Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 38: Đồng Sàng Cộng Chẩm

Đại ma vương bế tiểu bất điểm trong lòng bước vào ma cung.

Mấy tên mặt quỷ canh giữ hai bên bậc thang ngoài cửa lớn ma cung thấy Ma chủ của họ vậy mà bế một người phụ nữ về, kinh hãi đến mức tròng mắt sắp lòi ra ngoài.

Vị Ma vương đại nhân tôn quý cường hãn vô song của họ, từ khi nào bắt đầu có hứng thú với phụ nữ thế này?

Cảnh tượng này thật quỷ dị, ly kỳ.

Khiến người ta không khỏi rùng mình sợ hãi một cách vô cớ.

Chẳng khác nào thấy trên những nấm mồ xương trắng hếu ở Oán Linh Tủng nở đầy hoa tươi vậy!

Sau đó họ quay đầu lại, vậy mà thực sự thấy trên con đường cổ Ma Uyên nở ra một con đường hoa tươi thắm.

Tròng mắt đám mặt quỷ càng trợn trừng to hơn.

Thật là gặp quỷ rồi!

Ồ không, chính họ là quỷ mà.

Vậy... chẳng lẽ là thiên thần đọa ma, đến Ma Uyên chúng ta làm ma tu rồi?

Họ ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào tiểu tiên nữ xinh đẹp trong lòng Ma vương.

“Nhìn cái gì mà nhìn!”

Đại ma vương âm u nhìn chằm chằm họ, “Còn nhìn nữa là ta móc mắt các ngươi ra đấy.”

Đôi mắt biếc tỏa ra sát khí lạnh lẽo, dường như nếu họ còn dám nhìn thêm một cái nữa thì hắn sẽ thực sự móc tròng mắt họ ra thật.

Tên tướng lĩnh mặt quỷ vốn dĩ chỉ còn lại một con mắt vội vàng bịt hốc mắt mình lại, quỳ rạp xuống đất thần phục.

Đại ma vương sải bước chân dài đi qua, đám ma quân đang quỳ thấy tà áo choàng đen của Ma vương tung bay trên nền gạch đá đen, tà váy giao sa hà bội lộng lẫy trên người người phụ nữ trong lòng hắn dập dềnh như những tầng mây.

Trong không khí phảng phất mùi hoa thơm mát khiến lòng người sảng khoái.

A.

Ma Uyên của họ đã lâu lắm rồi không xuất hiện mùi hoa thơm thế này.

Tạ Vô Nịnh xốc xốc thiếu nữ trong tay lên một chút.

Bế nàng đi lâu như vậy mà vậy mà vẫn chẳng thấy chút sức nặng nào.

Thân hình mảnh mai mỏng manh, nhẹ đến mức dường như chỉ cần hắn hơi dùng sức một chút là có thể bẻ gãy nàng vậy.

Đồ nhỏ xíu này cũng gầy quá đi mất.

Chẳng lẽ chỉ uống sương sớm mà lớn thôi sao?

Tạ Vô Nịnh không khỏi nhíu mày.

Hắn bế nàng vào trong điện, đặt lên ngai vàng bạch cốt của mình.

Dáng người thiếu nữ nhỏ nhắn mảnh khảnh, mái tóc đen dài xõa ngang lưng, mặc bộ giao nguyệt hà bội phức tạp lộng lẫy, ngồi trên ngai vàng Ma vương xây bằng xương trắng, không hề có chút uy áp lạnh lẽo nào, ngược lại còn mang một vẻ thần bí thánh khiết.

Đặc biệt là đôi mắt của nàng.

Không chứa một chút tạp chất, thuần khiết, trong veo, như viên ngọc quý rực rỡ nhất trên bầu trời sao.

Tạ Vô Nịnh quỳ một chân xuống trước mặt nàng.

Cầm lấy đôi giày, nắm lấy bàn chân ngọc thon thả của nàng, mang giày vào cho nàng.

Bàn chân nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay, chỉ to bằng bàn tay hắn, khẽ bóp một cái thấy mềm nhũn, những ngón chân đó như mấy hạt trân châu bóng mượt, nghịch ngợm cử động rất đáng yêu.

Cảm giác bàn tay chạm vào giống như móng vuốt xù lông của một con thú nhỏ vậy.

Tạ Vô Nịnh thấy vô cùng mới mẻ, nâng bàn chân của Linh Tiêu lên ngắm nghía một hồi lâu.

Đợi đến khi hắn lóng ngóng mang xong giày cho nàng, vừa đứng dậy thì má đã bị thiếu nữ đưa tay ra véo lấy.

