Đại hội Giao lưu Môn phái vạn chúng chú mục của Tu chân giới, lại lấy hình thức này qua loa kết thúc.
Vào buổi chiều hôm đó, đoàn người học phủ liền dẹp đường hồi phủ rời khỏi Thiên Chiếu Môn, ngay cả một câu từ biệt khách sáo cũng không nói.
Không ai dám mở miệng giữ bọn họ lại, vào thời điểm mấu chốt này, kẻ nào không có mắt dám đi chạm vào rủi ro của đệ nhất học phủ và Trận Quỷ.
Bọn họ trơ mắt nhìn một đám người trùng trùng điệp điệp vây quanh thiếu nữ mặc áo lụa hồng, đứng lên con thuyền bay khổng lồ đặc thù của Thương Lan Học Phủ, mây đen tản ra hai bên, gạt ra một con đường trời xanh rải ánh nắng vàng kim.
Ngu Thiên Thu chưa đi xa, hắn ngẩn ngơ nhìn một màn này, phảng phất linh lực toàn thân đều bị rút cạn vậy, cứ thế ngây ra tại chỗ.
Ngay tại khoảnh khắc này, hắn mới cuối cùng hiểu được —— hóa ra thật sự là mình... một chút cũng không hiểu đứa con gái này.
Có như vậy trong nháy mắt, Ngu chưởng môn đột nhiên nhớ tới rất nhiều rất nhiều năm trước, hắn từng mang về một con Đan Tước nhỏ.
"Oa! Con chim nhỏ xinh đẹp quá!" Ngu Sở Sở mặt đầy hưng phấn: "Là cho con sao? Cảm ơn cha, con thích lắm!"
Ý định ban đầu của Ngu Thiên Thu là để hai đứa con gái cùng nhau nuôi lớn Đan Tước, cũng coi như tìm cho chúng một người bạn nhỏ, nhưng thấy Sở Sở vui vẻ như vậy, mà Tuệ Tuệ lại cái gì cũng không nói, liền mở miệng hỏi:
"Tuệ Tuệ không thích sao?"
Ngu Tuệ Tuệ năm đó mới sáu bảy tuổi, bởi vì thân thể yếu mà gầy gầy nhỏ nhỏ, đứng cùng Ngu Sở Sở, ngược lại giống như muội muội của đối phương.
"Thích ạ." Nàng nhỏ giọng nói: "Con có thể sờ nó không?"
"Không được, đây là cha cho ta!" Ngu Sở Sở ôm Đan Tước nhỏ vào trong lòng, "Cha, lần này cha đi ra ngoài mấy tháng, Sở Sở nhớ cha lắm đó, nếu sau này cha lại đi lâu như vậy, cũng có Đan Tước nhỏ chơi với con..."
Thấy dáng vẻ tủi tủi thân thân nhớ cha của nó, lại nhìn con gái lớn đang đứng sững ở đó, quyết định của Ngu Thiên Thu cũng dao động.
Sở Sở còn nhỏ, Tuệ Tuệ làm tỷ tỷ, theo lý nên nhường nhịn muội muội.
Càng không cần nói Sở Sở rõ ràng dính người hơn, biết làm nũng hơn, mà con gái lớn từ nhỏ ít nói chuyện cũng ít, cho dù nó không có Đan Tước nhỏ, nghĩ đến cũng sẽ không có phản ứng gì quá lớn.
Hắn vung tay lên, đồng ý rồi.
Nhưng Ngu Thiên Thu lại tự nhận là một người cha rất công bằng, hắn lại hỏi Ngu Tuệ Tuệ: "Vậy Tuệ Tuệ có món quà gì muốn không?"
Tiểu Tuệ Tuệ nghe lời này, đôi mắt to sáng lấp lánh, mong chờ mở miệng: "Con... con cũng muốn một con Đan Tước nhỏ."
Ngu Thiên Thu đáp ứng rồi, nhưng chớp mắt mười hai mười ba năm trôi qua, Tuệ Tuệ vẫn không có Đan Tước nhỏ, ngay cả sờ cũng chưa từng sờ qua.
Ngu Thiên Thu không phải cố ý nuốt lời, hắn chỉ là... quên mất.
Thời gian và tinh lực của hắn đều vô cùng quý giá, cần dùng để tu luyện, dùng để xử lý việc thường ngày của môn phái, dùng để tìm kiếm vật liệu đột phá bát trọng... những chuyện lớn nhỏ này chiếm cứ đại bộ phận trong cuộc sống thường ngày của hắn, căn bản không rảnh chia chút quan tâm cho đứa con gái lớn yên lặng không tiếng động, không khóc không nháo này nữa.
Hắn đột nhiên có một loại xúc động: Đi vào rừng núi yêu thú hoành hành tìm thêm một con Đan Tước nhỏ tặng cho Tuệ Tuệ, bây giờ, ngay lập tức.
Còn kịp không?
Thuyền dần đi xa, lướt trên chân trời, mây đen tách ra chậm rãi khép lại, chỉ còn lại một đường trời xanh mảnh nhỏ.
Ngu Thiên Thu nhìn con thuyền này, phảng phất nhìn thấy Tiểu Tuệ Tuệ hồi nhỏ tết hai bím tóc sừng dê nhảy nhót chạy về phía hắn, lại cõi lòng đầy thất vọng rời khỏi Thiên Chiếu Môn, nó đi càng ngày càng xa, một lần cũng không quay đầu lại.
Về sau núi cao sông dài, không còn gì có thể giữ được nó.
Ngu Tuệ Tuệ cảm thấy, không khí trên thuyền có chút nặng nề.
