Cánh mũi Lục Thừa Phong giật giật, thứ gì mà thơm vậy?
Ánh mắt ông ta đảo một vòng, nhìn thấy hộp cơm trước mặt Bùi Tranh, quay đầu hỏi Tiểu Vương.
“Tiểu Vương, hôm nay đầu bếp nhà ăn nấu món mới gì sao? Sao tôi chưa từng ngửi thấy mùi này?”
Tiểu Vương liếc mắt nhìn tư lệnh nhà mình, cúi đầu ấp úng nói: “Bẩm chính ủy, chuyện này, tôi không để ý, chắc là món mới của đầu bếp Quách!”
Lục Thừa Phong nheo mắt nhìn gương mặt đỏ bừng của chàng cảnh vệ trẻ tuổi, nghi ngờ nói: “Thật sao?”
Thấy Bùi Tranh chậm chạp không mở hộp cơm, ông thúc giục: “Ông mở ra cho tôi xem là món gì? Không phải lén bồi bổ thêm cho ông đấy chứ?”
Bùi Tranh: “...”
Biết là không thể đuổi lão quỷ tham ăn này đi được, ông dứt khoát mở hết hộp cơm ra.
Hôm nay món ở nhà ăn là gà xào đậu nành non, giá đỗ xào hẹ, cà tím xào.
Tuy món ăn trông không tệ, dầu mỡ bóng bẩy, mặn ngọt vừa phải, có thịt có rau.
Nhưng mà!
Mùi thơm ông chưa từng ngửi thấy kia rốt cuộc từ đâu ra?
Bước chân Lục Thừa Phong đổi hướng, đi tới trước mặt Bùi Tranh cúi đầu ngửi, bỗng nhiên mắt ông sáng rực.
“Là mùi cơm! Là mùi cơm đúng không!” Ông kích động nói.
Bùi Tranh hừ một tiếng không vui: “Mũi chó!”
Lục Thừa Phong không phục: “Thành thật khai ra, dựa vào đâu đầu bếp Quách hấp cho ông bát cơm thơm như vậy, còn của tôi lại chỉ là cơm trắng bình thường.”
Nói xong ông chau mày, “Không đúng, không phải đầu bếp Quách, là gạo Bùi Ngọc gửi tới đúng không?”
“Ừm hừ, không thì sao?”
“Quả nhiên là gạo thằng Bùi Ngọc gửi tới, không được, tôi cũng muốn ăn, lão Bùi, cho tôi nếm một miếng.”
Ông há miệng ra: “A!”
Bùi Tranh múc một thìa cơm đút vào miệng ông, miệng mắng xối xả: “No chết ông đi, đầu thai làm quỷ đói à, cứ chăm chăm vào chút đồ này của tôi.”
Lục Thừa Phong không rảnh đáp lời, miệng nhai kỹ, càng nhai mắt càng sáng.
Ăn xong một miếng, ông nhìn Bùi Tranh bằng ánh mắt mong chờ: “Lão Bùi, cho tôi thêm một miếng nữa đi!”
“Hết rồi, muốn ăn thì tự tới nhà ăn lấy cơm đi.”
“Xin ông đó, cho tôi ăn hai miếng thôi, coi như cho gà ăn đi, cục ta cục tác cục ta cục tác!”
Bùi Tranh: “...”
Vì miếng ăn mà lão già này thật sự chẳng cần mặt mũi nữa rồi!
Cảnh vệ Tiểu Vương: “Phụt!”
Xin lỗi chính ủy, cậu đã trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, dù buồn cười đến đâu cũng sẽ không cười, trừ phi thật sự nhịn không nổi.
Thời gian quay trở về ngày Bùi Ngọc và Lâm Yểu gửi đồ.
Buổi tối, Lâm Yểu về đến nhà, nhìn thấy Lâm phụ ngồi trong sân, vừa đan giỏ tre vừa ngân nga khúc hát.
Lâm Yểu rửa tay xong liền hỏi Lâm mẫu ở bên cạnh: “Cha gặp chuyện gì vui sao, cảm giác tâm trạng đặc biệt tốt.”
