Chương 149: Thưởng Ngoạn Rừng Mai, Phút Giây Thư Thái Giữa Ngày Đông
“Đừng có lại gây ra một đống rắc rối bắt cha phải dọn dẹp cho anh, Hứa gia chúng ta không chịu nổi sự giày vò của anh nữa đâu, cha, con đi thăm Lâm nhi trước đây,” Hứa Thanh Yến nói xong cũng chẳng thèm nhìn Hứa Minh Xuyên lấy một cái, quay đầu đi thăm con trai luôn.
Hứa Minh Xuyên bị hắn hạ thấp một trận, trong lòng nảy sinh oán hận, nhưng đối mặt với lão gia tử lại là bộ dạng chịu hết mọi uất ức, Hứa lão gia tử thở dài phẩy tay bảo hắn lui ra, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà giáo huấn hắn nữa.
Bích Xuân Lâu sau khi kết thúc thọ yến đã trở thành tửu lầu được săn đón nhất trong phủ thành, khi Tống Ngọc Thư tới nơi, hai tầng tửu lầu đều đã chật kín người.
“Ngụy lão bản tới rồi, thật xin lỗi, đông gia chúng tôi hiện giờ vẫn đang ở hậu trù trông coi, bảo tôi đưa cô lên nhã gian, Liễu lão gia tử và mọi người đều đang đợi rồi,” gã sai vặt trong tiệm tinh mắt nhận ra Tống Ngọc Thư, vội vàng mời nàng lên lầu.
Tống Ngọc Thư vào trong xem thử, quả nhiên, Liễu lão gia tử và Ngô đại phu đều ở đó.
“Ngụy nương tử mau tới nếm thử đi, phần Phật Nhảy Tường này chúng tôi cũng phải đợi một lúc lâu mới xếp hàng mua được đấy,” Ngô đại phu thấy bọn họ vào liền chào hỏi.
“Mời quý khách dùng bữa tự nhiên, đông gia chúng tôi bận xong sẽ lên ngay, có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo, xin cứ dặn dò tiểu nhân.”
“Được rồi, mấy người chúng ta không cần tiếp đãi đâu, ngươi cứ đi làm việc của mình đi,” Liễu lão gia tử xua tay bảo người lui xuống, hiện giờ khách khứa trong tửu lầu quá đông, e là không đủ nhân thủ.
“Cũng không biết tình hình của Bích Xuân Lâu có thể duy trì được bao lâu, chỉ riêng ngày hôm nay chắc cũng thu về không ít, chỉ là thời gian dài ra, chưa chắc đã còn được cảnh tượng như thế này,” Ngô đại phu húp một ngụm canh, lại thong thả nói thêm một câu, hiện giờ trong lợi nhuận của Bích Xuân Lâu cũng có một phần của lão, tự nhiên lão phải quan tâm hỏi han một chút.
“Đợi Từ lão bản bận xong, chúng ta phải định ra một quy trình, các món ăn của tửu lầu mỗi ngày phải quy định số lượng cung ứng mới được, thứ gì quá dễ dàng có được thì ngược lại sẽ mất đi sức hút, cũng nên thực hiện một chút chiến lược kinh doanh tạo sự khan hiếm mới phải,” Tống Ngọc Thư trầm ngâm nói.
“Đúng là lý lẽ đó, vẫn là đầu óc kinh doanh của các cô linh hoạt,” Ngô đại phu húp xong bát canh nóng, lại vui vẻ gắp thức ăn.
Từ Xuân Minh bận rộn mãi đến trưa mới có thể dứt ra được để đến gặp bọn họ.
“Thật thất lễ với mọi người quá, thực sự là không dứt ra được!”
Từ Xuân Minh lau mồ hôi trên trán, liên tục cáo lỗi.
“Từ lão bản bận rộn cũng là vì để chúng ta có thể kiếm được bạc mà, chúng tôi cảm kích ông còn không kịp ấy chứ! Mau ngồi đi,” Tống Ngọc Thư thấy ông tới liền giúp kéo ghế.