Hắn không thể tin nổi trợn mắt, lập tức cảnh cáo: “Ngươi làm cái gì thế! Còn không mau buông tay?”

Linh Tiêu cười tủm tỉm, nhìn má đại ma đầu bị nàng dùng hai ngón tay véo kéo lên, trông như đang làm mặt quỷ vậy, thế mà vẫn còn cố làm ra vẻ hung dữ để đe dọa nàng.

Nàng nghiêng đầu, chớp chớp mắt, cười: “Lại đây chút nào, để ta nhìn kỹ ngươi.”

Nói rồi nàng dùng ngón tay véo má hắn kéo về phía mình một chút.

Tạ Vô Nịnh bị nàng véo đến mức nhe răng trợn mắt, khuôn mặt tuấn tú đều biến dạng, nhíu mày lườm nàng, cố ra vẻ cứng rắn buông lời hăm dọa: “Buông tay, còn không buông bản tôn sẽ không khách khí đâu đấy!”

Linh Tiêu chẳng sợ hắn.

Nàng trực tiếp dùng cả hai tay véo má hắn, kéo đến trước mặt mình nhào nặn như nhào bột vậy, hài lòng đánh giá: “Ừm, cũng được đấy chứ, trông vẫn đẹp trai lắm. Còn có tinh thần mắng người, xem ra vẫn còn sống nhăn răng tinh thần tốt lắm, cũng không thiếu tay thiếu chân nào.”

“Xì...”

Khuôn mặt đại ma đầu bị nàng giày vò đỏ rực một mảng lớn, hắn gạt phắt bàn tay đang làm loạn của nàng ra, hung dữ nói: “Dám véo mặt bản tôn!”

Nói xong hắn giơ tay cũng véo lấy má Linh Tiêu.

Nhưng tay hắn vừa đặt lên đã là một cảm giác mịn màng mềm mại đến không thể tin nổi.

Thiếu nữ bị hắn véo má cũng không phản kháng, ngược lại còn nghiêng đầu, đôi mắt đen trắng rõ ràng chứa đầy ý cười, lấp lánh nhìn hắn.

Tạ Vô Nịnh chỉ cảm thấy tay mình như bị bỏng, vội vàng buông tay ra.

Nhưng dù lực đạo của hắn đã rất nhẹ, rất nhẹ rồi.

Làn da má mềm mại của thiếu nữ vẫn bị hắn véo ra một vệt đỏ.

Hiện lên trên khuôn mặt trắng nõn như ngọc gần như trong suốt của nàng, trông vô cùng rõ ràng.

Tạ Vô Nịnh nhíu mày.

Sao mà mỏng manh thế không biết.

Cái nơi Ma Uyên này cá lớn nuốt cá bé, xưa nay chưa bao giờ nuông chiều những kẻ yếu đuối mỏng manh đâu.

Hừ, sau này nàng còn khổ dài dài cho mà xem.

Linh Tiêu đứng dậy, phát hiện bộ y phục và giày dép trên người mặc dù phức tạp và nặng nề nhưng lại vừa vặn một cách bất ngờ.

Nàng thấy phiền phức, tháo chiếc khăn choàng tua rua vướng víu ngoài cùng ra, ném lên ghế, nắm lấy tay Tạ Vô Nịnh nói: “Đi, đưa ta lên trên Ma cung xem chút nào.”

Hiện giờ Linh Tiêu đã có tu vi, có linh lực, đôi chân cũng đã khỏi, cơ thể cũng đã khỏe mạnh.

Nàng chỉ muốn chạy nhảy khắp nơi cho thỏa thích!

Phải tận mắt đi xem tất cả những nơi nàng chưa từng được đi, những vùng đất nàng chưa có cơ hội đặt chân tới, mới không uổng công nàng đến đây một chuyến.

Nàng vui vẻ kéo Tạ Vô Nịnh, chạy lên cung điện Long Lĩnh cao tới chín tầng, tiếng cười trong trẻo vui sướng vang vọng trong những hành lang mê cung và lầu gác trống trải.

Tạ Vô Nịnh vốn dĩ cảm thấy cái ma cung rách nát này có gì mà xem.

Nhưng khi hắn nghe thấy tiếng cười trong veo như tiếng chuông bạc của thiếu nữ đang kéo mình, đột nhiên cảm thấy cái nơi rách nát này hình như cũng được đấy chứ.

Linh Tiêu thực sự quá hưng phấn.

Chẳng mấy chốc trán nàng đã lấm tấm mồ hôi mịn, khuôn mặt nhỏ cũng ửng hồng, quay đầu lại nói với Tạ Vô Nịnh: “Ma cung lớn thế này, để những người khác ở Ma Uyên cũng dọn vào đây ở đi! Còn có San Hô và Tiểu Lôi bọn chúng nữa, càng đông người càng tốt, ta thích náo nhiệt!”

