Bên trong ghi chép tỉ mỉ số tiền hắn nhận hối lộ những năm qua, bao gồm cả phương thức giao dịch, con số khai khống khi thu mua, những ai tham gia.
Không chỉ vậy, ngay cả trong đồn công an địa phương cũng có hai cảnh sát là đồng bọn của hắn.
Bên trong còn có tài liệu vụ người thông gia trước của hắn báo án, cùng ghi chép số tiền bịt miệng hắn đưa cho hai cảnh sát đó.
Dày đặc kín mít, nguyên một chồng chứng cứ phạm tội.
Mang hết những tài liệu này đi, sau đó cẩn thận khôi phục mọi đồ vật về đúng vị trí trước đó, không sai lệch chút nào.
Bùi Ngọc lại tới một quán trà cách đồn công an không xa.
Khi còn trong quân ngũ, Bùi Ngọc có một người lính tên Nhậm Tư Luân, từng bị anh huấn luyện dưới trướng suốt hai năm.
Sau này Bùi Ngọc xuất ngũ, anh ta cũng vì bị thương ở chân khi làm nhiệm vụ nên được tổ chức sắp xếp tới đồn công an bên này làm đội trưởng cảnh sát.
Bùi Ngọc tìm Nhậm Tư Luân, giao toàn bộ chứng cứ trong tay và lời khai của kế toán Trần Chính cho anh ta.
“Tôi không tiện ra mặt, chuyện phía sau giao cho cậu.”
“Báo cáo doanh trưởng, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”
“Tôi đã xuất ngũ rồi, gọi tên tôi là được.”
Nhậm Tư Luân gãi đầu: “Tôi không dám.”
Cả đời anh ta cũng không quên được hai năm bị anh kéo huấn luyện đến muốn chết, nhưng bản lĩnh của Bùi Ngọc quá cứng, ai cũng phục.
Chỉ là không ngờ năm đó Bùi doanh trưởng quyết đoán mạnh mẽ, như Diêm Vương sống, bây giờ lại chui ở cái khe núi quê anh ta làm tri thanh.
Đây đại khái là chuyện kỳ lạ nhất anh ta gặp phải trong năm nay.
“Bùi doanh trưởng”
Thấy mí mắt Bùi Ngọc khẽ nhấc.
Nhậm Tư Luân giật thót mình, lập tức sửa miệng: “Bùi, Bùi ca, ngài định ở bên này tới khi nào, có rảnh tôi mời ngài ăn bữa cơm, uống hai chén.”
“Công việc hiện tại của cậu có thể uống rượu à?”
“Chẳng phải là gặp ngài sao, lúc nghỉ mới uống, ngày thường tuyệt đối không uống.”
“Ừm, tốt nhất nên uống ít thôi, uống rượu hỏng việc.”
Trong đầu đột nhiên nhớ tới hình ảnh lần trước say rượu ở nhà Yểu Yểu, Bùi Ngọc cong môi cười.
Anh nhớ vợ mình rồi!
Nhìn người ngày thường không nói không cười, bỗng nhiên cười dịu dàng cưng chiều như vậy, da gà da vịt của Nhậm Tư Luân nổi cả lên.
Anh ta không nhịn được xoa xoa cánh tay.
“Có, có chuyện gì vui à, cảm giác tâm trạng ngài rất tốt.”
Bùi Ngọc nhướng mày, hàng mày mắt anh tuấn hòa tan vẻ lạnh lùng nghiêm nghị vốn có, mang theo khí phách ngút trời khó nói thành lời!
“Một thời gian nữa, mời cậu uống rượu mừng của tôi.”
“Rượu mừng?”
Nhậm Tư Luân kinh ngạc: “Ngài có đối tượng rồi?”
Bùi Ngọc không nói thêm, đứng dậy rời đi, chỉ để lại một câu chờ anh thông báo.
Nhậm Tư Luân sờ đầu húi cua của mình, lẩm bẩm: “Đúng là cây sắt nở hoa!”
Nói xong anh ta cũng không chậm trễ nữa, xách đống chứng cứ trong tay vội vã đi về phía văn phòng sở trưởng.
Lúc Bùi Ngọc và Triệu Viễn Chi trở về thôn, trời đã tối đen, bây giờ thời tiết dần lạnh, ngày ngắn đêm dài.
Về điểm thanh niên trí thức tắm rửa qua loa xong, rốt cuộc vẫn không nhịn được, anh cầm đèn pin đi tới ngoài cổng viện nhà họ Lâm.
Nhìn cái sân tối om và cánh cửa đóng chặt, Bùi Ngọc bật cười, chắc Yểu Yểu đã ngủ rồi.
Anh tựa vào cửa nghĩ về những chuyện mấy ngày qua.
Lúc bận rộn làm việc thì chưa thấy gì, bây giờ vừa rảnh một cái, trong đầu toàn là từng nụ cười ánh mắt của Yểu Yểu.
Cảm giác như đã rất rất lâu rồi không gặp cô.
Không biết gần đây cô ở nhà làm gì, có ăn cơm đàng hoàng, ngủ nghỉ đàng hoàng không.
Có hay không.
Nhớ anh.
Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, rất đen rất dày, cho nên mấy vì sao lấp lánh kia lại càng rực rỡ chói mắt, hút ánh nhìn người ta.
Lặng yên nghe một lúc tiếng côn trùng kêu trong bụi cỏ, Bùi Ngọc vừa định rời đi thì nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ, từ xa tới gần, đi về phía cổng.
Anh đứng thẳng người, nhìn về phía cánh cổng, “kẽo kẹt” một tiếng, cổng sân mở ra.
Một cái đầu xù xù thò ra.
