Ân Lệ thấy Chúc Hạc Minh rũ mắt im lặng, trên khuôn mặt vốn luôn ung dung điềm tĩnh lần đầu tiên lộ ra vẻ không tự nhiên thuộc về lứa tuổi này, ngài không nhịn được ngửa đầu cười lớn."Đi thôi, tay nghề của ngự thiện phòng cũng khá, cùng trẫm dùng một bát.""Thần tuân chỉ."Đồ mà hoàng đế đã khen tốt thì tự nhiên không phải vật tầm thường, chỉ mới một ngụm vào bụng, Chúc Hạc Minh...