Thấy Hạ Kiếm bị đánh, đám người đi cùng anh ta cũng không chịu nổi nữa. Họ xông lên như ong vỡ tổ, nhưng chỉ trong chớp mắt, từng người một đã bị đá văng ra xa. Ai nấy ngã vật xuống đất, kẻ ôm mắt, người ôm bụng, tất cả đều rên la thảm thiết."Chuyện này không trách chúng tôi được, là mấy người ra tay trước mà!" Khương Duyệt cười hì hì, đặt bàn tay mình vào lòng...
Đề xuất Xuyên Không:
Ca Ca Không Ngừng Hắc Hóa