“Bích Xuân Lâu có được cảnh tượng như ngày hôm nay, không thể thiếu công lao hiến kế của mọi người! Từ mỗ xin kính mọi người một ly!” Từ Xuân Minh tự rót cho mình một ly rượu, hướng về phía Tống Ngọc Thư và mọi người ra hiệu rồi uống cạn.
“Từ lão bản tửu lượng thật tốt! Hôm nay tới đây, ngoài việc muốn tìm hiểu tình hình của Bích Xuân Lâu, chúng tôi còn muốn đưa ra một số ý kiến cho việc kinh doanh hiện tại của Bích Xuân Lâu, không biết Từ lão bản có thời gian không?” Tống Ngọc Thư thấy ông hiện giờ tuy bận rộn tối tăm mặt mũi nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn, chắc hẳn cũng là đang tận hưởng niềm vui trong công việc.
“Có, nhất định là có rồi, không biết Ngụy lão bản có cao kiến gì?” Hiện giờ điều Từ Xuân Minh không hối hận nhất chính là lựa chọn hợp tác với Tống Ngọc Thư, nếu không Bích Xuân Lâu của ông muốn ngóc đầu lên được thì chẳng biết phải đợi đến bao giờ.
“Không dám nhận là cao kiến, nhưng có thể giúp Bích Xuân Lâu kinh doanh được lâu dài hơn,” Tống Ngọc Thư nhanh chóng đem phương pháp kinh doanh tạo sự khan hiếm giải thích tỉ mỉ cho Từ Xuân Minh nghe.
Những người trong bao sương đều nghe rất chăm chú, Ngô đại phu thỉnh thoảng còn bổ sung thêm vài câu, Từ Xuân Minh thì mắt sáng rực lên.
“Cứ quyết định như vậy đi, ngày mai tôi sẽ cho người làm biển hiệu đặt ở bên ngoài,” Từ Xuân Minh không hề do dự, chỉ cảm thấy chiêu này của Tống Ngọc Thư thực sự là cao tay.
“Từ lão bản khách khí rồi, nếu việc kinh doanh ở phủ thành đã ổn định, chúng ta cũng phải bàn bạc xem chi nhánh của Bích Xuân Lâu nên mở ở đâu thì thích hợp.”
“Đây là điều đương nhiên, phía Vân Châu thành cách chỗ chúng ta khá gần, tôi định vài ngày nữa sẽ qua đó xem thử, nếu thích hợp thì sẽ mở một tiệm Bích Xuân Lâu ở đó trước,” ý định mở thêm một tửu lầu ở Vân Châu thành của Từ Xuân Minh đã có từ ba năm trước, chỉ là mãi vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp, giờ đây danh tiếng của Bích Xuân Lâu ở bên này đã vang xa, tưởng rằng việc mở thêm tửu lầu ở Vân Châu thành cũng không khó khăn gì.
Từ Xuân Minh dù sao cũng khác với bọn họ, tửu lầu còn bao nhiêu việc đang chờ ông xử lý, vội vàng ăn xong bữa cơm liền rời khỏi bao sương.
Tống Ngọc Thư và Liễu lão gia tử cùng mọi người cũng không lâu sau đó thì ra về.
“Thừa Ngọc được nghỉ định kỳ rồi, ngày mai chúng ta ra ngoại ô chơi đi? Nghe nói ngoại ô có một rừng mai, tới phủ thành lâu như vậy rồi mà vẫn chưa được đi xem nữa!” Chu Thừa Châu thấy Tống Ngọc Thư về liền nhanh chóng quấn lấy nàng nói.
“Rừng mai sao? Thời tiết này đi thưởng mai cũng thật thích hợp, đã muốn đi chơi thì Nhị Ni này, chiều nay cô đi nói với mấy nhân viên ở thực quán là cho bọn họ nghỉ hai ngày, ngày mai chúng ta đi chơi, tới phủ thành lâu như vậy rồi, cũng nên đi dạo một chút.”
