnh đầu Tống Vân Phỉ vang lên giọng nói hơi khàn của người đàn ông: "Đọc để giết thời gian thôi."

Tống Vân Phỉ ngẩn ra một chút, mờ mịt ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt thâm trầm của anh.

Mất vài giây cô mới phản ứng lại được, anh đang trả lời câu hỏi lúc nãy của cô.

Tống Vân Phỉ ánh mắt né tránh "ồ" một tiếng, tiếp lời để cố gắng xoa dịu sự ngượng ngùng: "Cuốn... cuốn sách này viết về cái gì vậy? Sách kỹ năng sống dạy làm giàu à?"

"Cũng không hẳn, kể về việc một người mấy lần nắm bắt được cơ hội thay đổi của ngành nghề."

"Vậy thì anh ta giỏi quá rồi."

"Đứng ở đầu gió thì lợn cũng có thể bay lên trời." Giọng điệu Sở Cận Hàn bình thản, lại ẩn chứa vài phần khinh miệt.

Nhưng dường như nghĩ đến việc mình hiện tại chỉ là một shipper nhỏ bé, anh lại bổ sung thêm: "Anh ta quả thật có chút bản lĩnh."

"Vậy thì so với anh chắc chắn là kém xa rồi."

"Em tin tưởng anh đến vậy sao?"

"Đương nhiên rồi, anh là..." Tống Vân Phỉ suýt nữa thì lỡ miệng, cô ho một tiếng, lời nói trong miệng vội vàng bẻ lái: "Nhưng anh là bạn trai em mà, đương nhiên là giỏi nhất rồi!"

Anh rủ mắt, nhìn Tống Vân Phỉ đang tỏ ra nghiêm túc với vẻ mặt không rõ cảm xúc.

"Trước đây em đâu có khen anh như vậy."

Tống Vân Phỉ ảo não nhắm mắt lại, biết thế này đã không tán dóc lung tung rồi.

Trước kia nguyên chủ ngày nào cũng PUA anh, chẳng biết học từ đâu ra mấy chiêu đó nữa.

Ví dụ như: "Anh sắp ba mươi tuổi rồi mà vẫn nghèo thế này, ngoài tôi ra thì còn người phụ nữ nào thèm để mắt tới anh chứ? Chỉ có tôi là không chê bai anh thôi."

"Đi du học thì có ích gì, bây giờ cả đống thạc sĩ, tiến sĩ không tìm được việc làm đều phải đi giao đồ ăn đấy thôi. Anh cũng đừng có cao vọng quá, có được công việc là tốt lắm rồi."

"Bạn học của tôi đều gả vào hào môn cả rồi, mỗi ngày chỉ việc xinh đẹp như hoa, đi mua sắm, đánh bài, chẳng bao giờ phải đụng tay vào việc gì."

"Đừng có suốt ngày xem mấy cái biểu đồ chứng khoán vô dụng đó nữa, anh sinh ra đã không có số phát tài rồi, nếu anh thua sạch thì cả hai chúng ta phải ra đường mà ngủ, chút thu nhập đó của anh mà còn đòi chơi cổ phiếu, đừng có ngây thơ thế được không?"

"Yêu vợ thì sự nghiệp phất lên, ngược đãi vợ thì tiền tài tiêu tán, cho nên anh phải đối xử tốt với tôi thì mới kiếm được tiền lớn."

Đại loại như vậy, nhiều không đếm xuể.

Chỉ dựa vào việc Sở Cận Hàn mất trí nhớ, ngoài cô ra không còn quen biết ai khác, cô liền tìm cách đả kích, gây ra sự lo âu để anh phải phụ thuộc vào mình, từ đó nảy sinh tình cảm với mình.

Tiếc thay, cô đã chọn nhầm người để diễn trò.

Lúc đầu có lẽ còn có chút tác dụng, nhưng thời gian lâu dần, Sở Cận Hàn nghe nhiều đến mức miễn nhiễm luôn rồi.

Bản chất Sở Cận Hàn không phải là người yếu đuối như vậy.

Tống Vân Phỉ thở dài, không dám nghĩ tiếp nữa.

Mỗi lần nghĩ đến những việc làm của nguyên chủ, cô lại cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi.

Tống Vân Phỉ cười gượng gạo: "Em, chẳng phải em đã cải tà quy chính rồi sao."

Sở Cận Hàn nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt phức tạp khó đoán.

Anh không truy hỏi thêm, chỉ gấp cuốn sách lại, đặt lên tủ đầu giường, nhàn nhạt nói: "Ngủ đi."

Anh đưa tay tắt đèn bàn, căn phòng ngay lập tức bị bóng tối nuốt chửng.

Bên cạnh vang lên tiếng sột soạt, là Sở Cận Hàn đã nằm xuống.

Tống Vân Phỉ cũng nằm xuống theo, nhìn lên trần nhà tối đen, trong lòng thấp thỏm đến mức không ngủ được.

Chiếc quạt vẫn đang quay, luồng gió thổi tới cũng mang theo hơi nóng hầm hập.

Tiếng động nhà bên cạnh vẫn tiếp tục, có lẽ do bị ảnh hưởng nên các giác quan của cô cũng trở nên cực kỳ nhạy bén.

Mùi hương sữa tắm tỏa ra từ cơ thể hai người cũng thêm vài phần ám muội.