“Yểu Yểu”
Bùi Ngọc vui mừng gọi.
“Anh Bùi”
Lâm Yểu vừa dứt lời, người đã nhào vào lòng Bùi Ngọc.
“Em sao biết anh sẽ tới?”
Bùi Ngọc đặt cằm nhẹ lên đầu cô, vuốt mái tóc mềm mại của cô khẽ hỏi.
“Em không biết, tối nào em cũng đợi anh, sáng nay thức dậy nghe cha mẹ nói tối qua anh đã tới, em liền nghĩ, tối nay anh nhất định sẽ tới tìm em, nên em cứ chờ mãi.”
Thực ra Lâm Yểu vốn sắp ngủ rồi, nhưng không biết là cảm ứng tâm linh hay thế nào, cô cứ cảm thấy anh đã tới.
Cho nên rõ ràng Bùi Ngọc gần như không phát ra chút động tĩnh nào, cô vẫn đi ra.
Lúc này ôm chặt vòng eo săn chắc của anh, hô hấp toàn là mùi khí lạnh mát dễ ngửi trên người anh, tảng đá trong lòng cô mới xem như hạ xuống.
“Chuyện nhà họ Trần và bác cả, mẹ em đều nói với em rồi.” Cô buồn buồn nói.
Thật ra Lâm Yểu đã sớm biết bọn họ chắc chắn không có ý tốt, cho dù sự thật còn ghê tởm hơn cô tưởng tượng.
Nhưng vì cô đã có chuẩn bị tâm lý, với lại chẳng có chút tình cảm nào với họ, nên cũng không sao.
Nhưng Lâm phụ thì thật sự đau lòng, hôm nay gần như cả ngày chẳng nói mấy câu, cũng chẳng ăn được gì.
Lâm Yểu vắt óc làm cho ông rất nhiều món ông thích ăn ngày thường, ông cũng không động đũa.
Cuối cùng vẫn là Lâm mẫu lên tiếng, ép ông ăn mấy miếng cơm.
“Chuyện gì cũng cần có một quá trình tiếp nhận, chú đã đủ bình tĩnh lý trí rồi, từ từ thôi, cho chú ấy chút thời gian tiêu hóa, thời gian là liều thuốc tốt nhất.”
Nếu là người bình thường, có lẽ đã sớm không nhịn được chạy tới nhà bác cả họ Lâm chửi mắng hoặc đánh nhau rồi.
Nhưng như vậy có ích gì sao, nhìn thấy gương mặt thật của bọn họ, một bên là cốt nhục tình thân, một bên là lợi ích trên hết, ngoài việc lặp lại đau khổ thêm một lần nữa thì chẳng mang lại ích lợi gì cho bản thân.
Bùi Ngọc từ rất nhỏ đã hiểu đạo lý này, cho nên từ sau khi nhập ngũ, anh không bao giờ tới gặp gia đình bác cả mình nữa.
Trong dòng sông dài sinh mệnh của anh, bọn họ chẳng khác gì người chết, cũng không khơi nổi dù chỉ một tia cảm xúc nơi anh.
Lúc nhỏ, anh từng hận, từng oán, từng trả thù.
Nhưng bây giờ, anh chỉ muốn trân trọng cuộc sống hiện tại, trân trọng người trước mắt.
Từ sau khi quen Yểu Yểu, trong mỗi đêm ở điểm thanh niên trí thức, anh đều vô cùng may mắn vì mình đã tới nơi này, gặp được Yểu Yểu.
Người ta nói anh khắc cha khắc mẹ, nói anh là thiên sát cô tinh, nói anh đáng bị đánh.
Đợi đến khi anh lập được thành tích trong quân đội, cũng vẫn là đám người đó, họ khen anh tuổi trẻ tài cao, khen anh khí chất hiên ngang, khen anh làm rạng danh tổ tông.
Vậy rốt cuộc điều gì là thật, điều gì là giả đây?
Ánh mắt anh đầy châm biếm, nhưng khi nhìn thấy đối tượng nhỏ vùi trong lòng anh, chỉ lộ ra xoáy tóc nho nhỏ, liền lập tức trở nên dịu dàng ấm áp.
Dùng sức ôm chặt người trong lòng, Bùi Ngọc không nhịn được thở dài: “Yểu Yểu, anh nhớ em lắm.”
Rất nhớ rất nhớ, còn nhớ hơn cả anh tưởng.
“Em cũng nhớ anh.”
Nói rồi cô ngẩng đầu, đôi môi đỏ hơi chu ra, vươn lên tìm đôi môi mỏng gợi cảm của anh.
Bùi Ngọc giữ cái đầu không ngoan của cô lại, cười khẽ nói: “Loại chuyện này nên để anh chủ động.”
Vừa nói tay anh vừa dùng sức, bàn tay vốn vuốt tóc cô chuyển xuống đỡ lấy gáy mảnh mai của cô, tay còn lại siết chặt vòng eo thon nhỏ.
Bùi Ngọc cao chân dài, đốt ngón tay cũng dài hơn người thường, gần như chỉ một tay đã vững vàng giam giữ được vòng eo thiếu nữ trong lòng.
Bộ đồ ngủ màu hạnh ở eo bị bóp ra nếp nhăn, lộ ra một mảng da thịt trắng non của chủ nhân, nhưng chỉ trong một hơi thở đã bị lòng bàn tay người đàn ông che phủ.
Dục vọng chiếm hữu mãnh liệt đến mức ngay cả ánh trăng cũng không thể nhìn trộm được dù chỉ một tia phong tình của cô gái.
Đề xuất Cổ Đại: Lão Tổ Tông Sát Phạt Quyết Đoán, Cả Nhà Ác Nhân Quỳ Gối Cầu Xin