Nàng lại lạch bạch kéo hắn chạy xuống dưới, chỉ vào một gian thiên điện bị bỏ hoang nói: “Ta thấy ở đây còn có mấy bệ đá và bếp lửa cũ, trước đây chắc là một gian bếp, Tạ Vô Nịnh, ngươi đi tìm hai đầu bếp biết nấu ăn về đây, bảo họ nhóm bếp lên, sau này nấu đồ ăn ngon cho chúng ta.”

Linh Tiêu xuyên không đến thế giới này mấy tháng rồi.

Mấy tháng nay ngoài uống sương sớm ra thì vẫn là uống sương sớm.

Trong miệng nàng sắp nhạt đến mức mọc cỏ ra rồi.

Nàng thực sự rất nhớ những món ngũ cốc hoa màu và mỹ vị nhân gian, kiếp trước dù sao cũng đã sống mười tám năm như một người bình thường, thói quen ăn uống nhất thời khó lòng thay đổi, vẫn muốn ăn chút đồ ăn của người bình thường.

Đầu bếp?

Tạ Vô Nịnh nhíu nhíu mày.

Được rồi, một yêu cầu nhỏ nhoi, cứ miễn cưỡng đồng ý với nàng vậy.

Nể tình nàng gầy như thể bị ngược đãi vậy.

Sau đó Linh Tiêu lại kéo hắn đến một gian phòng trống trải khác, thấy trên tường có mấy cái hốc lõm lõm, sờ cằm suy nghĩ một lát rồi vỗ tay nói: “A có rồi! Gian phòng này dùng làm thư phòng đi!”

“Tạ Vô Nịnh, hai ngày nữa chúng ta đi một chuyến xuống phàm gian, mua thêm thật nhiều sách vở, sử sách, truyện ký, tranh ảnh gì đó về đây. Không thể để chịu thiệt thòi vì không có văn hóa được, lúc rảnh rỗi phải xem sách nhiều vào, khi nhàn rỗi không có việc gì làm còn có thể thông qua việc đọc sách để giết thời gian.”

Hồi kiếp trước, vì bệnh tật mà phải ngồi xe lăn, việc Linh Tiêu làm nhiều nhất chính là đọc sách.

Nàng đọc đủ loại sách, từ văn kiện lịch sử lớn đến tạp chí nhỏ, bất kể là danh tác trong và ngoài nước hay là truyện mạng, truyện tranh, tóm lại chỉ cần thấy hứng thú, chỉ cần có thể giết thời gian là nàng đều đọc hết.

Hơn nữa thế giới này không có quá nhiều hạng mục giải trí tiêu khiển, ai nấy cả ngày đều bận rộn nâng cao tu vi tranh giành tài nguyên, cuộc sống trôi qua thực sự quá căng thẳng, cần một lối thoát tinh thần như vậy.

Cho nên sách vở là rất cần thiết.

Đặc biệt là ở Ma Uyên.

Chân mày Tạ Vô Nịnh càng nhíu chặt hơn.

Thư phòng?

Đó là cái thứ gì thế.

Bắt hắn ngồi ngây ra đối diện với một quyển sách, thà bắt hắn đi đánh nhau với người ta còn hơn!

Nhưng hắn vừa cúi đầu thấy đồ nhỏ xíu dùng đôi mắt to đen trắng rõ ràng mong đợi nhìn mình, một trận phiền não lướt qua tim, mất kiên nhẫn nói: “Tùy ngươi.”

Linh Tiêu liền mỉm cười hạnh phúc.

Tạ Vô Nịnh thấy nụ cười trên mặt nàng, đôi mày đang nhíu chặt không tự giác giãn ra.

Đôi mắt biếc dán chặt vào khuôn mặt nàng, không dời đi được nữa.

Nhưng ngay sau đó, đồ nhỏ xíu này lại được đằng chân lân đằng đầu.

Nàng lúc thì chỉ vào cây ngô đồng trước điện ma cung bảo muốn lắp một cái xích đu dưới gốc cây; rồi lại chỉ vào ngọn núi hoang sau ma cung bảo chỗ đó có thể khai khẩn ra để trồng chút hoa cỏ rau củ; cuối cùng nàng thậm chí còn yêu cầu Tạ Vô Nịnh đại tu lại toàn bộ những ngôi nhà hoang tàn nát trên con đường cổ Ma Uyên.

Thật là vô lý hết sức!

Nàng tưởng nàng là ai chứ.

Vừa mới đến đã quấy cho Ma Uyên của hắn chướng khí mù mịt.

