Lâm Thục Phương bước vào, liền thấy bình luận trên thiết bị livestream đang cuộn trào điên cuồng.
【Chủ thớt sao trẻ thế này đã có con rồi? Đáng tiếc quá đi...】
【Chủ thớt kết hôn sớm thế, chồng là ai vậy? Thật muốn biết kẻ nào may mắn thế [○Д´ ○]】
【Chủ thớt sao vẫn chưa quay lại? Tôi đã cảm thấy một ngày dài như ba thu rồi.】
【Dỗ trẻ con phiền phức lắm, trẻ con mà đã khóc thì không khóc đủ là không dừng đâu, mọi người kiên nhẫn đợi đi!】
【Thế chủ thớt không tắt phòng livestream luôn đấy chứ?】
【Cái bạn phía trên đừng có nói gở nhé!】
【Ơ, sao có người vào thế? Lại còn là một dì khá xinh đẹp nữa.】
【Lẽ nào là mẹ của chủ thớt?】
【Chủ thớt nói không sai, nhan sắc của bạn ấy đúng là di truyền thật o(╥﹏╥)o】
Lâm Thục Phương từ khi rau củ quả trong nhà trồng được, hầu như ngày nào cũng ăn, cộng thêm việc bây giờ bà cũng có thời gian rảnh để chăm sóc bản thân.
Chưa đầy một năm, làn da ngăm đen do nắng trước đây đã khôi phục lại màu trắng nguyên bản.
Đúng là "nhất dáng nhì da", người mà trắng trẻo, khí sắc tốt thì trông sẽ xinh đẹp hơn nhiều.
Hơn nữa các vết thâm mụn và tàn nhang trên mặt bà cũng đã mờ đi gần hết.
Cả người tràn đầy tinh thần, cộng thêm khí chất vốn dĩ đã tốt, mang một sức hút riêng biệt của lứa tuổi này, trầm ổn mà tao nhã.
Lâm Thục Phương vừa vào khung hình, bình luận liền nhảy điên cuồng, mãi đến khi bà lại gần, mới phát hiện trên đó toàn là những lời khen ngợi bà.
【Oa ô, lại gần trông còn đẹp hơn nữa (^▽^)】
【Bà ấy có phải mẹ của chủ thớt không, đúng là mỹ nhân cấp nữ thần mà.】
【Tên và ảnh đại diện trước đây của chủ thớt không phải là dùng của mẹ mình đấy chứ?】
【Ô mài gót ô mài gót, dì Thục Phương? Tuy cái tên nghe hơi quê quê, nhưng người thì lại đẹp cực kỳ ^_^】
【Đúng vậy, ngay cả nếp nhăn nơi khóe mắt cũng đẹp thế kia, ngưỡng mộ quá.】
Lâm Thục Phương thấy những bình luận này, không khỏi cười nói: "Chào mọi người, tôi là mẹ của chủ thớt, con bé đang dỗ con, bảo tôi qua tắt livestream hộ."
【Hả? Đừng mà!】
【Dì ơi, hay là dì cứ ngồi lại trò chuyện với chúng cháu một lát đi! Bọn cháu lâu lắm rồi không được xem chủ thớt live, mới vào được nửa tiếng, thời gian căn bản không đủ, để bọn cháu ở lại thêm lát nữa đi!】
【Thần phụ nghị (Thần đồng ý) o(︶)o】
Lâm Thục Phương bị sự níu kéo tràn màn hình làm cho có chút luống cuống, ngón tay lơ lửng trên nút tắt mãi không nhấn xuống.
Đặc biệt là trong bình luận toàn là lời khen bà, những lời khen ngợi đó đủ mọi kiểu cách, khiến bà cũng thấy hơi ngại ngùng.
Từ khi đến đây, đây là lần đầu tiên được nhiều người lạ khen ngợi trực tiếp như vậy.
"Vậy... thì nói chuyện năm phút nhé?" Bà thử dịch chuyển giá đỡ điện thoại về phía trước một chút, bức tường màu hồng phía sau và chiếc tạp dề vải xanh nhã nhặn trên người bà tạo nên sự tương phản màu sắc, một phong cách rất hiếm thấy, số người trong phòng livestream lại tăng thêm một ít.
"Mọi người muốn trò chuyện về cái gì?"
【Rau nhà dì đặc biệt quá, đều là tự trồng hết ạ?】
【Đúng rồi đúng rồi! Lần trước cháu mua cà chua với ớt xanh, về ăn sống thấy thơm lắm, chưa nói đến việc nấu với thịt, mùi thơm của thịt tăng thêm mấy bậc luôn!】
【Cái bạn phía trước đừng nói nữa, tôi sắp chảy nước miếng rồi đây (•﹃•)】
Nhìn những bình luận này, Lâm Thục Phương không khỏi mỉm cười, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng cong theo đôi mắt: "Là tự trồng đấy, con gái tôi trồng rau giỏi lắm."
Bình luận lại đưa ra chủ đề mới, Lâm Thục Phương mải mê trò chuyện mà quên mất thời gian.
Vốn dĩ nói năm phút mà không biết từ lúc nào đã trôi qua hơn nửa tiếng đồng hồ.
Mãi đến khi nghe thấy Đường Kiến Quốc gọi bà, bà mới sực nhớ ra mình lên đây để làm gì.