“Được! Lát nữa tôi sẽ đi nói với bọn họ,” Hùng Nhị Ni cũng không muốn làm mất hứng, hơn nữa nàng cũng muốn đi xem rừng mai.
“Đã ngày mai chúng ta đi rừng mai, vậy chi bằng đi mua ít điểm tâm, tìm một chỗ vây quanh lò nấu trà, chắc hẳn là rất hợp vị,” Tống Ngọc Thư nghĩ thầm từ khi tới phủ thành quả thực rất ít khi được thư giãn, chi bằng lần này chuẩn bị đầy đủ trang thiết bị một chút, chơi cho thật thỏa thích.
“Con đi mua!” Chu Thừa Châu nghĩ đến ngày mai được đi chơi liền reo hò một tiếng, hớn hở chạy ra ngoài.
Ngày thứ hai, cả nhóm chuẩn bị đầy đủ đồ đạc rồi đánh xe ngựa ra khỏi thành.
Thời tiết hôm nay khá nắng ráo, tuy có chút tuyết đọng nhưng nhìn chung không lạnh bằng mấy hôm trước.
Tống Ngọc Thư cũng là lần đầu tiên ra ngoại ô dạo chơi, nàng rất có hứng thú ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài, thầm nghĩ ngày thường mình quả thực dành quá ít thời gian để thư giãn, cũng nên thỉnh thoảng đưa Nhị Ni và mọi người ra ngoài chơi, rồi tổ chức liên hoan nhân viên các thứ.
Ra khỏi thành mới được mười mấy phút đã tới rừng mai mà Chu Thừa Châu nói, hôm nay người tới dạo chơi khá đông, còn chưa vào trong đã thấy mấy cỗ xe ngựa đang đỗ ở bên ngoài.
“Đi thôi, chúng ta cũng vào trong,” Tống Ngọc Thư xuống xe ngựa rồi cùng Chu Thừa Châu và mọi người tiến vào rừng mai.
Hiện giờ đang là mùa hoa mai nở rộ, Tống Ngọc Thư nhìn cảnh tượng cả một vùng rừng mai khoe sắc thắm, thực sự có chút kinh ngạc, trong lòng không khỏi tò mò không biết vị đại gia nào lại hào phóng như vậy, trồng nhiều mai thế này mà còn cho mọi người vào tham quan miễn phí.
“Nương, chúng ta tìm chỗ nào ít người một chút mà ngồi, con nghe nói bên trong có một cái hồ, không biết mặt hồ đã đóng băng chưa, chúng ta ra phía đó, tầm nhìn chắc chắn sẽ tốt hơn,” Chu Thừa Châu vì chuyến đi này mà đã chuẩn bị rất nhiều, nàng đeo cái bọc đồ mình đã chuẩn bị sẵn, đi phía trước dẫn đường.
Tống Ngọc Thư nhìn những phu nhân tiểu thư đang thưởng mai ở cách đó không xa, lại nhìn mình và Chu Thừa Châu mấy người đang tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc, không hiểu sao cảm thấy phong cách của bọn họ có chút không ăn nhập.
Thôi kệ đi, chơi cho đã đời mới là quan trọng nhất, có kỳ quặc một chút thì cũng đành vậy, Tống Ngọc Thư gạt bỏ ý nghĩ trong đầu, đi theo Chu Thừa Châu tiến sâu vào trong rừng mai.
Trên đường đi quả thực gặp không ít người, đa số đều là tới thưởng mai, thấy nhóm Tống Ngọc Thư đeo túi lớn túi nhỏ tuy có chút ngạc nhiên nhưng cũng không nói gì.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Hồi Thập Niên Chín Mươi, Mẫu Thân Ta Là Chân Thiên Kim Nhà Tư Bản
[Pháo Hôi]
Truyện hay quáaaa