Tưởng hắn sẽ đáp ứng những yêu cầu vô lý này của nàng sao.

Hừ, tuyệt đối không đời nào.

Đại ma đầu đen mặt, bỏ mặc nàng mà đi mất.

Linh Tiêu không hiểu chuyện gì, ngơ ngác nhìn Tạ Vô Nịnh đột nhiên sầm mặt, không nói một lời xoay người bỏ đi.

Hắn cứ như có thù với gạch đá dưới đất vậy, chân giẫm xuống như muốn giẫm nát gạch đá thành một cái hố, giận dữ vô cùng.

“Tạ Vô Nịnh, ngươi đi đâu thế?”

Gọi hắn một tiếng hắn cũng không thèm thưa.

Thôi, kệ hắn đi.

Linh Tiêu tự mình chạy ra ngoài ma cung, đi tìm San Hô và Tiểu Trảo bọn chúng chơi.

Lúc mới thấy nàng, bốn con hung thú vẫn chưa nhận ra, ngồi bệt dưới đất, đồng loạt nghiêng đầu ngơ ngác nhìn Linh Tiêu.

Linh Tiêu vẫy tay với chúng, rồi chạy tới xoa xoa đầu chúng nói: “San Hô, Tiểu Kim, Tiểu Trảo còn có Tiểu Long nữa, chào các bạn nhé, mình là Linh Tiêu, thật vui được gặp lại các bạn!”

Bốn con hung thú đang ngơ ngác nghe thấy giọng nói mới phản ứng lại được vị tiên nữ xinh đẹp này hóa ra là tiểu chủ nhân, vội vàng vẫy tai vẫy đuôi dụi tới vây quanh nàng.

Linh Tiêu bị chúng dụi đến mức cười khúc khích.

Nàng lại cưỡi lên lưng Độc Giác Thú, bảo nó chở nàng đi dạo một vòng quanh ma cung.

Sau một vòng dạo quanh, Linh Tiêu cuối cùng cũng có một hình ảnh hoàn chỉnh và rõ ràng về địa hình cục diện của ma cung—— trước đây nàng toàn nhìn qua trán Tạ Vô Nịnh, so với việc tự mình tận mắt nhìn thấy thì vẫn có một chút khoảng cách.

Với trực giác của ‘Thượng Cổ Thuần Linh’, Linh Tiêu cảm nhận được Long Lĩnh Ma Uyên này nằm trên một mạch nhãn rất quan trọng.

Còn dưới mạch nhãn đó rốt cuộc là cái gì.

Nàng vẫn chưa được biết.

Nhưng Linh Tiêu nghĩ nàng sẽ có cơ hội làm rõ chuyện này thôi.

Lúc trời sắp tối, Linh Tiêu bảo San Hô bọn chúng về ma cung nghỉ ngơi cùng nàng.

Nhưng bốn con hung thú to lớn dường như rất sợ hãi, thế nào cũng không dám vào ma cung.

Thời gian qua, bốn con bọn chúng toàn là tùy tiện ngủ ở một sườn núi, hốc đá hay dưới gốc cây nào đó, chưa bao giờ vào ma cung ngủ cả.

—— Thực sự là uy áp của đại ma đầu quá mạnh, chúng không dám lại gần.

Thân là hung thú, chúng vốn dĩ sinh ra từ hung khí của trời đất, lớn lên ở nơi hoang dã khắc nghiệt như Bắc Hoang, vốn cũng không mỏng manh đến thế, cứ thế lấy trời làm màn đất làm chiếu là có thể sinh tồn được rồi.

Thế nhưng giờ đây tiểu chủ nhân lại muốn chúng vào ma cung, còn bảo sẽ tìm cho mỗi con một gian phòng riêng để ở.

Bốn con hung thú cảm động đến rơi nước mắt nhưng vẫn khéo léo từ chối.

So với việc có thể gần gũi tiểu chủ nhân đáng yêu, chúng càng sợ đại ma đầu âm tình bất định kia hơn.

Linh Tiêu thấy dù nàng có kéo thế nào chúng cũng cào móng lùi lại phía sau, bất lực, bèn không ép buộc chúng nữa, vẫy vẫy tay nói: “Vậy được rồi, các bạn tự đi nghỉ đi, mai mình lại tới tìm các bạn chơi.”

Nói xong Linh Tiêu trở về lầu gác ma cung.

Nàng bước vào một gian tẩm điện, gian tẩm điện này có trải da thú, đặt phản đá đen, chính là gian lúc trước Tạ Vô Nịnh ở.

Linh Tiêu nghĩ nghĩ, lui ra khỏi gian phòng này, sang phòng bên cạnh tìm một gian tẩm điện khác.

