Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 176: 176

Chụp ảnh xong, Đường Tuyết Mị không nỡ giao đứa trẻ cho chuyên gia nuôi dạy trẻ.

Vợ chồng Lâm Thục Phương và Ngô Tú Hương thấy hai đứa bế trẻ rất thành thạo nên cũng không lo lắng lắm.

Mấy người cũng đều đi ra ngoài, để lại không gian cho gia đình ba người.

Đường Tuyết Mị và Tần Dự thay phiên nhau bế đứa trẻ một lúc, hơi mệt mới đặt đứa nhỏ lên giường.

Sau đó hai người cứ nhìn chằm chằm vào bảo bảo, nhìn cho đến khi bảo bảo ngủ thiếp đi mà hai người vẫn chưa dừng lại.

Tần Dự đưa tay nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt nhỏ của con gái, giọng điệu vẫn mang theo một tia không thể tin nổi: "Hai chúng ta vậy mà sinh ra một đứa bé."

Đường Tuyết Mị gạt tay anh ra: "Không phải hai chúng ta, là em sinh."

Tần Dự xoay tay sờ sờ khuôn mặt đang phồng lên vì giận của Đường Tuyết Mị: "Phải phải phải, là em sinh."

Đường Tuyết Mị lườm anh một cái: "Vốn dĩ là em sinh mà."

Tần Dự vội vàng chuyển chủ đề: "Mị Nhi, chúng ta cùng chọn quần áo cho bảo bảo đi!"

Đường Tuyết Mị nhìn anh một cái: "Chẳng phải đã mua rồi sao?"

Đường Tuyết Mị vì có hệ thống nhắc nhở nên ngay từ đầu đã biết bảo bảo là một bé gái.

Tần Dự thì biết được trong một lần đi khám thai.

Sau khi biết, anh bắt đầu kéo cô đi mua đủ loại quần áo.

Quần áo của đứa trẻ đều là do hai người họ chọn, hầu như đã mua hết quần áo từ bây giờ cho đến khi ba bốn tuổi.

Hiện tại biệt thự đã dành riêng một phòng thay đồ độc lập cho bảo bảo.

Hơn nữa để bồi dưỡng thẩm mỹ cho đứa trẻ, họ đã mua đủ các kiểu dáng quần áo.

Đống quần áo đó cho dù mỗi ngày mặc một bộ không trùng lặp thì một năm cũng không mặc hết, huống chi trẻ con mỗi ngày một khác.

Quần áo thường mặc không được bao lâu là đã không vừa nữa rồi.

Nếu không có Đường Tuyết Mị ngăn cản, Tần Dự còn có thể mua tiếp.

Nay anh lại 'ngựa quen đường cũ', Đường Tuyết Mị có chút lo lắng về ham muốn mua sắm của anh, vội vàng dập tắt ý định vừa nhen nhóm của anh: "Quần áo đã đủ rồi, đồ chơi các thứ cũng đủ rồi, thu hồi ngay cái ý nghĩ muốn tiêu tiền của anh đi."

Tần Dự: "……"

"Lần trước chúng ta hẹn ước đặt tên mụ cho bảo bảo, anh đã nghĩ ra chưa?"

Đường Tuyết Mị thấy anh không nhắc đến chuyện mua đồ nữa thì thở phào nhẹ nhõm: "Nghĩ xong rồi, còn anh?"

Tần Dự phân vân: "Anh nghĩ ra mấy cái, nhưng không biết chọn cái nào."

Đường Tuyết Mị: "Em cũng nghĩ ra mấy cái, chúng ta đều nói ra đi, sau đó bỏ phiếu quyết định."

Tần Dự nhìn quanh phòng, chỉ có hai người bọn họ, anh chỉ chỉ hai người: "Hai chúng ta bỏ phiếu?"

Đường Tuyết Mị gật đầu: "Ừm chứ sao, sao thế, hai người không được à?"

Tần Dự: "Được, em nói trước đi."

Đường Tuyết Mị cười nói: "Em nghĩ ra ba cái, Đường Đường, Ngọc Ngọc và Nguyệt Nguyệt."

Tần Dự nghe thấy hai chữ Đường Đường, hỏi cô: "Là chữ 'Đường' nào?"

"Là chữ Đường trong họ của em, Ngọc Ngọc là chữ Ngọc trong bộ Kim, Nguyệt là chữ Nguyệt trong bộ Vương, ý nghĩa của hai chữ này đều rất tốt, nghe cũng không bị líu lưỡi."

"Còn tên mụ anh đặt là gì?"

Tần Dự khựng lại, anh nhận ra tên mụ Đường Tuyết Mị đặt đều là từ láy, nhưng anh đặt thì không phải: "Anh cũng có ba cái, Dư An, Minh Đường, Hân Lam."

Đường Tuyết Mị nghe mấy cái tên đầy hơi thở văn nghệ này, ngước mắt nhìn lên nhìn xuống Tần Dự một lượt.

Không ngờ Tần Dự lại đặt những cái tên văn nghệ như vậy, nhưng mấy cái tên này để làm tên chính thì còn được.

Nếu gọi làm tên mụ thì không thuận miệng cho lắm.

Tần Dự bị Đường Tuyết Mị nhìn đến mức có chút ngại ngùng, anh nắm tay ho nhẹ một tiếng: "Em nhìn anh như vậy làm gì?"

Là tên anh nói có vấn đề gì sao?

