Chương 256: Thú phu vẫn là người nhà mình tốt hơn đồ hoang dã đúng là keo kiệt

Tim Lê Nguyệt đánh thót một cái, cố tỏ ra bình tĩnh mím môi: "Tôi vốn dĩ đã không đói, vừa nãy chỉ là bụng không thoải mái thôi.""Ồ? Vậy sao?" Mặc Trần cười khẽ một tiếng, động tác trên tay không dừng lại, đầu ngón tay thỉnh thoảng phết lên thịt một ít mật rừng không biết lấy từ đâu, mùi thịt lại thêm vài phần ngọt ngào.Dưới sự phản chiếu của ngọn lửa, lớp da thịt thú từ...
BÌNH LUẬN