Gian tẩm điện này mặc dù bài trí không đầy đủ mọi thứ như gian Tạ Vô Nịnh ở bên cạnh nhưng những thứ cần thiết thì vẫn có, tuy rằng nhỏ hơn một chút nhưng Linh Tiêu cũng không cần ở chỗ quá rộng lớn làm gì.

Nàng chọn gian phòng này, rồi tự mình dọn dẹp một chút, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Từ lúc chiều Tạ Vô Nịnh đen mặt bỏ đi thì vẫn luôn không thấy quay lại, chẳng biết hắn chạy đi đâu rồi.

Linh Tiêu hơi lo lắng không biết hắn có phải đi tìm Thần tộc Thiên giới không.

Dù sao lúc hắn rời đi trông cũng đầy giận dữ, nàng cũng không dám chắc chắn hắn đi làm gì.

Linh Tiêu không yên tâm, bèn ngồi trên phản đá, nhắm mắt lại, thúc giục linh thức của mình bay ra ngoài.

Đầu tiên nàng tiến vào thức hải của mình, rồi men theo những cành lá chọc trời của thần thụ bay lên trên.

Phía trên cùng của những dây leo linh quang lưu động trên thần thụ chính là kết nối với Thiên giới Thần tộc.

Thần thức của Linh Tiêu như một luồng gió và sương mù trong không trung, lặng lẽ không tiếng động đi tới Thiên giới.

Nàng mở đôi mắt trong veo không chút bụi trần.

Đôi mắt giống như mở một đôi thiên nhãn phía trên vòm trời, mọi thứ đều hiện rõ mồn một dưới mắt nàng, nàng quan sát khắp nơi, không thấy có động tĩnh gì bất thường, Tạ Vô Nịnh cũng không tới đây, Thiên cung mọi thứ vẫn vận hành một cách trật tự.

Nàng thậm chí còn thấy trong Trữ Quân Điện, Xích Diên đang tranh cãi kịch liệt với Tễ Phong, còn Thanh Tuyền thì buồn bã âm thầm rời đi.

Có điều những chuyện này không thuộc quyền quản lý của Linh Tiêu nữa rồi.

Linh Tiêu quan sát một lát, đã biết Tạ Vô Nịnh không tới Thiên giới thì định thu hồi linh thức đã phóng ra—— việc phóng linh thức sang một giới khác cũng tiêu tốn linh lực không nhỏ.

Nhưng đúng lúc này, Linh Tiêu bỗng khựng lại.

Nàng chậm rãi dừng lại trong Trữ Quân Điện, đồng tử hơi giãn ra.

Điện vũ này vốn dĩ là nơi Thanh Tuyền bỏ mạng, nằm trên phản và trong quan tài băng suốt ba ngày hôm đó.

Linh Tiêu cũng chính là ở nơi này đã kéo thần hồn đang tan biến của Thanh Tuyền trở về.

Thế nhưng giờ đây, Linh Tiêu thông qua cái phản đá này, một lần nữa thấy được cảnh tượng trong Thời Không Chi Giới lúc đó khi mình xem xong tàn quyển Thái Thượng Lão Quân đưa cho, ngồi xếp bằng trước quan tài ngọc băng, tiến vào thức hải của mình để lấy Linh Lung Huyết.

Mọi thứ không có gì sai sót so với ký ức của nàng, chỉ có điều lần này nàng đã thấy được một cảnh tượng mà lúc đó không hề chú ý tới——

Vào khoảnh khắc Thời Không Chi Giới quay ngược lại, có một bàn tay từ trong hư không thò ra, vừa vặn rơi ngay trên đỉnh đầu Linh Tiêu.

Ngay phía trên huyệt thiên linh của nàng khoảng cách ba tấc.

Bàn tay đó mang theo sát khí lạnh lẽo, năm ngón tay co quắp thành móng vuốt, không chút do dự thò ra từ trong hư không, muốn trực tiếp lấy mạng nàng!

Linh Tiêu kinh hãi rụng rời.

Đây là ai?

Chủ nhân của bàn tay này sẽ là ai đây.

Thái Thượng Lão Quân?

Linh Tiêu ngay lập tức nghĩ tới người này, liệu có phải là ông ta không.

Không, không phải ông ta.

Linh Tiêu lập tức phủ định suy đoán này.

Bởi vì lúc nàng từ trong thức hải của mình đi ra, nàng đã thấy Thái Thượng Lão Quân đang đứng ở cửa Trữ Quân Điện, động tác nực cười lúc đó của ông ta Linh Tiêu vẫn còn nhớ rõ mồn một. Ngoại trừ cái phất trần trong tay bị tiêu tan do thế giới sụp đổ, tay của ông ta vẫn còn đó.