"Được rồi, được rồi, không nói nữa đâu, tôi phải tắt đây! Nếu mọi người muốn biết món bò hầm cà chua làm thế nào, lát nữa tôi sẽ làm một bản hướng dẫn, đăng lên mạng cho mọi người xem."
【Tuyệt quá, cảm ơn mẹ ạ.】
【Cảm ơn người mẹ xinh đẹp đại nhân, dì thật là người đẹp tâm thiện, yêu dì (3)╭❤】
Lâm Thục Phương bị khen đến mức sướng rơn: "Các con ơi, dì tắt đây nhé!"
Nói xong liền nén sự luyến tiếc mà tắt phòng livestream.
Đường Tuyết Mị lúc này đang dỗ Đường Đường trong phòng em bé, phòng livestream bên cạnh cách âm rất tốt.
Nhưng lúc Lâm Thục Phương vào đã không đóng cửa, nên tiếng nói đều truyền ra ngoài hết.
Lúc đầu cô cũng không để ý, nhưng nghe thấy mẹ mình càng nói càng hăng, sắp nói cả tiếng đồng hồ rồi.
Cô cứ ngỡ mẹ mình dạo này áp lực quá, không có ai trò chuyện nên mới thế.
Kết quả bị bố gọi một tiếng là đi ra ngay, mà bố thì đang ở dưới lầu!
Lâm Thục Phương tươi cười rạng rỡ từ phòng livestream đi ra, thấy Đường Tuyết Mị liền cười nói: "Livestream cũng vui phết đấy chứ."
"Chỉ là mẹ không có thời gian, nếu có thời gian mẹ cũng làm một cái chơi chơi."
Đường Tuyết Mị: "..."
Lâm Thục Phương đi tới nựng nựng Đường Đường trong lòng Đường Tuyết Mị: "Đường Đường nhỏ ơi! Sao con cứ bắt mẹ con bế mãi thế? Con định làm mẹ con mệt chết à!"
Đường Tuyết Mị: "..."
Hôm nay mẹ cô sao mà nói nhiều thế không biết!
"Thôi được rồi, bà ngoại xuống làm cơm trước đây, con cứ ngoan ngoãn ở đây nhé!"
Đường Tuyết Mị giơ một tay lên đấm đấm cái lưng hơi mỏi, cô cứ tưởng mẹ mình quan tâm cô thế là muốn bế hộ cô một lát chứ!
Kết quả là đi thẳng một mạch không thèm quay đầu lại.
...
Sáng sớm ngày hôm sau, Đường Tuyết Mị đang ngủ mơ màng thì nghe thấy tiếng động cơ của những loại xe lớn phát ra.
Tiếng kêu ù ù khiến cô hoàn toàn không thể ngủ tiếp được.
Cô ngồi dậy khỏi giường, mở rèm cửa nhìn ra ngoài một cái, phát hiện trên con đường nhựa mới sửa toàn là những chiếc xe bồn chở xi măng cỡ lớn.
Xi măng bên trên được đổ đầy ắp, hai bên đường vẫn còn tuyết đọng.
Đường Tuyết Mị ngáp một cái, kéo rèm lại, tìm nút bịt tai rồi ngủ tiếp.
Ngủ nướng xong, sau khi tỉnh táo cô mới biết những chiếc xe thấy sáng nay chỉ là một phần của đội thi công.
Chỉ là cô cũng không ngờ lại có nhiều người đến thế.
Một số người già sống ở thôn Đường Gia thấy nhiều xe như vậy, đều mặc áo bông, đút tay vào túi, tụ tập ba năm bảy người đứng trước cửa nhà mình ngó nghiêng.
"Bà nói xem, mấy cái xe này đến làm gì thế?"
"Chắc lại là con gái nhà Đường Kiến Quốc định làm gì rồi?"
"Đường Kiến Quốc đúng là số hưởng, vất vả nửa đời người, giờ thì vừa có nhà lầu để ở, vừa có xe hơi để đi, người lại còn trẻ ra bao nhiêu, ngưỡng mộ không nổi mà!"
"Chứ còn gì nữa! Nhưng đó cũng là do người ta sinh được cô con gái giỏi, trước đây không biết bao nhiêu người nói xấu sau lưng ông ấy đâu! Bảo ông ấy vất vả nuôi một đứa ăn cháo đá bát, giờ thì nhìn xem, người ta sống sung túc biết bao."
"Vẫn là phải học hành tử tế thôi! Học xong về làm ruộng còn giỏi hơn chúng ta."
"Đúng thế, tôi vất vả làm ruộng cả nửa đời người, kết quả còn chẳng kiếm bằng người ta làm một năm."
"Thôi được rồi, lát nữa tôi đi hỏi Kiến Quốc xem, xem mấy người đó rốt cuộc là đến làm gì."
"Tôi cũng đi, tôi đang rảnh rỗi chẳng biết làm gì đây!"
Mấy ông bà lão ăn cơm trưa xong liền kéo đến nhà Đường Tuyết Mị.
Căn nhà này sau khi xây xong đã mời thầy địa lý địa phương làm lễ tạ thổ, sau đó chọn ngày lành tháng tốt để dọn vào ở.
Lúc đó người trong thôn đều đã đến xem rồi, coi như cũng đã thấy qua nhà Đường Kiến Quốc.
Chỉ là chưa được vào bên trong tham quan thôi.
Đề xuất Ngược Tâm: Thệ Ngôn Tan Giữa Tuyết Lặng Thầm