Dưới cùng một màn đêm, hai người đàn ông tuấn tú, khí chất khác biệt, không hẹn mà cùng mở vòng bạn bè của cùng một cô gái.
Vòng bạn bè của Lâm Yểu đăng không nhiều, tổng kết lại thì có đến tám mươi phần trăm là những khoảnh khắc thường ngày hài hước của bạn học Lâm Đại Phúc.
Ngoài ra thỉnh thoảng sẽ có một vài bài liên quan đến công việc thiết kế, hoặc đôi lúc cao hứng chụp vài tấm ảnh sinh hoạt, ảnh phong cảnh thú vị đẹp mắt các kiểu.
Đương nhiên, không ngoại lệ, bản thân cô chưa từng lộ mặt.
Sở dĩ hiện giờ cô không đăng vòng bạn bè mấy, chủ yếu là vì cô có chút chứng cưỡng ép nhẹ.
Là một đại mỹ nhân siêu cấp ngoài đời thực, hễ trước kia cô tiện tay đăng một bài vòng bạn bè, trong danh sách bạn bè của cô người nào tính người nấy, chỉ cần nhìn thấy thì gần như đều sẽ bấm thích và bình luận cho cô.
Bạn học, bạn bè, đồng nghiệp, khách hàng.
Bởi vì vòng tròn quan hệ không lớn, rất nhiều người đều quen biết lẫn nhau, thế nên khu bình luận thường xuyên rơi vào một Tu La tràng gượng gạo đầy drama.
Rất nhiều người ngày thường ngoài đời ngại nói chuyện với cô, lên mạng rồi lại chẳng còn kiêng dè nhiều như vậy nữa, đủ kiểu tâng bốc như cầu vồng, Lâm Yểu chỉ đăng một tấm ảnh phong cảnh thôi, bọn họ cũng có thể khen lấy khen để thành hoa.
Có lúc chẳng hiểu ra sao còn công kích lẫn nhau, anh bảo tôi dùng từ thô tục không nhã nhặn, tôi lại bảo anh đạo mạo giả nhân giả nghĩa, lòng dạ bất lương.
Cố tình cô lại có chút cưỡng ép khó hiểu với mấy chấm đỏ nhỏ trên điện thoại, không bấm mở ra thì cả người khó chịu.
Thế là, từ sau đó, Lâm Yểu cực ít đăng vòng bạn bè.
Chỉ khi gặp chuyện thật sự thú vị, cô mới ôm tâm thái khoe con, khoe khoang một chút sự đáng yêu của Lâm Đại Phúc.
......
Chiều hôm qua sau khi xong việc, Hình Trạm đã lướt hết toàn bộ vòng bạn bè của Lâm Yểu từ đầu đến cuối.
Lúc này, chính anh cũng không nhớ nổi đây là lần thứ mấy mình xem lại rồi.
Anh cũng không biết là có chuyện gì, chỉ là cực kỳ tò mò với mọi thứ về cô.
Cho dù với tư cách thư ký được Lâm Trí Phong toàn quyền ủy thác, quỹ đạo lớn từ khi Lâm Yểu chào đời đến nay anh đều đã điều tra gần như rõ ràng.
Nhưng anh vẫn muốn biết thêm nhiều chi tiết hơn về chính con người cô.
Cô thích mèo.
Cô thích ăn đồ ngọt và trái cây.
Buổi tối cô thường ra ngoài đi dạo.
Kỹ thuật chụp ảnh của cô không quá tốt, nhưng cô lại sở hữu một đôi mắt biết phát hiện cái đẹp.
Cô độc thân......
Trong đầu, tất cả mọi thứ về Lâm Yểu vô thức chiếm cứ điểm cao ký ức của anh, hơn nữa còn khắc ghi đặc biệt sâu, đặc biệt chắc.
Dường như vĩnh viễn cũng không thể nào quên được......
Ở phía bên kia, lúc Cận Hàn tắm xong, chiếc đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường đã chỉ mười một giờ.
Ngoài tăng ca vì công việc, mười một giờ là giờ nghỉ ngơi bình thường của anh.
Công việc ngày mai anh vừa sắp xếp xong, nghĩ tới điều gì đó, anh cầm điện thoại lên bắt đầu tìm kiếm.
Trên giao diện điện thoại đã hạ thấp độ sáng, ở thanh tìm kiếm rõ ràng hiện một dòng chữ——Lần đầu mời con gái đi ăn thì nơi nào thích hợp hơn? Cần chú ý điều gì?
Ngày hôm sau, Lâm Yểu ngủ nướng một giấc.
Tối qua cô tìm được một cuốn tiểu thuyết kinh dị dân tục Trung Hoa đặc biệt hay, lập tức bị cuốn vào trong đó, xem một mạch đến ba giờ sáng.
Lâm Đại Phúc đã chạy parkour mấy vòng, chơi mệt rồi ngủ mất.