Đột nhiên, giọng nói của Sở Cận Hàn lại vang lên trong bóng tối: "Cái đó có phải bị em vứt đi rồi không?"

Tim Tống Vân Phỉ thắt lại một cái.

Cô giả vờ bình tĩnh hỏi: "Cái gì cơ?"

"Bao."

"..."

"Không có mà, em có thấy đâu, anh còn có thứ đó sao, để ở đâu vậy?"

"Không có gì."

Anh dường như trở mình một cái, rồi hoàn toàn im lặng.

Trong lòng Tống Vân Phỉ cứ bồn chồn không yên, tự dưng anh hỏi chuyện này làm gì?

Chẳng lẽ nghe thấy động tĩnh nhà bên cạnh nên cũng nảy sinh ham muốn?

Chắc là không đâu, ước chừng anh lại đang thử lòng cô rồi.

Hai ngày nay cô có biểu hiện bất thường, Sở Cận Hàn nghi ngờ cô ngoại tình.

Nếu thật sự nói là đã vứt đi, chẳng khác nào càng chứng thực cho việc cô ngoại tình.

Đúng là người đàn ông lắm mưu nhiều kế!

Thà nghi ngờ cô ngoại tình chứ nhất quyết không tin cô đã bị tráo linh hồn!

Hai ngày tiếp theo, Tống Vân Phỉ càng bận rộn hơn, mỗi ngày đều gọi điện thoại, phát tờ rơi, còn phải học thuộc tài liệu.

Đối với những người có khả năng trở thành khách hàng tiềm năng, cô đều ghi chú lại cẩn thận.

Cô cũng kết bạn được với mấy người, thỉnh thoảng lại nhắn tin hỏi thăm để tạo mối quan hệ.

Sở Cận Hàn cũng khôi phục lại lịch trình giao đồ ăn đến tận nửa đêm, lúc anh về thì cơ bản Tống Vân Phỉ đã ngủ say.

Lúc này, anh có thể ra sofa ngủ mà không cần phải giày vò bản thân.

Đến thứ Bảy, sau khi ăn sáng xong, Tống Vân Phỉ gọi điện cho vị Triệu tiên sinh kia.

Đối phương thế mà lại thật sự đồng ý đi xem nhà với cô.

Tống Vân Phỉ hớn hở ra mặt, nói vào điện thoại: "Vâng Triệu tiên sinh, vậy lát nữa em qua đón anh nhé."

Cúp điện thoại, quay đầu lại thấy Sở Cận Hàn đang ngồi trên sofa nhìn mình trân trân.

Cô nói với Sở Cận Hàn: "Sáng nay anh cho em mượn xe điện trước nhé, chiều anh hãy đi giao đồ ăn được không?"

Sở Cận Hàn gật đầu: "Được."

Nhưng như chợt nhớ ra điều gì, anh lại lên tiếng: "Anh đi cùng em."

"Anh đi cùng em á?"

"Ừ, cho đỡ tốn điện."

Cái thói quen kiệm lời như vàng này của anh thường khiến Tống Vân Phỉ không hiểu ý ngay được.

Lần nào cũng phải mất một lúc mới phản ứng kịp.

Chắc ý anh muốn nói là chiều nay đi xong thì tiện đường đi giao đồ ăn luôn cho đỡ tốn điện.

Tống Vân Phỉ dở khóc dở cười: "Anh đúng là biết tính toán thật đấy."

Sở Cận Hàn cũng không giải thích, cầm lấy chìa khóa xe trên bàn: "Đi thôi."

"Đi thôi nào."

Hai người cùng nhau xuống lầu, Tống Vân Phỉ ngồi ở ghế sau xe điện.

Sở Cận Hàn lái xe hướng về phía chỗ ở của Triệu tiên sinh.

Nắng sớm tuy chưa gắt nhưng vẫn rất nóng, mới đi được một lúc mà cả hai đã lấm tấm mồ hôi.

Khi đi qua một đoạn đường gập ghềnh, Tống Vân Phỉ bị xóc đến mức mấy lần suýt ngã xuống.

Cô đành phải ôm lấy eo người đàn ông phía trước: "Anh đi chậm chút đi, nội tạng của em sắp bị anh xóc ra ngoài hết rồi đây này."

Sở Cận Hàn cảm nhận được sự mềm mại từ phía sau truyền đến, ngón tay nắm tay lái siết chặt lại, trầm giọng nói: "Đã rất chậm rồi."

"Được rồi." Tống Vân Phỉ cũng thấy tốc độ xe không nhanh, chỉ là đường quá xấu thôi.

"Anh thấy em có thể thành công không?"

"Có."

"Anh trả lời qua loa quá đấy."

"Không."

"... Cút đi!" Tống Vân Phỉ tức giận nhéo vào eo anh một cái.

Cơ bắp ở eo Sở Cận Hàn lập tức căng cứng, chiếc xe điện cũng đột ngột mất kiểm soát loạng choạng, suýt chút nữa cả hai đã đâm sầm vào tiệm cắt tóc bên đường.

May mà Sở Cận Hàn kỹ thuật cao cường, giữ vững được chiếc xe.

Anh trầm giọng nói: "Đừng nghịch."

Đề xuất Cổ Đại: Phò Tá Tân Đế Đăng Cơ, Thiếp Lại Chọn Kết Duyên Cùng Người Khác
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện