Trong phòng, cửa vừa đóng lại, Lục Trầm đã ôm Lâm Yểu vào lòng, vòng tay rộng lớn bao bọc cô thật chặt, không để lộ ra một kẽ hở nào.
Trên người anh vẫn mặc bộ quần áo của ngày hôm qua, nhăn nhúm dán vào bờ vai và tấm lưng rắn chắc, ống quần còn dính nhiều vết xám xịt không biết quẹt phải từ lúc nào.
Việc ở căn cứ rất nhiều, ở đây cái gì cũng phải tự thân vận động, trồng trọt, luyện quân, duy trì trị an, tìm kiếm vật liệu thí nghiệm, dọn dẹp tang thi xung quanh, cứu viện người dân ở những nơi xa hơn.
Từng việc từng việc một, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, cằm Lục Trầm đã mọc một lớp râu lún phún.
Khuôn mặt vốn đã góc cạnh lạnh lùng, càng thêm vẻ cương nghị sắt đá.
Lâm Yểu để mặc anh ôm, khẽ giơ tay vỗ vỗ lưng Lục Trầm, âm thầm an ủi người đàn ông đang căng thẳng bất an.
Thẩm Tiêu Nhiên đứng bên cạnh không xen vào được, sốt ruột xoay quanh, anh xoay một hồi liền không nhịn được nữa, chen ngang Lục Trầm, tự mình sáp lại gần.
Lúc sáp lại, cũn...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 13.700 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Trọng Sinh: Tự Tay Xé Nát Muội Muội Đích Xuất Nhân Đạm Như Cúc