Đào Quân y cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của Cố Dã đang ghim chặt lấy mình, liền vội vàng nói hết câu rồi chuồn lẹ, còn tinh ý đóng cửa lại giúp.
Giang Nguyệt ngồi xuống cạnh Cố Dã, vòng tay ôm lấy cánh tay anh, ngước mặt nhìn anh, "Cố Dã này, em muốn bàn với anh một chuyện, mai em muốn ra ngoài một lát."
"Đi đâu?" Cố Dã không biết có phải vì vừa thoát chết một lần hay không, mà giờ đây, chỉ cần một giây không thấy Giang Nguyệt là anh lại thấy bồn chồn, lo lắng.
"Lúc em đến đây vội quá, chỉ kịp sửa soạn quần áo mặc ngoài, đồ lót thì quên mất. Em muốn đi mua vài bộ." Giang Nguyệt đã hai ngày không thay đồ lót, không chịu nổi nữa rồi.
"Được thôi!" Cố Dã nắm lấy tay Giang Nguyệt, tự nhiên hỏi cô, "Tiền có đủ không? Nếu không đủ thì anh—"
Cố Dã định nói nếu không đủ thì anh có, nhưng nói đến nửa chừng bỗng khựng lại. Bởi anh chợt nhớ ra, bộ quân phục và chiếc ba lô của mình đã bị mìn nổ tan tành, chẳng còn lại thứ gì.
Giang Nguyệt không biết Cố Dã đang nghĩ gì mà cơ thể anh bỗng cứng đờ. Cô an ủi nắm lấy bàn tay to lớn của anh, nói, "Em có tiền mà. Lúc anh đi đã để lại cho em nhiều tiền như vậy, em còn chưa dùng hết đâu! Với lại Cố Dã này, em nói cho anh biết, vợ anh bây giờ là một phú bà đó nha!"
Sự chú ý của Cố Dã đã được chuyển hướng thành công. "Phú bà gì cơ?"
Giang Nguyệt liền kể lại chuyện mình đã mở một cửa hàng quần áo. Cố Dã nhìn cô nói chuyện hăng say, vẻ mặt rạng rỡ đầy tự hào, không khỏi cong khóe môi, đưa tay véo nhẹ má Giang Nguyệt, "Vợ anh đúng là giỏi giang thật đấy!"
"Chứ còn gì nữa!" Giang Nguyệt đắc ý nhếch khóe môi.
Mùi hương thoang thoảng từ Giang Nguyệt vương vấn nơi cánh mũi Cố Dã. Anh nhất thời xao xuyến, khẽ đặt nụ hôn lên môi cô.
Giang Nguyệt ngoan ngoãn nhắm mắt, chủ động nép sát vào anh. Hai người mười ngón tay đan chặt, môi kề môi, hơi thở hòa quyện vào nhau.
Thật ra, vừa nãy Giang Nguyệt đã tinh ý nhận ra sự bần thần của Cố Dã. Cô lo anh sẽ nhớ lại những ký ức không vui, nên mới cố tình nói chuyện để đánh lạc hướng anh.
Một nụ hôn nồng nàn, say đắm.
Cố Dã nắm chặt tay Giang Nguyệt, mười ngón tay đan vào nhau. Giang Nguyệt bị Cố Dã hôn đến mềm nhũn cả người, tim đập thình thịch. Trong mắt cô, giờ đây chỉ có duy nhất hình bóng anh.
"Cố Dã!" Giang Nguyệt mở đôi mắt to tròn ướt át, cô thấy vầng trán Cố Dã nhíu chặt, vẻ mặt anh dường như rất đau khổ.
"Giang Nguyệt, anh muốn..."
"Không được!" Giang Nguyệt nhìn vầng trán nhíu chặt của Cố Dã, có chút lo lắng vuốt ve gương mặt tuấn tú của anh. Cô biết Cố Dã không phải người bốc đồng, vết thương của anh nặng hơn cô tưởng tượng nhiều.