Đường Tuyết Mị lắc đầu: "Không có gì, em thấy chúng ta vẫn nên hỏi ý kiến bố mẹ và bà nội thì tốt hơn."

Tần Dự gật đầu: "Được, vậy giờ anh đi gọi họ."

Đường Tuyết Mị kéo anh lại: "Đừng vội, đợi hai ngày nữa hãy nói."

Tần Dự lại ngồi xuống: "Được, đúng rồi, Mị Nhi, hai ngày nữa bố mẹ, cô và ông nội anh sẽ tới đây……"

Vì bà nội mấy ngày không về nhà, ông nội đã bắt đầu nghi ngờ, sau đó gọi điện thoại cho anh.

Vừa hay Đường Tuyết Mị sắp đến ngày dự sinh, cũng không có nhu cầu tiếp tục giấu giếm nữa.

Nên đã nói với họ.

Không ngờ ông cụ nghe xong lập tức đòi tới ngay, còn ở trong điện thoại oán trách bà cụ không biết điều, có chuyện tốt thế này mà không bảo ông, lại dám lén lút đi một mình.

Nhưng ông cụ đi một mình không an toàn, cô nói cô sắp được nghỉ phép, sẽ đưa ông nội cùng tới.

Bố mẹ biết chuyện, sau đó họ bàn bạc, chuẩn bị đi máy bay riêng cùng tới luôn.

Mà sở dĩ họ lùi lại hai ngày là để chuẩn bị quà cáp, nhìn dáng vẻ đó, dường như định ở lại đây đến tận Tết.

Tần Dự một lần nữa cảm thấy may mắn, lúc trước trong mấy căn nhà Vương Tinh Thần đưa, anh đã chọn biệt thự.

Hơn nữa còn mua hai căn, nếu không thì bao nhiêu người thế này cũng không đủ chỗ ở.

Nhưng Tần Dự đúng là lo xa rồi, vì căn biệt thự ba tầng ở quê của Đường Tuyết Mị đã xây xong, giờ chỉ đợi Đường Tuyết Mị ở cữ xong là về nhà thôi!

Đường Tuyết Mị nghe xong thì nhíu mày, sắp gặp bố mẹ chồng trong truyền thuyết rồi, cô vẫn có chút thấp thỏm.

"Bác trai bác gái, cô và ông nội đều thích gì ạ? Em vẫn chưa chuẩn bị quà nữa!"

Tần Dự ngồi bên cạnh cô, thấy trong mắt cô không có sự bài xích thì yên tâm hơn phần nào: "Em không cần chuẩn bị quà đâu, đáng lẽ phải là họ chuẩn bị quà cho em mới đúng."

Đường Tuyết Mị: "……"

Mặc dù nói vậy, Đường Tuyết Mị vẫn phải nghĩ xem nên tặng mấy vị đó thứ gì.

Những thứ có thể dùng tiền mua được trên thị trường đối với nhà họ Tần mà nói, chẳng có gì đặc biệt.

Xem ra chỉ có thể tặng họ một ít dược liệu do mẹ trồng thôi.

Nhắc đến dược liệu, hiện tại dược liệu trồng trên núi hầu như đã chín hết rồi.

Ngoại trừ nhân sâm, những thứ khác mẹ đều bảo bố thu hoạch hết rồi.

Nghĩ đến đây, Đường Tuyết Mị xoa xoa bụng, lúc nãy cô đi vệ sinh có liếc nhìn bụng mình một cái.

Vết rạn trên bụng cô không mấy rõ ràng.

Nhưng vẫn có, đặc biệt là da cô trắng, những vết rạn đó nằm ngang trên bụng trông rất nổi bật, không biết hệ thống có cách nào xóa đi không.

Đường Tuyết Mị đuổi Tần Dự ra ngoài, sau đó hỏi hệ thống trong đầu.

"Điền Điền bảo bối, có thứ gì có thể xóa vết rạn da không?"

Thời gian Đường Tuyết Mị mang thai, hầu như không tìm đến hệ thống, hệ thống thông thường cũng sẽ không chủ động lên tiếng.

Chúng cũng có quy tắc, loại hệ thống như nó, nếu không có việc gì quan trọng thì không được chủ động lên tiếng tán gẫu với ký chủ.

Trừ khi ký chủ chủ động tìm nó.

Trước đây khi ký chủ ở dưới quê vẫn thường hay tìm nó nói chuyện lúc rảnh rỗi, nhưng từ khi đến huyện Phục, số lần ký chủ tìm nó đã ít đi rất nhiều.

Đặc biệt là khoảng thời gian sau này, ký chủ dường như đã quên mất nó vậy……

Bây giờ cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói của ký chủ, Điền Điền vô cùng vui mừng: [Ký chủ, Điền Điền giúp chị hỏi các hệ thống khác xem sao.]

Điền Điền lập tức gửi tin nhắn vào nhóm chat hệ thống.

Hỏi mọi người xem có thứ gì có thể tẩy sạch vết rạn da không.

Hệ thống FP: [Tiểu gia đây làm sao có thể có loại đồ vật này chứ, ký chủ của ta có sinh con đâu.]

Hệ thống GL: [Ta tuy là hệ thống công lược, nhưng ký chủ của ta cũng không sinh con, có điều ta có Trú Nhan Đan và Mỹ Nhan Đan, không biết có tác dụng không?]

Đề xuất Ngược Tâm: Thệ Ngôn Tan Giữa Tuyết Lặng Thầm
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện