Giang Nguyệt đẩy tay Cố Dã ra. Anh ngước nhìn bóng lưng cứng cỏi của cô, đưa tay ấn nhẹ lên ngực, cảm giác như có thứ gì đó đang trào dâng từ sâu thẳm trái tim, lồng ngực căng tức khó tả.Dù đã từ chối sự giúp đỡ của Cố Dã, nhưng trong lòng Giang Nguyệt lại nghĩ, nếu anh ấy nhất quyết muốn giúp cô xách nước, cô cũng không phải là không thể chấp nhận. Tức giận...
Quay lại truyện Xuyên Thành Ác Nữ Vợ Quân Nhân, Tôi Nằm Thắng Những Năm 80