Tần Dự cúi đầu cắn lên xương quai xanh của cô, hàm răng nghiền nhẹ trên làn da mềm mại, giọng nói mang theo sự mê hoặc khàn khàn: "Lần trước em nói anh trông giống nhân vật 2D trong trò chơi sao?"
Đường Tuyết Mị: "..."
Lần trước chẳng phải cô chỉ nhìn mặt và vóc dáng của anh rồi cảm thán một chút thôi sao?
Sao anh vẫn còn nhớ chứ?
Còn chưa đợi Đường Tuyết Mị kịp mở lời, bàn tay đối phương đột nhiên phủ lên tim cô.
"Bây giờ có cảm thấy người thật thú vị hơn nhân vật ảo không? Có muốn thử chút không, anh đây biết chơi hơn đám đàn ông trong game nhiều."
Đường Tuyết Mị bị anh làm cho cả người nóng bừng, cô bây giờ không dám tưởng tượng mặt mình đang đỏ đến mức nào.
Cô khẽ vùng vẫy một chút, đôi tay bị giơ quá đỉnh đầu liền bị bàn tay lớn của Tần Dự siết chặt hơn, tay kia của anh kéo mở cổ áo ngủ của cô, nụ hôn nóng bỏng cứ thế hạ dần xuống.
Ngay trước ngực cô, anh cắn mạnh một cái: "Đừng trốn chứ, lúc nãy lén hôn anh chẳng phải rất bạo dạn sao?"
"Để anh đếm xem, nãy giờ em hôn mấy cái rồi —— một, hai..."
Mỗi khi đếm một tiếng, anh lại cắn một cái.
Đường Tuyết Mị vừa thẹn vừa cuống, cái đồ đàn ông chết tiệt này...
Tại đây lược bỏ ba vạn chữ...
Cứ làm loạn như thế, cơm chiều cũng đã chín rồi.
Cô buồn ngủ không chịu nổi, cũng chẳng buồn đi ăn, được Tần Dự ôm lấy lại ngủ thêm một giấc.
Đến khi tỉnh lại thì trời đã tối đen.
Đường Tuyết Mị cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng phía sau lưng, có một loại mơ hồ không biết trời trăng mây đất là gì.
Mẹ nó, mệt chết đi được!
"Tỉnh rồi à?"
Đường Tuyết Mị: "..."
Tên này tỉnh từ lúc nào vậy?
Cô đưa tay gạt cánh tay anh đang đặt trên eo mình ra: "Tần Dự, em đói rồi."
Tần Dự lại đặt tay lên lần nữa, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô: "Vậy chúng ta đi ăn cơm."
Tuy nói vậy nhưng anh chẳng có ý định đứng dậy chút nào.
Đường Tuyết Mị vỗ vỗ cánh tay anh: "Vậy thì anh cũng phải đứng dậy trước đã chứ!"
Cái đầu bù xù của Tần Dự cọ cọ vào hõm cổ Đường Tuyết Mị, giọng nói dính dấp: "Được."
Anh vươn cánh tay dài bật đèn đầu giường, Đường Tuyết Mị được anh buông ra, liền từ trên giường ngồi dậy.
Nhìn những dấu vết lốm đốm trên người, cô lườm Tần Dự một cái cháy mặt.
Tần Dự mặc quần áo xong, cầm lấy quần áo của Đường Tuyết Mị tự tay mặc cho cô: "Xin lỗi vợ, lần sau anh sẽ nhẹ tay hơn."
Đường Tuyết Mị: "..."
"Cút đi, hai ngày tới anh đừng có mà lại gần tôi."
Cô lo cái eo mình sẽ phế mất.
Tần Dự thắt xong dây váy, nghe thấy lời này liền lập tức không đồng ý.
"Không được, vợ ơi, không có em anh không ngủ được."
Hơn hai ngày đi công tác vừa rồi, anh gần như chẳng ngủ được bao nhiêu.
Mỗi ngày đã quen ôm Đường Tuyết Mị ngủ, cô không có bên cạnh, anh cứ trằn trọc mãi không sao chợp mắt nổi.
Đường Tuyết Mị: "..."
Tần Dự giơ tay cam đoan: "Lần sau anh nhất định sẽ dịu dàng hơn, vợ ơi, đừng đuổi anh mà."
Đường Tuyết Mị: "..."
Mẹ kiếp, lại giả vờ đáng thương.
Khổ nỗi Đường Tuyết Mị lại rất hay mắc bẫy này của anh.
Hai người thu dọn xong xuôi rồi xuống lầu chuẩn bị làm chút gì đó ăn.
Lúc này đã hơn tám giờ, qua giờ cơm từ lâu rồi.
Kết quả sau khi hai người xuống dưới, phát hiện trên bàn ăn vẫn còn cơm canh được đậy kín.
Tần Dự nhìn lướt qua, nhíu mày, đây là do đầu bếp Trương chuẩn bị sao?
Lúc này mọi người đều đã về phòng mình, phòng bếp và phòng khách tầng một không có ai.
Tần Dự mở lồng bàn ra, chạm vào đĩa thức ăn, thấy thức ăn vẫn còn ấm nóng.
Hơn nữa trên bàn còn bày sẵn bát đũa của anh và Đường Tuyết Mị, nhìn là biết chuẩn bị cho hai người bọn họ.
Hai người cũng không hâm lại, ngồi xuống bắt đầu ăn luôn.
Phần cơm canh để lại vừa vặn cho hai người ăn, hương vị rất vừa miệng, hai người đánh chén sạch sành sanh.
Sau bữa ăn Đường Tuyết Mị xoa xoa bụng, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Tần Dự thì ngoan ngoãn đi rửa bát, trong nhà có máy rửa bát nhưng Tần Dự vẫn tự tay rửa lại một lần.