"Anh xin lỗi!" Cố Dã cũng không hiểu sao mình lại như vậy. Trước đây anh luôn có thể kiềm chế được, nhưng hôm nay, cảm xúc lại cuộn trào như sóng biển, khiến anh khao khát được chiếm hữu cô ngay lập tức.
"Đợi anh khỏe lại rồi nói! Em sẽ đợi anh!" Giang Nguyệt hôn nhẹ lên má Cố Dã, dịu dàng nói, đôi mắt to tròn lấp lánh những tia tình ý.
Trước đây, cô luôn là người chủ động trêu chọc anh, một lòng muốn trở thành vợ chồng thật sự nhưng lại bị anh từ chối. Giờ đây mọi chuyện lại đảo ngược, Cố Dã chủ động "cầu hoan", nhưng Giang Nguyệt lại không hề cảm thấy hả hê vì "phong thủy luân chuyển", ngược lại cô càng lo lắng cho anh hơn.
Cố Dã đau khổ nhắm mắt lại. Anh nhớ về khoảnh khắc quả mìn phát nổ, trong đầu anh chợt lóe lên hình bóng Giang Nguyệt.
Anh cứ ngỡ sẽ không bao giờ còn gặp lại cô nữa. Anh hối hận, hối hận vì đã không hoàn toàn chiếm hữu cô trước khi chết. Anh không muốn nhường cô cho bất kỳ người đàn ông nào khác!
"Cố Dã, em ở đây mà, anh ngủ đi, em sẽ luôn ở bên anh!" Mặc dù các chuyên gia đã hội chẩn và nói rằng khối máu tụ ở đầu Cố Dã có thể tự tiêu, nhưng Giang Nguyệt vẫn không dám lơ là.
Giang Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve đầu Cố Dã, bàn tay dịu dàng như lông vũ. Vầng trán nhíu chặt của Cố Dã dần giãn ra, cảm xúc bất an, bồn chồn cũng dịu đi phần nào.
Đợi đến khi Cố Dã ngủ say, Giang Nguyệt định quay về chiếc giường dã chiến nằm xuống. Nào ngờ, Cố Dã lại nắm chặt tay cô không buông. Cô vừa cựa quậy, anh liền mở mắt, nhìn chằm chằm vào cô.
"Em sẽ hạ giường xuống cho anh, em không đi đâu cả!" Giang Nguyệt nhận ra Cố Dã rất bám cô. Lúc này, anh giống như một con vật nhỏ bị thương đang tìm chủ nhân để được an ủi, vỗ về.
Cố Dã buông tay Giang Nguyệt ra. Trong lúc Giang Nguyệt điều chỉnh giường, Cố Dã vẫn luôn dõi theo cô.
Thấy Giang Nguyệt định sang giường dã chiến, anh khàn giọng nói, "Em nói sẽ ở bên anh mà!"
"Vậy thì em đợi anh ngủ rồi mới sang!" Giang Nguyệt đáp.
"Không được, em cũng lên đây!" Cố Dã khó nhọc nhích sang một bên, nhường ra một chút chỗ trống, tay còn vỗ vỗ vào khoảng không, ra hiệu Giang Nguyệt nằm cạnh anh.
"Thế này sẽ chật cho anh mất!" Giang Nguyệt cạn lời. Cố Dã thế này đâu phải là con vật nhỏ bị thương cần an ủi, rõ ràng là một "soái ca" đang làm nũng!
Tuy nhiên, cuối cùng Giang Nguyệt vẫn chiều theo ý Cố Dã, nằm ngủ cùng anh.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, y tá đã gõ cửa, muốn vào đo thân nhiệt cho Cố Dã. Giang Nguyệt lúc này tỉnh giấc, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Cố Dã đang nhìn mình, ánh mắt đầy lưu luyến.
Giang Nguyệt nở một nụ cười thật tươi với Cố Dã, còn hôn anh một cái. Thật tuyệt, vừa mở mắt ra đã thấy Cố Dã đẹp trai như vậy.
