Tần Dự đột nhiên ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe chứa đầy vẻ tủi thân: "Nhưng mỗi lần xa nhau, hình như em chẳng thấy buồn chút nào."
Cảm giác như chỉ có mình anh là không nỡ rời xa vậy.
"Mỗi lần anh đi công tác, hễ làm xong việc là anh gọi video cho em ngay, nhưng em chưa bao giờ chủ động gọi cho anh cả."
"Lần nào cũng là anh chủ động báo cáo sinh hoạt hằng ngày của mình, nhưng em chẳng bao giờ chủ động chia sẻ chuyện của em, chỉ khi nào anh hỏi thì em mới trả lời."
Dù anh luôn vui vẻ làm việc đó, nhưng nếu vợ có thể chủ động tìm anh thêm vài lần, anh sẽ càng vui hơn.
"Hơn nữa em dường như chẳng nhớ anh chút nào, lúc nào cũng là anh nói anh nhớ em, nhớ em phát điên lên được..."
Tần Dự càng nói càng thấy tủi thân, hàng lông mi dài run rẩy, trông như sắp khóc đến nơi rồi.
Đường Tuyết Mị vội vàng nâng mặt anh lên, cúi đầu hôn lên gò má anh: "Vậy sau này em cũng sẽ chủ động tìm anh, chủ động chia sẻ...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 6.500 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân, Thiếp Liền Bỏ Trốn