“Sau khi con với Tiểu Bùi đi chưa bao lâu, bác cả và bác cả con đã tới.” Lâm mẫu hạ giọng nói.
“Họ tới làm gì?” Lâm Yểu nghi hoặc.
Lâm mẫu chỉ vào giỏ trứng trên tủ bát, “Nói là tới xin lỗi cha con.”
Lâm Yểu nhìn giỏ trứng ít nhất cũng phải hơn hai chục quả kia, khẽ chau mày.
Người như bác cả dâu, cay nghiệt chanh chua, không thấy lợi không nhấc chân, lại có thể tới xin lỗi cha cô? Còn mang nhiều trứng như vậy?
Cô nhìn mẫu thân cũng đầy vẻ khó hiểu, hỏi: “Cha nói sao ạ?”
Lâm mẫu thở dài: “Cha con ngoài miệng nói từ nay chết già không qua lại, nhưng thật ra trong lòng vẫn không bỏ xuống được, hôm nay bác cả con cũng giải thích với cha con rồi, nói mấy hôm đó ông ấy bị cảm nắng, nhờ bác cả dâu đi bệnh viện thăm cha con, kết quả bác cả dâu không đi...”
“Mẹ tin lời bác cả nói sao?”
“Cha con tin.”
Lâm Yểu im lặng.
“Không chỉ có vậy, bác cả dâu còn nói con bé Lỵ Lỵ tháng sau ngày mùng tám sẽ kết hôn, đối tượng của nó chẳng phải là con trai giám đốc nhà máy dệt gì đó sao, chính là người Vương thím giới thiệu cho con nhưng con từ chối ấy.”
Lâm Yểu gật đầu tỏ ý mình nhớ.
Lâm mẫu thấy vậy bèn nói tiếp: “Nghe nói nhà máy dệt đang tuyển người, Lỵ Lỵ xin đối tượng nó hai suất, để bác cả con và cha con đều vào xưởng làm bảo vệ.”
“Bác cả con nói rồi, cha con dù sao cũng đã bị rơi xuống nước nằm viện lâu như vậy, việc ngoài đồng nặng, sợ thân thể ông ấy không kham nổi, cùng ông ấy vào xưởng làm bảo vệ, vừa nhẹ nhàng đãi ngộ lại tốt, một tháng được hai mươi bốn đồng đấy!”
“Cha có đồng ý không?”
Lâm mẫu lắc đầu: “Cha con chỉ nói phải suy nghĩ thêm.”
Nhưng nhìn giỏ trứng trên tủ, rồi bóng lưng cha trong sân lộ vẻ vui vẻ, Lâm Yểu biết, trong lòng cha phỏng chừng đã tha thứ cho bác cả rồi.
Chỉ là trong lòng cô lại thấp thoáng bất an, Lâm Lỵ sẽ tốt bụng như vậy sao?
Lâm Lỵ đương nhiên không tốt bụng như vậy!
Sở dĩ cô ta làm vậy là bởi vì cần Lâm Yểu cứu mình!
Hôm đó cô ta đồng ý tới nhà Trần Chí Viễn, Trần Chí Viễn thề son thề sắt nói trong nhà không có ai, kết quả sau khi cô ta tới mới phát hiện cha hắn, Trần Bằng, vậy mà lại ở nhà.
Vốn dĩ chuyện này cũng không phải chuyện gì to tát, dù sao trong bụng cô ta đã có con của Trần Chí Viễn, chỉ còn một bước nữa thôi là sẽ gả cho hắn.
Nói cách khác, bây giờ cô ta đã coi như nửa người nhà họ Trần rồi, con dâu xấu sớm muộn gì cũng phải gặp cha mẹ chồng.
Tuy hơi lúng túng một chút, nhưng cũng không ảnh hưởng gì lớn.
Thế nhưng điều khiến cô ta chấn kinh là lão già đáng chết Trần Bằng đó vậy mà muốn ngủ với cô ta, mà Trần Chí Viễn tên hèn nhát kia lại còn đứng bên cạnh nhìn!
