Chương 72: Hàm kiều

Dưới gốc cây, mặt hồ gợn sóng lay động, hơi nước trắng xóa mờ ảo, trong cơn mông lung làm nhòe đi tầm mắt.Cảm giác xa lạ đó khiến Linh Tiêu khó lòng thích nghi.Nàng cắn chặt môi, vừa như đau đớn vừa như khó nhịn mà mở mắt, nhưng lại chẳng nhìn rõ được gì, bên tai là tiếng thở dốc kìm nén nặng nề của Tạ Vô Nịnh.Nàng đau, hắn dường như còn đau hơn nàng.Hồ sen này...
BÌNH LUẬN