Linh Tiêu lại nghĩ, vậy thì sẽ là ai?

Ai sẽ vào cái thời khắc mấu chốt đó muốn lấy mạng nàng chứ.

Liệu có phải là Tễ Phong không.

Linh Tiêu lại kỹ càng hồi tưởng, lúc thần thức nàng bay ra khỏi cơ thể, Tễ Phong đã bị Tạ Vô Nịnh dùng một kích đâm xuyên tim, chết ngắc rồi.

Cũng không thể là hắn ta được.

Vậy thì sẽ là ai...

Trong đầu Linh Tiêu lóe lên rất nhiều ứng cử viên khả nghi nhưng đều không thể đưa ra một đáp án xác đáng.

Trong lòng nàng đột nhiên phủ một lớp sương mù và kinh hãi chưa biết tên.

Nàng tưởng mọi chuyện đều đã nằm trong tầm tay và sự kiểm soát của nàng, trở về điểm xuất phát tốt đẹp nhất mà nàng mong muốn.

Thế nhưng hóa ra ở góc khuất nàng không chú ý tới, vẫn có một bàn tay bí ẩn vô hình đã bị nàng bỏ qua.

Linh Tiêu tự trấn tĩnh lại.

Nàng bay lên phía trước trong Thời Không Chi Giới đang đình trệ, áp sát lại gần quan sát kỹ bàn tay đó, không bỏ sót một chi tiết nào.

Bàn tay này gân guốc mạnh mẽ, các đốt ngón tay nở nang, lòng bàn tay rất lớn, từ trong hư không vừa thò ra một đoạn cổ tay thì thời gian đã bị Linh Tiêu làm cho đứng yên rồi.

Thậm chí ngay cả lớp áo trên tay áo cũng không lộ ra.

Điều duy nhất Linh Tiêu có thể chắc chắn là đây có vẻ là bàn tay của một người đàn ông—— nếu là tay phụ nữ thì lòng bàn tay không to thế này, ngón tay cũng không thô thế này.

Thế nhưng căn bản không thể thông qua một bàn tay như vậy mà phán đoán ra tuổi tác và thân phận của người này được.

Linh Tiêu thần sắc ngưng trọng quan sát một hồi, trong lòng gieo xuống một mối lo ngại.

Nàng nhất định phải tìm ra chủ nhân của bàn tay này là ai.

Linh Tiêu thu hồi linh thức của mình, men theo thần thụ chọc trời trong thức hải, trở về thức hải của mình.

Hồi lâu sau, Linh Tiêu trong ma cung chậm rãi mở đôi mắt, trong mắt lộ ra một tia lo âu.

Nàng nằm xuống giường đá, vì chuyện này mà trằn trọc mãi không ngủ được.

Đã tối muộn thế này rồi mà Tạ Vô Nịnh vẫn chưa quay lại.

Dưới phản là giường đá cứng ngắc, bên trên chỉ trải một lớp da thú, Linh Tiêu ngủ không quen lắm.

Nàng cứ thế mất ngủ cho đến sau giờ tí mới mơ màng ngủ thiếp đi.

Nhưng nàng ngủ chưa được bao lâu thì lại tỉnh giấc.

Bởi vì nàng cảm nhận được có một ánh mắt không thể phớt lờ đang rơi trên người mình—— từ khi sở hữu linh lực thức hải, ngũ quan tri giác của Linh Tiêu trở nên vô cùng nhạy bén, một chút động tĩnh nhỏ nàng cũng có thể nhanh chóng cảm nhận được.

Nàng đột ngột mở bừng đôi mắt, cảnh giác giơ tay lên, lại thấy trong bóng tối có một đôi mắt xanh biếc u uẩn như mắt sói đang nhìn chằm chằm mình không chớp mắt.

“Phù...”

Linh Tiêu thấy đôi mắt biếc đó thì lập tức thả lỏng nhưng vẫn tức giận tát cho hắn một cái: “Tạ Vô Nịnh! Ngươi bị hâm à, nửa đêm nửa hôm ngươi không ngủ đi, chạy tới phòng ta làm gì?”

Đại ma đầu bất thình lình bị nàng tát một cái, sắc mặt lập tức đen lại.

Chỉ có điều là ban đêm, trong tẩm điện lại không thắp đèn, tối om om, sắc mặt hắn có đen thế nào Linh Tiêu cũng không nhìn thấy.

Hắn nửa đêm từ bên ngoài trở về, quay lại tẩm điện thì phát hiện đồ nhỏ xíu không có ở đó, đi tìm khắp nơi nửa ngày mới phát hiện ra người ta vậy mà đang ngủ say ở căn phòng bên cạnh.

