Chương 151: Lời Hứa Trăm Năm, Kẻ Thủ Ác Lĩnh Hình Phạt
“Sao chàng lại tới đây?” Tống Ngọc Thư trở về chỗ ở liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
“Việc ở huyện thành ta đã xử lý xong xuôi cả rồi, có thể ở bên nàng thêm vài ngày.” Tiết Hoài An thật ra là nhận được tin thực tiệm của Tống Ngọc Thư bị người ta đốt, lo lắng nàng ở phủ thành gặp nguy hiểm nên mới vội vàng chạy tới.
“Được thôi, dù sao thực tiệm cũng bị cháy rồi, mấy ngày nay ta cũng chẳng có việc gì làm, có thể đi chơi cùng chàng.” Tống Ngọc Thư đương nhiên vui mừng vì chàng có thể tới, tuy gặp phải chuyện xui xẻo nhưng ít ra không cần phải yêu xa với đối tượng nữa.
Tiết Hoài An thấy sắc mặt nàng như thường, không hề vì chuyện thực tiệm bị cháy mà suy sụp tinh thần, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Đi thôi, dẫn chàng tới Bích Xuân Lâu ăn một bữa thật ngon, coi như tẩy trần!” Tống Ngọc Thư hiếm khi có thời gian, liền định dẫn người đi ăn cơm.
“Chúng con không đi đâu, nhưng nương phải đóng gói cho chúng con mấy loại điểm tâm mang về đấy.” Chu Thừa Châu rất có mắt nhìn nói.
Tống Ngọc Thư biết con bé và Hùng Nhị Ni là muốn tạo không gian riêng tư cho nàng và Tiết Hoài An, cũng chỉ đành tùy theo ý bọn trẻ.
“Ta nghe nói Bích Xuân Lâu hiện giờ đã khác xưa rất nhiều, trong đó có bàn tay của nàng nhúng vào sao?”
“Tin tức của chàng nhanh nhạy vậy sao?”
“Muốn không nhanh nhạy cũng khó, còn cả loại giấy giá rẻ kia nữa, Ngụy lão bản dạo này nổi danh không nhỏ, Tiết mỗ bội phục!” Tiết Hoài An ánh mắt mang theo ý cười nhìn Tống Ngọc Thư.
“Bình thường thôi, nếu không phải có Hứa gia kia ép một phen, ta thật sự không làm ra được những chuyện này.” Tống Ngọc Thư thật ra vốn dĩ không thích gây chuyện, chỉ muốn lo cho mảnh đất nhỏ của mình, nếu không phải Hứa gia trêu chọc, nàng thật sự lười phải lăn lộn.
“Vụ hỏa hoạn lần này đã có tám phần chắc chắn là do người nhà họ Hứa làm, chỉ là việc tìm kiếm bằng chứng cần thêm chút thời gian.” Tiết Hoài An thấy nàng nhắc tới Hứa gia, liền tiết lộ tin tức chàng có được từ chỗ Lưu tri phủ.
“Ta biết, đối đầu với Hứa gia liền biết sẽ có ngày cá chết lưới rách, có điều lần này cũng coi như ta may mắn, chỉ là lần sau thì không biết thế nào, nếu ta thật sự...”
“Nàng sẽ không sao đâu, yên tâm đi.” Tiết Hoài An không để nàng nói hết những lời còn lại đã ngắt lời nàng.
Tống Ngọc Thư thấy chàng không muốn nghe những lời này, đành phải chuyển chủ đề, nói về rừng mai ở ngoại ô phủ thành.
“Rừng mai đó ta quả thực đã từng tới, chủ nhân của rừng mai là một phú thương họ Ngụy, thê tử của ông ta yêu thích hoa mai, nên đã bỏ ra số tiền lớn mua hoa mai từ khắp nơi về trồng thành rừng mai.”
“Ta lại không biết còn có câu chuyện cảm động như vậy, chỉ cảm thấy rừng mai đó khá đẹp.”
“Đúng là khá đẹp, chỉ là lòng người dễ thay đổi, rừng mai này còn chưa xây xong, phú thương đã nạp thêm hai vị thiếp thất vào phủ, mà thê tử của phú thương cũng uất ức mà qua đời. Sau khi phú thương chuyển khỏi phủ thành, nơi này chỉ còn lại rừng mai này thôi.” Tiết Hoài An thấy nàng thích nghe, vừa múc cho nàng bát canh vừa tiếp tục nói.
“Chậc, lời của đàn ông quả nhiên không thể tin được.” Tống Ngọc Thư nhận lấy bát canh chàng đưa tới, không khỏi bùi ngùi nói.
“Cũng không thể quơ đũa cả nắm tất cả mọi người chứ?” Tiết Hoài An không ngờ gậy ông đập lưng ông, sớm biết thế này thì đã không nên nhắc tới chủ đề này.
Tống Ngọc Thư thấy chàng lúng túng, lập tức không nhịn được cười thành tiếng: “Được rồi, tạm thời không tính chàng vào.”
“Ngọc Thư, ta đã nhận định nàng thì sẽ không thay đổi nữa.” Tiết Hoài An khá nghiêm túc giải thích một câu.
Tống Ngọc Thư nói không cảm động là giả, nàng vốn dĩ là một người phụ nữ khá thực tế, tới thế giới này liền đâm đầu vào con đường kiếm tiền nuôi gia đình một đi không trở lại, chính là cảm thấy không ai có thể đáng tin hơn số bạc trong tay mình.
Nhưng nàng cũng biết Tiết Hoài An đối với nàng luôn là chân thành, chàng có thể ủng hộ quyết định của nàng, dù hai người sống ở hai nơi khác nhau cũng có thể nhân nhượng nàng, thậm chí khi nàng gặp nguy hiểm cũng có thể tới bảo vệ nàng, dù lòng người dễ thay đổi, nhưng ít ra hiện giờ là thật lòng.