Hôm qua Cố Dã đã uống cháo gạo cả ngày, hôm nay anh không chịu uống thêm bất cứ thứ gì nữa. Giang Nguyệt đã hỏi ý kiến Đào Quân y, rồi ra căng tin nấu một bát mì nước trong, mang về đút cho Cố Dã ăn được nửa bát.
"Cố gắng nhịn thêm hai ngày nữa thôi, em sẽ làm đồ ăn ngon cho anh!" Giang Nguyệt nhận ra dỗ Cố Dã còn khó hơn dỗ Ninh Ninh.
Ăn sáng xong, Giang Nguyệt bỏ ví vào túi xách, chuẩn bị ra ngoài.
"Khi nào em về?" Hôm nay sắc mặt Cố Dã đã tốt hơn một chút, nhưng ánh mắt anh nhìn Giang Nguyệt lại đầy vẻ u buồn, cứ như thể sắp bị bỏ rơi vậy.
"Mua đồ xong em sẽ về ngay!" Mấy hôm trước Giang Nguyệt không có thời gian ra ngoài, hôm nay cô muốn đi dạo một chút. Nhưng cô không thể nói vậy với Cố Dã, nếu không anh chắc chắn sẽ không cho cô đi.
"Để Lý Văn Cường đi cùng em!" Cố Dã không yên tâm. Cô vợ nhỏ của anh vừa thơm tho vừa mềm mại, đi trên phố, ai cũng muốn ngắm nhìn thêm vài lần.
Hồi ở huyện Tình Sơn, cô đã từng bị sắp xếp xem mắt hai lần. Dù là Hà Tĩnh Hiên hay vị quản lý của trung tâm thương mại kia, họ đều là những người văn minh, sẽ không dùng vũ lực ép buộc.
Thế nhưng đây là Nam tỉnh, nơi có nhiều dân tộc thiểu số, trong đó không ít là những bộ tộc chưa khai hóa. Họ có phong tục truyền thống "cướp dâu", thấy cô gái nào ưng ý trên phố là cứ thế vác đi, cướp về nhà là động phòng ngay.
Cố Dã không muốn chuyện như vậy xảy ra với Giang Nguyệt. Nếu không, anh không biết mình sẽ làm ra chuyện gì nữa!
Giang Nguyệt tuy không biết nỗi lo lắng của Cố Dã, nhưng cô thấy có Lý Văn Cường đi cùng cũng tốt. Lý Văn Cường rất quen thuộc với thành phố tỉnh lỵ, mà hôm nay cô lại muốn ghé cửa hàng ngoại thương.
"Chị dâu muốn đến Cửa hàng Hữu nghị ạ? Nhưng ở đó chỉ tiếp khách nước ngoài thôi, chúng ta không vào được đâu!" Lý Văn Cường nghe Giang Nguyệt muốn đến Cửa hàng Hữu nghị, không khỏi tỏ vẻ khó xử.
"À, vậy à!" Giang Nguyệt quả thật không biết chuyện này. "Thôi được rồi, vậy chúng ta đến trung tâm thương mại đi!"
Mặc dù Giang Nguyệt muốn đến cửa hàng ngoại thương để xem những món đồ "Tây" của thời đại này, nhưng vì có quá nhiều hạn chế, cô đành từ bỏ.
Lúc này, hai người đã rời khỏi bệnh viện. Hôm qua Giang Nguyệt chỉ đi dạo một vòng quanh đó. Thành phố thời này vẫn chưa phát triển, không có nhà cao tầng, cửa hàng kinh doanh gần như không có, ngoài hợp tác xã thì chỉ có trung tâm thương mại. Cái gọi là Cửa hàng Hữu nghị cũng chỉ là một tòa nhà ba tầng nhỏ bé.
Đề xuất Bí Ẩn: Siêu Thời Không Ám Luyến