Tạ Vô Nịnh tại chỗ tức đến nghiến răng.

Mới chui ra khỏi giữa mày hắn cái là bắt đầu làm loạn rồi đúng không!

Dám thừa dịp hắn không có nhà mà vô pháp vô thiên, có tẩm điện sẵn không ngủ, còn dám tự mình chạy sang phòng bên cạnh chiếm mất một gian tẩm thất khác của hắn.

Tạ Vô Nịnh nằm trên phản của mình hậm hực một hồi, lăn qua lộn lại, ngụm ác khí trong lòng thực sự không nuốt trôi được, bèn đứng dậy hằm hằm chạy sang phòng bên cạnh, nằm xuống bên cạnh Linh Tiêu.

Hắn muốn hất nàng xuống, để nàng đi ngủ dưới đất.

Nhưng hắn vừa nằm xuống, những sợi tóc mềm mại của thiếu nữ đã cọ tới cọ lui trước ngực hắn, vì ngủ không yên giấc nên cái đầu nhỏ xù lông đó cứ lăn qua lăn lại trên gối, khuôn mặt mềm mại mịn màng lúc thì chạm vào cằm hắn, lúc thì dán vào cánh tay hắn, khiến cơ thể hắn cứng đờ, cứ như hóa đá không thể cử động nổi nữa.

Trong hơi thở nhẹ nhàng của thiếu nữ còn có một mùi hương thơm ngọt ngào cứ thế xộc thẳng vào mũi hắn.

Tạ Vô Nịnh chỉ cảm thấy khắp người tê rần ngứa ngáy, càng không ngủ được nữa.

Hắn dứt khoát dùng khuỷu tay chống đầu, nhìn chằm chằm vào thiếu nữ đang trong giấc mộng.

Đôi mắt biếc thiên sinh dị đồng kia, ngay cả trong bóng đêm mịt mù cũng nhìn thấu không chút trở ngại.

Hắn thấy rõ mồn một dáng vẻ ngây ngô của thiếu nữ khi ngủ, hàng lông mi nhắm lại như hai chiếc quạt nhỏ, khuôn mặt hồng hào, cái miệng nhỏ mím lại, giữa mày vì điều gì đó không vui mà khẽ nhíu lại, còn có mấy lọn tóc mềm mại trượt xuống rũ trên tay hắn.

Hắn vừa đưa tay ra, quấn lấy tóc nàng quấn quanh đầu ngón tay một chút thì thiếu nữ đã tỉnh.

Vừa tỉnh dậy nàng đã tức giận tát hắn một cái.

Tạ Vô Nịnh cứng đờ tại đó, như thể rất không thể tin nổi, giọng điệu âm u nói: “Ngươi dám đánh bản tôn?”

Linh Tiêu không những muốn đánh hắn mà còn giơ chân đạp hắn xuống giường: “Cút về phòng mình mà ngủ.”

Nàng vất vả lắm mới ngủ được một lát thì bị cái tên Tạ Vô Nịnh này làm cho thức giấc.

Đại ma đầu bị Linh Tiêu một cước đạp xuống đất, càng không thể tin nổi hơn, tức đến mức lỗ mũi sắp bốc khói, chỉ tay vào nàng: “Ngươi, ngươi còn dám đạp bản tôn???”

Linh Tiêu vốn dĩ vì nhìn thấy cảnh tượng đó trong Thời Không Chi Giới mà lòng dạ rối bời, nửa đêm không ngủ được lại mang theo chút cáu kỉnh, thấy Tạ Vô Nịnh đang chổng mông dưới đất trừng mắt nhìn mình, nhìn hắn một lúc thấy vừa buồn cười vừa bực: “Ai bảo ngươi nửa đêm không ngủ chạy tới dọa ta.”

“Được rồi, ta không trách ngươi, ngươi mau về ngủ đi.”

Hừ.

Nàng vậy mà còn dám mạnh miệng bảo không trách hắn!

Nghe xem, đó có phải là lời con người nói không.

Tạ Vô Nịnh một cái lộn nhào nhảy lên, một lần nữa nhảy lên phản đá của Linh Tiêu, đấm vào phản đá thình thịch, giận dữ quát: “Đây là Ma cung, địa bàn của bản tôn, bản tôn muốn ngủ đâu thì ngủ đó, ngươi quản được chắc!”

Linh Tiêu: “...”

Nàng bất lực nhìn hắn một lúc, nói: “Được, tùy ngươi vậy.”

Nàng xoay người một cái, kéo tấm chăn da thú đắp lên người quay lưng về phía hắn: “Ta buồn ngủ rồi, ta phải ngủ đây.”