Gợi ý ấm áp: Nếu không tìm thấy tên sách, có thể thử tìm tên tác giả nhé, có lẽ chỉ là đổi tên thôi!
Hai người ăn xong cơm, đi ra ngoài tản bộ cho tiêu thực.
Đêm hè ở nông thôn, trên bầu trời sao đặc biệt nhiều, trăng cũng đặc biệt sáng.
Gió có chút se lạnh nhưng không khí vẫn hơi nóng, gió thổi qua một cái cảm thấy cực kỳ thoải mái.
Tần Dự nắm tay Đường Tuyết Mị, dạo bước trên con đường nhỏ giữa đồng ruộng, thân tâm đều thư thái.
Tần Dự cúi đầu nhìn Đường Tuyết Mị bên cạnh, lòng mềm nhũn: "Vợ ơi."
Đường Tuyết Mị ngẩng đầu: "Hửm?"
"Anh có chuyện này muốn nói với em."
Đường Tuyết Mị đứng lại: "Chuyện gì?"
"Ông nội có lẽ sắp tới đây một thời gian."
Đường Tuyết Mị chớp mắt: "Tới thì tới thôi! Lúc nãy anh nghiêm túc thế làm em cứ tưởng có chuyện gì cơ!"
Cũng đâu phải chưa từng tới bao giờ.
Tần Dự mím môi: "Có lẽ ông muốn tới đây ở hẳn luôn."
Đường Tuyết Mị: "???"
Tần Dự chỉ tay về phía căn biệt thự không xa: "Em thấy căn biệt thự kia không?"
Đường Tuyết Mị gật đầu: "Sao vậy?"
Căn biệt thự đó có vấn đề gì à?
Trông cũng khá đẹp, có điều hơi xa mấy căn biệt thự khác, nhưng lại khá gần nhà cô.
"Đó là do ông nội xây đấy."
Đường Tuyết Mị ngẩng đầu nhìn anh: "Ông nội xây?"
"Ý anh là, ông đã tự xây xong nhà cho mình rồi sao?"
Cô còn tưởng ông cụ định tới nhà mình ở chứ!
Không ngờ người ta trực tiếp xây luôn một căn, đúng là hào phóng!
Giọng Tần Dự mang theo chút áy náy: "Xin lỗi em, anh cũng vừa mới biết chuyện này trong đợt công tác vừa rồi."
Vì nhà đã xây xong nên ông cụ gọi điện trực tiếp cho anh, bảo anh sắm sửa đồ đạc, mời kiến trúc sư thiết kế một chút.
Đợi dọn dẹp xong xuôi, ông sẽ cùng bà nội dọn tới đây.
Đường Tuyết Mị cười nói: "Anh áy náy cái gì chứ? Chỗ này đâu phải của riêng em, ông nội đã thích thì cứ tới thôi!"
"Như vậy chúng ta cũng ở gần, có chuyện gì cũng thuận tiện hơn."
Tần Dự vươn tay ôm lấy cô: "Cảm ơn em, Mị nhi."
Đường Tuyết Mị: "..."
Có gì mà phải cảm ơn chứ, cô có làm gì đâu.
Hai người đi dạo về, Đường Tuyết Mị đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Hôm nay hình như cô chưa livestream...
Không biết mẹ có lấy điện thoại livestream không, chắc là có rồi nhỉ!
Dù sao không mở livestream thì bao nhiêu dưa đó phải chở lên thành phố bán, người trong nhà đều đang bận rộn, chẳng ai rảnh mà lái xe lên phố.
Nghĩ đến đây, cô cũng yên tâm hơn.
...
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Đường Tuyết Mị nhận được tin nhắn của Thu Tử Mục.
【Cô Đường, hôm nay tôi sẽ xuất phát, chiều nay tới huyện Phục, làng của các bạn tên là gì, có phương tiện giao thông nào vào làng không?】
Đường Tuyết Mị thấy tin nhắn, liền gửi cho anh ta một số điện thoại, là số của một tài xế xe khách.
Nhưng lại nghĩ anh ta là đại minh tinh, đi xe khách đông người có lẽ không tiện, thế là lại gửi thêm một số điện thoại xe riêng.
Còn anh ta đi xe nào tới.
Thì không đến lượt cô quản.
Thu Tử Mục nhận được tin nhắn của Đường Tuyết Mị, lập tức trả lời bằng một biểu tượng OK.
Tần Dự thấy cô vừa tỉnh dậy đã xem điện thoại, liền kéo người vào lòng: "Tin nhắn của ai thế?"
"Thu Tử Mục, cái anh chàng minh tinh lần trước chơi mạt chược với anh đấy."
Tần Dự nhíu mày: "Cậu ta nhắn tin cho em làm gì?"
Đường Tuyết Mị đặt điện thoại xuống, dụi dụi mắt: "Anh ta tới thăm Vượng Phúc."
Chân mày Tần Dự càng nhíu chặt hơn: "Sao lại tới thăm Vượng Phúc? Chẳng phải cậu ta tặng chó cho em rồi sao?"
Lúc tặng chó anh cũng có mặt ở đó, cứ ngỡ đối phương không nuôi nữa nên mới tìm chủ mới cho nó.
"Không phải, anh ta chỉ gửi nuôi thôi."
Tần Dự: "..."
Cảm thấy không vui chút nào.
Gợi ý ấm áp: Nếu cảm thấy cuốn sách này hay, để tránh lần sau không tìm thấy, hãy nhớ thêm vào giá sách nhé!
Đề xuất Hiện Đại: Nha Nha, Tiểu Hùng Và Đóa Hoa Nở Trong Mộng