Nói nặng nề thì cũng không đến mức, nhưng trên mặt mỗi người đều mang theo ít nhiều sự phẫn khái, nhưng khi nàng vừa mở miệng, mọi người lại sẽ vội vàng quan tâm nàng.
Giống như nàng cùng với nam chính gấu trúc, phản diện hổ Đông Bắc, trở thành động vật quý hiếm cần bảo tồn của thế giới này vậy.
Trải qua nửa ngày điều tra nghiên cứu, Ngu Tuệ Tuệ cuối cùng cũng hiểu: Hóa ra mọi người đều cho rằng, nàng xả thân cứu tiểu pháo hôi.
...
Đương nhiên, nàng sẽ không thừa nhận đây là âm sai dương thác, nghe qua liền rất không đáng tin cậy, Ngu Tuệ Tuệ cảm thấy mình nhất định là ở Thiên Chiếu Môn mấy ngày, bị người cha kia của nàng lây bệnh sĩ diện —— dù sao, nàng chính là đại sư tỷ của đám gà mờ này nha!
Nàng quyết định nói chút chuyện khác: "Thực ra không hung hiểm như các ngươi nghĩ đâu..."
Phượng Hoàng Vũ cũng không phải ba trăm sáu mươi độ không góc chết, cũng không chỉ là Phượng Hoàng Vũ, tất cả pháp thuật đều không có cách nào làm được hoàn toàn không có sơ hở, mà Ngu Tuệ Tuệ đi theo Trận Quỷ học trận hơn một năm, tự nhiên có thể trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tìm được một vị trí tương đối an toàn nhất trên đài tỷ võ.
Càng không cần nói nàng còn hiểu chút trận pháp, sau khi tìm được điểm an toàn, còn có thể dựng nhanh cho mình một cái phòng hộ trận đơn giản.
Có hai sự đảm bảo này, cho dù bên cạnh một người cũng không có, nàng cũng có thể an an ổn ổn cẩu được cái mạng nhỏ —— cùng lắm thì thành thành thật thật ở trong phòng hộ trận, đợi lửa tiểu pháo hôi phóng ra tắt đi, lại phủi bụi đi ra.
Phương thức sinh tồn này tuy rằng không ngầu lòi như Trận Quỷ lão nhân gia ông trực tiếp thả mưa, nhưng Ngu Tuệ Tuệ đã vô cùng hài lòng.
Không hổ là ta.jpg.
Tuệ Tuệ chống nạnh.
Theo lý mà nói, trong thời gian có hạn, một người có thể học được đồ vật chỉ có bấy nhiêu. Nàng hoàn toàn là dựa vào bản năng cá mặn, kéo né sát thương và phòng hộ trận lên đầy cây, lúc này mới có thể hóa hiểm thành an.
Nếu đổi người khác lên, còn thật không biết nên đỡ thế nào.
Đám tiên nhị đại nghe giải thích, vẫn bất bình thay nàng.
"Cũng chính là Ngu sư tỷ tâm thiện!" Một nữ tu áo xanh nói: "Đổi là người khác, ai thèm đi quản nàng ta."
"Tuệ Tuệ, lần sau không thể làm chuyện như vậy nữa."
Ngay cả Linh tu giáo tập luôn tốt tính cũng nghiêm túc nói:
"Ta biết trò là có năng lực tự bảo vệ mình, mới muốn cứu Ngu Nhị, nhưng chuyện này rốt cuộc quá mức nguy hiểm..."
Ngu Tuệ Tuệ: ...
Cũng không phải như thầy nghĩ đâu.
Nàng từ bỏ rồi, về khoang thuyền ngủ.
Linh tu giáo tập còn muốn nói thêm gì đó, nhưng thấy nàng quả thực mắt mang vẻ mệt mỏi, trong lòng mềm nhũn, vội vàng bảo nàng nghỉ ngơi cho tốt, nghỉ đến khi nào cũng được.
Nhân cơ hội này, ông hung hăng làm một hồi giáo dục tư tưởng cho các học sinh, giống như một nam mama hay lo lắng.
"Các trò tuổi còn trẻ, không hiểu thế gian hiểm ác, nếu sau này còn có người ra tay nặng như vậy..." Ánh mắt ông trầm xuống: "Tuyệt đối không thể nương tay giống như hôm nay."
Linh tu giáo tập lải nhải lên, không có một hai canh giờ là sẽ không dừng, cộng thêm phi thuyền lắc la lắc lư, hiệu quả thôi miên có thể so với ASMR.
"Ngày thường ngủ trong giờ linh thuật thì thôi, những gì ta giảng bây giờ đều là những thứ các trò nhất định phải nhớ kỹ."
Thấy thật sự có đệ tử sắp ngủ, Linh tu giáo tập không chút lưu tình điểm tên nàng:
"Giang Ánh Tuyết, trò nói có đúng không?"
Giang Ánh Tuyết gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng."
Linh tu giáo tập hoài nghi nàng căn bản không nghe mình đang nói gì.
"Vậy trò nói xem, trò nghĩ thế nào."
Giang Ánh Tuyết cảm thán nói: "Cũng may sau này có Tạ sư huynh ở bên cạnh Ngu sư tỷ, huynh ấy nhìn qua là biết không dễ chọc, sẽ không để thứ xấu xa dùng khổ nhục kế lừa gạt Ngu sư tỷ!"
Mọi người: ????
Ngươi thật dám nói.
Đề xuất Xuyên Không: An Phận Dưỡng Lão Chốn Vương Phủ