Nói xong nàng chẳng thèm để ý đến hắn nữa.

Tạ Vô Nịnh nhìn chằm chằm vào gáy nàng một lúc, đưa tay lật người nàng lại.

Linh Tiêu bị hắn giày vò dăm lần bảy lượt cũng có chút tức giận rồi: “Tạ Vô Nịnh, ngươi rốt cuộc muốn làm gì!”

Tạ Vô Nịnh đầy vẻ ác ý nói: “Bản tôn không ngủ được, ngươi kể cho bản tôn nghe một câu chuyện cười đi.”

Linh Tiêu: “...”

Nàng thực sự phục cái tên này luôn.

Linh Tiêu đỡ trán: “Lạy đại ca, ngươi cũng không xem bây giờ là mấy giờ rồi, nửa đêm nửa hôm ngươi đòi nghe chuyện cười??”

Tạ Vô Nịnh hai tay gối sau đầu, hai chân dài vắt chéo chữ ngũ đung đưa trong không trung, nói: “Bản tôn cứ muốn nghe đấy, sao nào, có ý kiến gì à?”

Hắn đắc ý nói: “Mau kể đi, ngươi mà không kể thì đêm nay cũng đừng hòng ngủ.”

Linh Tiêu oán niệm nhìn hắn một lúc.

Sau đó nàng mở miệng: “Ngày xửa ngày xưa có một chú chó nhỏ lang thang, vô cùng không nghe lời. Sau đó nó được đưa tới một gia đình nọ, đến ban đêm chú chó đó cứ sủa gâu gâu suốt cả đêm, chủ nhân mới hỏi nó, chó nhỏ chó nhỏ sao ngươi còn chưa ngủ thế? Chó nhỏ bảo, ta ăn no rỗi việc quá ấy mà.”

Linh Tiêu kể xong, chớp chớp mắt nói: “Kể xong rồi đó.”

Tạ Vô Nịnh nghe xong, phản ứng một lúc, hồ nghi nói: “Ngươi đang ám chỉ bản tôn là chú chó nhỏ đó hả?”

Linh Tiêu vô tội nghiêng đầu, ý cười trong đôi mắt lấp lánh trong đêm tối: “Không có đâu nha, ngươi đừng có tự mình vơ vào mình thế chứ.”

Tạ Vô Nịnh hoàn toàn phản ứng lại được, nhe răng một cái, đứng dậy đè lên người nàng, hung tợn đe dọa: “Dám mắng bản tôn là chó nhỏ, gan ngươi không nhỏ đâu.”

“Ái chà ngươi tránh ra đi!” Linh Tiêu đánh hắn mấy cái, lại giơ chân đạp hắn, “Thật là đáng ghét!”

Tạ Vô Nịnh tay chân kết hợp, bao vây cả người nàng dưới thân mình. Thân hình nàng mảnh mai gầy yếu, rất nhỏ nhắn, sức lực cũng chỉ có một tẹo, hắn dùng một bàn tay dễ dàng giơ hai tay nàng lên nắm chặt trên đỉnh đầu, chân dài vắt ngang qua đè chặt lấy đầu gối đang quậy phá của nàng.

Sau đó hắn đứng từ trên cao nhìn xuống đầy đắc ý, cúi người nhìn nàng: “Còn dám kiêu ngạo nữa không, giờ thì ngoan chưa?”

Linh Tiêu nằm dưới thân hắn tóc tai rối bời, yếm áo cũng xộc xệch, thở hổn hển, mắt đỏ hoe, vẻ mặt đầy ấm ức nhìn hắn.

Trong bóng đêm, bầu không khí đang ồn ào bỗng chốc lặng ngắt như tờ.

Tạ Vô Nịnh nhìn thiếu nữ bị mình đè dưới thân, ánh mắt chạm phải đôi mắt hơi đỏ của nàng, bỗng chốc khựng lại.

Tác giả có lời muốn nói:

Lúc trước phát bao lì xì đã phát hết số dư tài khoản rồi, chắc vẫn còn một số bảo bối chưa nhận được, hôm nay đặc biệt dùng tiền nhuận bút đổi chút tệ Tấn Giang, chương này phát cho mọi người 50 cái bao lì xì, không biết có được nhiều bình luận thế không nữa ha ha, mấy chương trước phát ra chỉ có mười mấy hai mươi cái bình luận, thưa thớt ít ỏi đến đáng thương.

Đề xuất Hiện Đại: [Toàn Chức Cao Thủ] Giải Nghệ Rồi Tái Xuất Từ Giải Đấu Thách Thức Với Vai Trò Mới
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện