Thấy trời dần về chiều, Chúc Hạc Minh dù lòng không nỡ, vẫn kiềm chế vuốt nhẹ mái tóc xanh như thác đổ sau lưng cô, đầu ngón tay chạm vào hơi lạnh, hương thơm dìu dịu xộc thẳng vào mũi.
“Về đi, nhớ uống thuốc đúng giờ, đi ngủ đúng giờ.”
“Còn nữa, không được lén chạy ra ngoài nữa, biết chưa?”
Đôi mắt Lâm Yểu khẽ động, nắm lấy ống tay áo rộng của anh, “Vậy tối trước khi ngủ chàng nhớ phải nghĩ đến ta đó!”
Rồi chớp chớp đôi mắt to long lanh, nhìn chằm chằm Chúc Hạc Minh, dáng vẻ như không nhận được một câu trả lời sẽ quyết không bỏ qua.
Nghĩ đến việc trước đó đã từ chối cô quá nhiều lần, Chúc Hạc Minh gật đầu, khàn giọng nói: “Được.”
Môi đỏ của Lâm Yểu khẽ cong lên, trước khi quay về, cô nhét chiếc khăn tay trong tay vào bàn tay khô ráo thon dài của người đàn ông, giả vờ e thẹn nói: “Hạc lang, đây là khăn tay ta đặc biệt thêu cho chàng, lấy chữ Hạc trong tên chàng.”
Chúc Hạc Minh vừa cầm khăn muốn mở ra, Lâm Yểu đã vội đè tay anh lại, hơi ngượng ngùng, rồi lại hùng hồn nói: “Đây là thứ ta hao rất nhiều tâm huyết mới thêu ra đấy, tuy có xấu một chút, nhưng chàng không được chê!”
Chúc Hạc Minh gật đầu, sao anh có thể chê cô được chứ!
Nhân lúc người đàn ông cúi mắt nhìn khăn không để ý, Lâm Yểu đột nhiên đánh lén, kiễng chân lên hôn anh.
Thật ra ban đầu cô chỉ định hôn lên má trái anh một cái thôi, kết quả Chúc Hạc Minh giật mình, theo bản năng quay về phía cô.
Vì vậy, nụ hôn vốn nên in trên má trái, âm xui dương sai lại rơi lên khóe môi hơi lạnh của người đàn ông.
Da thịt chạm nhau, hơi thở gần kề.
Cảm nhận được nơi mềm mại dán trên người mình, đôi mắt Chúc Hạc Minh tức khắc cuộn trào sắc mực đen.
Lâm Yểu cũng sửng sốt, chỉ là đầu óc cô xoay chuyển nhanh, đã hôn trúng rồi, đương nhiên phải hôn cho đã.
Chỉ là lần này còn chưa đợi cô có động tác, Chúc Hạc Minh đã lại một lần nữa đẩy cô ra.
Lâm Yểu: “......”
Người này rốt cuộc là Liễu Hạ Huệ hay là không được vậy?
Đến nước này rồi mà người này vẫn có thể nhịn được đẩy cô ra?
Hai người đứng gần nhau, ánh mắt giao nhau, trong đôi mắt linh động ấy, căn bản không cần mở miệng, đã có thể biểu đạt rõ ràng ý của chủ nhân.
Tim Chúc Hạc Minh nghẹn lại, rồi mới cố nhịn suy nghĩ ôm cô vào lòng mà yêu chiều thật tốt, cong ngón tay gõ nhẹ lên trán cô, ngoài mạnh trong yếu nói: “Không được suy nghĩ lung tung.”
“Chúc Hạc Minh chàng đúng là lão học cứu, lão cổ bản! Chàng còn như vậy nữa là sẽ mất đi sủng ái của ta đấy, đã hôn tới vậy rồi mà chàng còn có thể đẩy ta ra!”
Mày mắt cô nhuốm giận, giống hệt Trư Bát Giới ăn nhân sâm quả, cô vừa hôn lên còn chưa kịp nếm ra mùi vị gì, người đàn ông này đã mạnh mẽ đẩy cô ra.
Đáng ghét! Quá đáng ghét!
Một đại mỹ nhân sống sắc hương như cô, lớn lên đẹp, ăn mặc đẹp, bầu không khí cũng đủ cả rồi, vậy mà anh vẫn không chút lay động.
Đối với Lâm Yểu mà nói, chuyện này quả thực là nỗi nhục lớn!
Lúc này cô cũng chẳng buồn tiếp tục trêu chọc người đàn ông nữa, trực tiếp chống nạnh, khuôn mặt nhỏ trắng hồng không biết là vì giận hay vì nóng, trên gương mặt trái xoan xinh đẹp đỏ ửng một mảng, ngay cả chóp mũi cũng như vương những giọt mồ hôi li ti óng ánh, càng tăng thêm sức hút khiến người ta khô cả miệng lưỡi.
“Chúc Hạc Minh, có phải chàng vốn chẳng thích ta đúng không?”
Gân xanh trên trán Chúc Hạc Minh nổi lên, sao anh có thể không thích cô được?
Nếu không thích, sao có thể vào thời khắc then chốt như vậy vẫn muốn cưới cô về nhà?
Nếu không thích cô, sao đêm nào trong mộng cũng đều là cô?
Anh lặng lẽ thở dài, vẫn lựa chọn dỗ dành cô trước: “Đừng nghĩ lung tung.”
Miệng Lâm Yểu chu ra thật cao, trông như có thể treo dầu bình: “Ta đâu có nghĩ lung tung, nhưng biểu hiện của chàng khiến ta không thể không nghĩ lung tung, trong thoại bản người ta đều nói hôn lên là thiên lôi cấu động địa hỏa, ta đây đừng nói địa hỏa, ngay cả một góc áo của chàng cũng không khơi lên được, chàng như vậy không phải là không thích ta thì là gì?”
Chúc Hạc Minh nắm lấy trọng điểm trong lời cô: “Thoại bản gì?”
“Chàng đừng quản, dù sao lời ta nói chàng có nghe thấy không?”
Thấy mắt người đàn ông khẽ híp lại, lòng Lâm Yểu chột dạ, “Chàng muốn làm gì?”
Chúc Hạc Minh nghiêm mặt: “...... Mấy cuốn thoại bản linh tinh đó sau này đừng xem nữa.”
“Chàng còn không cho ta hôn, chàng không quản được ta đâu, ta không nghe lời chàng.”
“Yểu Yểu, ngoan.”
“Ta không nghe, ngày nào chàng cũng cấm cái này, không cho cái kia, cái này không được, cái kia không xong, ta không nghe đâu!”
Càng nói dường như cô càng hăng, ngẩng cao chiếc cằm kiêu ngạo, hàng mi dài ở đuôi mắt vẽ ra một đường cong nhếch lên, giống như một con công kiêu ngạo bị xem nhẹ, lại như một con mèo con xù lông vì không giành được món ăn mình muốn.
Giương nanh múa vuốt nói: “Chúc Hạc Minh, chàng không cho ta hôn, khối người nguyện cho ta hôn, dù sao chúng ta còn chưa thành thân, chi bằng hủy...... ưm ưm.”
Cái miệng nhỏ lải nhải không ngừng bị chặn lại, không khí cuối cùng cũng yên tĩnh.
Ban đầu Chúc Hạc Minh chỉ là nghe thấy cô nói muốn hủy hôn, nhất thời bị cơn giận làm cho đầu óc mụ mị, theo bản năng không muốn để cô tùy tiện nói ra hai chữ hủy hôn.
Nhưng khi thật sự ngậm lấy cái miệng nhỏ thơm ngát xinh xắn kia, anh mới biết, ranh giới mà bản thân cố gắng giữ vững.
...... Đã đứt rồi.
Hơi thở thanh liệt như tùng của người đàn ông vốn nên nhạt nhòa sâu xa, nhưng Lâm Yểu chỉ cảm nhận được sự bá đạo và mạnh mẽ nồng đậm, giống như bị đè nén quá lâu, một khi có cơ hội được giải phóng liền trở nên dũng mãnh vô cùng, tiến quân thần tốc.
Chúc Hạc Minh là học trò giỏi, từ nhỏ đến lớn, hễ là phu tử từng dạy anh, đều vuốt râu khen anh tư chất thông minh, trời sinh là mầm đọc sách khoa cử.
Bản thân anh cũng hiểu rõ ưu thế của mình, khác với người khác là phu tử dạy một câu học một câu, anh ở lúc phu tử dạy câu đầu tiên, đã học đến câu thứ mười, thậm chí câu thứ một trăm rồi.
Biết một suy ba, suy rộng ra những điều tương tự, đối với anh mà nói đơn giản như cơm ăn nước uống.
Cho nên, từ lúc ban đầu chỉ biết dán lên không động, rồi cảm nhận được một cái đuôi cá nhỏ linh động, nhẹ quét qua môi răng anh, anh liền học được.
Chúc Hạc Minh chưa từng biết vì sao một người lại có thể thơm ngọt đến thế, chỗ nào cũng thơm, chỗ nào cũng ngọt, nơi sâu trong cái miệng nhỏ kia, dường như càng có hương nồng thơm ngát cuồn cuộn không dứt.
Lấy mãi không cạn, hút mãi không hết!
Bất kể anh thế nào, dùng sức ra sao, mút lấy trêu đùa thế nào, cô đều sẽ ngoan như cá nhỏ phun bong bóng vậy.
Ngoan ngoãn mà......
Cho anh!
Cơ thể như bốc cháy, ngọn lửa ấy men theo gân mạch và huyết dịch, thiêu đốt ngũ tạng lục phủ, ngực, bụng dưới, thậm chí ngay cả vành tai nhỏ bé cũng không buông tha.
Người đàn ông nhắm mắt cả người căng chặt, gương mặt tuấn tú đỏ bừng.
Âm thanh ái muội vang lên trong con hẻm tối, mãi đến khi Lâm Yểu không nhịn được run lên khe khẽ rên một tiếng, Chúc Hạc Minh mới buông đôi môi đã bị mình mút liếm đến đỏ diễm lệ của cô ra.
Ngực Lâm Yểu phập phồng dữ dội, há miệng hít thở không khí mới mẻ, đầu ngón tay nóng ran, hơi thở gấp gáp.
Bàn tay lớn của Chúc Hạc Minh vẫn đặt nơi gáy sau trắng nõn mềm mại của cô, cơ thể giống như một cây cung bị kéo căng đến cực hạn, vẻ thanh lãnh tao nhã ban đầu sớm đã bị thứ chiếm hữu hung lệ không thể nói rõ thay thế.
Hàng mi còn vương hơi ẩm của Lâm Yểu khẽ run, ánh mắt mơ màng rơi lên đôi môi mỏng nhạt hồng nhuận trạch của đối phương.
Tim cô run lên, người đàn ông này...... thật sự là người cổ đại sao?
Sao lại......
Biết hôn đến vậy chứ!
Hôn đến mức chân cô cũng mềm nhũn ra rồi.