“Đợi Thừa Ngọc thi xong cử nhân, chúng ta liền về huyện thành thành thân có được không? Sau này chúng nó có con đường riêng của chúng nó, chúng ta cũng có ngày tháng riêng của chúng ta.”
“Lời này có thật không?”
“Tự nhiên là thật, chỉ là Thừa Ngọc năm sau tháng tám mới đi thi, không biết lúc đó Tiết phu tử có còn chân thành như cũ không?” Tống Ngọc Thư cười hỏi.
“Nói nhiều vô ích, đến lúc đó nàng sẽ rõ thôi.” Tiết Hoài An tình không tự chủ được nắm lấy tay Tống Ngọc Thư, trên mặt không khỏi ửng hồng.
Tiết Hoài An liên tục ở bên Tống Ngọc Thư năm ngày, tự nhiên cũng quen biết những người đã giúp đỡ nàng ở phủ thành, Liễu lão gia tử và Ngô đại phu đều đã gặp qua.
“Không ngờ Ngụy nương tử thâm tàng bất lộ, giấu tới tận bây giờ mới dẫn người tới, tôi còn tưởng cô ấy chỉ biết một lòng kiếm bạc thôi chứ!” Ngô đại phu thấy Tiết Hoài An thì rất hài lòng, thấy chàng là một người đọc sách mà tơ hào không hề coi thường hạng thương gia, cũng không can thiệp vào quyết định của Tống Ngọc Thư, nên có hảo cảm khá lớn đối với chàng.
Về phần Liễu lão gia tử, lúc đầu vốn là một bộ dạng tính tình thối tha, nhưng thấy Tiết Hoài An có thể nhẫn nại ngồi đánh cờ cùng ông, lúc này mới cho chút sắc mặt tốt.
Lại qua hai ngày, kẻ phóng hỏa đã được tìm thấy, Tống Ngọc Thư và Tiết Hoài An nhanh chóng được gọi tới phủ nha.
Kẻ phóng hỏa là một tên lưu manh trong phủ thành, tên là Tiền Tứ.
Tiền Tứ hiện giờ đã khai nhận chuyện này là do hạ nhân của Hứa phủ mua chuộc hắn phóng hỏa, và Lưu tri phủ đã lần theo mô tả của hắn về ngoại hình của tên hạ nhân đó mà bắt được người.
Hứa Minh Xuyên lần nữa xuất hiện ở triều đường, chỉ là lần này, tri phủ đại nhân không cho Hứa gia bất kỳ cơ hội phản ứng nào, trực tiếp ép Hứa Minh Xuyên nhận tội ngay tại chỗ, dù sau đó Hứa lão gia tử nhiều lần tới cầu xin cũng không thể cứu được người ra.
“Cha! Cha giúp con gái đi cầu xin đi! Con và các con không thể không có Hứa Minh Xuyên được!” Liễu Nguyệt xuất hiện trước mặt Liễu gia tử với bộ dạng tiều tụy không ra hình thù gì, đâu còn dáng vẻ hống hách như lúc đầu.
“Hứa Minh Xuyên tâm địa bất chính, đã làm ra bao nhiêu chuyện sai trái, hiện giờ bị phán lưu đày cũng là tội đáng chịu! Ngươi lại thị phi bất phân cùng loại người này cấu kết làm bậy, còn có mặt mũi tới cầu xin sao?” Liễu lão gia tử sắc mặt lạnh lùng nhìn Liễu Nguyệt đang vô lý gây sự mà không hề lay chuyển.
“Ông ấy dù thế nào cũng là nam nhân của con! Chẳng lẽ để con phải thủ tiết sao? Đứa trẻ mất cha, có thể sống tốt được sao?” Liễu Nguyệt mang khuôn mặt khóc lóc thảm thiết gào thét với Liễu lão gia tử trong cơn sụp đổ.
“Không ai bắt ngươi thủ tiết, còn về đứa trẻ, Hứa gia chẳng lẽ còn có thể thiếu chúng một miếng cơm ăn sao?” Liễu lão gia tử không thèm để ý tới bà ta nữa, chuyên tâm làm công việc mộc của mình.
Hứa gia hiện giờ ngoài Hứa lão gia tử trông già đi vài phần ra, không có ai vì Hứa Minh Xuyên bị lưu đày mà đau lòng.
Tiết lão phu nhân càng là ở trong phòng dỗ dành cháu trai, sau khi biết Hứa Minh Xuyên bị phán lưu đày tới Lĩnh Nam, thần sắc càng thêm vui vẻ vài phần.
“Lão phu nhân, lão gia liên tiếp mấy ngày đều không có khẩu vị gì, người có muốn...”
“Những chuyện này sau này đừng tới tìm ta, có bệnh thì đi tìm đại phu, gọi ta đi thì có tác dụng gì, đây tám phần là tâm bệnh, nhưng cũng coi như tự làm tự chịu. Hứa Minh Xuyên hiện giờ có kết cục này cũng là do ông ta nuông chiều, không oán được người khác.”
Tiết lão phu nhân nghĩ tới lúc trước khi Hứa Thanh Yến bị chẩn đoán là con nối dõi khó khăn, lão già đó lại trực tiếp thu hồi sản nghiệp đã chia vào tay hắn, còn chia cho Hứa Minh Xuyên tên phế vật này tạm quản, hiện giờ cũng coi như là báo ứng rồi.
Đề xuất Cổ Đại: Trạng Nguyên Lang Cầu Cưới Thứ Muội, Ta Gả Cho Xú Nô Hắn Hối Hận Đến Phát Điên
[Pháo Hôi]
Truyện hay quáaaa