Còn khuyên cô ta đừng phản kháng, đừng động thai khí!
Lâm Lỵ vừa kinh hãi vừa tức giận vừa sợ hãi, nhìn Trần Bằng mắt háo sắc xông tới muốn ôm cô ta, xé quần áo cô ta, dọa cô ta cầm hết đồ trong phòng ném về phía hắn.
Nhưng lão biến thái kia vẫn đè tới, Trần Chí Viễn cũng tới bẻ tay cô ta, cô ta khóc đến nước mắt nước mũi lem nhem đầy mặt, không ngừng cầu xin bọn họ tha cho mình.
Cuối cùng Lâm Lỵ linh quang lóe lên nghĩ tới Lâm Yểu.
Cô ta gào lên rằng chỉ cần bọn họ tha cho cô ta, cô ta sẽ đưa Lâm Yểu tới, Lâm Yểu đẹp như vậy, đẹp hơn cô ta một ngàn lần!
Hơn nữa trong bụng cô ta còn có con!
Có lẽ vì đứa bé nên Trần Chí Viễn do dự, hắn nói với Trần Bằng rằng hắn từng nhìn thấy Lâm Yểu rồi, đúng là rất đẹp.
Cuối cùng Trần Bằng sa sầm mặt mà tha cho cô ta, ánh mắt âm độc: “Nếu cô em họ Lâm Yểu của cô đẹp như vậy, vậy thì tôi chờ tin tốt của cô, đừng làm tôi thất vọng, nếu không...”
Hắn nheo đôi mắt tam giác quét lên quét xuống trên người cô ta, rõ ràng ghê tởm đến buồn nôn, nhưng Lâm Lỵ chỉ dám cúi đầu, đảm bảo nhất định sẽ đưa Lâm Yểu tới.
Tối hôm đó Lâm Lỵ muốn trở về, Trần Chí Viễn không cho, trong lòng cô ta thực sự sợ hai tên biến thái này ngựa quen đường cũ.
Nhưng bây giờ cô ta đã cưỡi hổ khó xuống, chỉ có thể liều mạng nghĩ cách dụ Lâm Yểu tới.
Chỉ khi Lâm Yểu tới, lão dê già biến thái Trần Bằng đó mới không nhắm chủ ý vào cô ta.
Cô ta cả đêm không dám ngủ, cứ suy nghĩ làm sao lừa Lâm Yểu tới.
Cứng đối cứng chắc chắn không được, Lâm Yểu tuyệt đối sẽ không chịu khuất phục, quan hệ giữa hai người họ lại không tốt, cô ta cũng không có cách dẫn cô tới.
Nhưng nếu cô ta nắm được nhược điểm của cha mẹ Lâm Yểu, vậy thì dễ xử rồi.
Chỉ là chú hai thím hai bình thường ngoài làm ruộng ra vẫn là làm ruộng, căn bản chẳng có bím tóc nhỏ nào cho cô ta nắm.
Lâm Lỵ cắn môi, ánh mắt độc ác, đã không có nhược điểm, vậy thì tạo cho họ một nhược điểm!
Cô ta có thể đưa chú hai vào làm việc ở nhà máy dệt, tới lúc đó tùy tiện gán cho ông cái tội ăn cắp đồ hoặc làm hỏng tài sản trong xưởng, cô ta không tin Lâm Yểu sẽ không chịu khuất phục!
Lâm Yểu, chú hai thím hai, các người đừng trách tôi, muốn trách thì trách cha con Trần Bằng Trần Chí Viễn, tôi cũng là bị ép.
Nếu Lâm Yểu không tới, tôi sẽ trở thành món đồ chơi cho hai cha con bọn họ trút dục vọng.
Lâm Lỵ tôi tuyệt đối không muốn sống cuộc đời như vậy!
Cho nên, đừng trách tôi nhẫn tâm.
Đề xuất Hiện Đại: Hôn Ước Khế Ước Quyển Ba: Nữ Chủ Thương Trường Uy Phong Lẫm Liệt