Cô vẫn còn mở mắt, vừa dựng cả lông tơ vì sợ mà co chân vào trong chăn, vừa không khống chế được xem hết chương này lại tiếp tục sang chương khác.
Mắt thấy không ngủ nữa là phải thức trắng đêm, cô mới lưu luyến không rời đặt điện thoại xuống.
Thế nên, sáng ra đương nhiên là nằm lì trên giường.
Lúc nhắm mắt sờ đến điện thoại, Lâm Yểu còn nghĩ nếu vẫn còn sớm thì ngủ bù thêm một lát, kết quả con số mười giờ sáng chói trên điện thoại dọa cô giật mình.
Nếu bình thường chỉ có một mình cô, cho dù ngủ cả ngày cũng không sao, nhưng tối qua cô đã đồng ý sẽ đi ăn cùng Cận Hàn.
Nhắc đến Cận Hàn, Lâm Yểu mở tin nhắn WeChat ra.
Rất tốt.
Người ta tám giờ đã gửi cho cô một tin nhắn rồi.
Lâm Yểu: "......"
Nhìn rõ nội dung anh gửi, cô lười gõ chữ, trực tiếp trả lời bằng một câu thoại.
"Xin lỗi nhé ngài Cận, bây giờ em mới trả lời anh, em không kén ăn gì đâu, anh cứ chọn một quán ăn là được."
Phòng 602 đối diện, Cận Hàn vừa nhận được tin nhắn liền lập tức thoát khỏi tập tài liệu đang xem dở, mở đoạn thoại cô gái gửi tới.
Có lẽ cô vừa mới tỉnh dậy, giọng nói ngọt ngào xen chút khàn khàn nhè nhẹ, giống như một con mèo nhỏ vừa ngủ dậy, ngữ điệu lười biếng, không có mấy sức.
Nhưng nghe kỹ lại thấy đặc biệt đáng yêu.
Ngón tay vô thức lại bấm mở lên nghe thêm một lần.
"Xin lỗi nhé ngài Cận......"
Cô gọi anh là ngài Cận.
Mím môi, anh khẽ chạm điện thoại trả lời.
【Cận Hàn: Ừ, không vội, em cứ từ từ, xong rồi nói với anh】
Dừng một chút, anh lại gõ thêm một dòng chữ.
【Cận Hàn: Cứ gọi anh là Cận Hàn là được】
Lúc Lâm Yểu chuẩn bị xong, cô bèn gửi tin nhắn cho Cận Hàn.
Hai người ở đối diện cửa nhau, cô vừa mở cửa ra đã phát hiện cửa đối diện cũng đã mở.
Lâm Yểu vừa giơ tay định chào hỏi, một bóng dáng màu vàng cam đã "vút" một cái lao ra từ phía sau Cận Hàn, rồi bổ nhào vào lòng cô.
Bị húc đến lùi về sau mấy bước mới đứng vững được, Lâm Yểu: "......"
Ngửi mùi hương sạch sẽ dễ chịu trên người loài người, king thỏa mãn nheo mắt lại.
Cách mèo con biểu đạt tình yêu cũng na ná với ấu tể loài người, ấu tể loài người là hôn hôn ôm ôm, còn mèo con thì liếm một chút cọ một chút.
Nhìn thấy king vươn đầu lưỡi liếm mấy cái lên gương mặt trắng nõn mềm mại của cô gái, sau đó lại men theo chiếc cổ thon dài trắng như tuyết của cô đi xuống, mãi đến khi chôn cả mặt mèo vào nơi nào đó quá mức nhô lên của cô gái.
Sắc mặt Cận Hàn đen lại.
Anh sải bước đi tới, bàn tay khớp xương rõ ràng thoắt cái đã xách king lên.
king bị nắm trúng gáy: "......"
Chiếc khóa vàng to lắc lư, king không dám tin nhìn chủ nhân.
Lâm Yểu cũng ngây ra một chút, thật ra người nuôi mèo bình thường đều không nỡ trực tiếp xách mèo lên như vậy, chính bởi vì sau gáy là điểm yếu của chúng, nên các sen ngược lại sẽ càng tránh đụng vào chỗ đó hơn.
Ví dụ như Lâm Yểu, cho dù Lâm Đại Phúc có nghịch thế nào, cô cũng đều ôm nó rồi dạy dỗ.
Lúc này nhìn động tác của người đàn ông trẻ tuổi, mí mắt Lâm Yểu giật giật: "Cái đó...... không sao đâu."
Tuy king quả thực hơi tự quen thân một chút, nhưng mèo mèo liếm mặt cô chôn ngực cô thì cô vẫn chấp nhận được, cũng đâu phải đàn ông.
Cận Hàn sa sầm mặt lắc đầu, giọng trầm thấp mà kiên định: "Không được, em là con gái, nó là mèo đực."
"Ờm......"
Nghĩ đến sau này king chắc chắn vẫn sẽ như vậy, Cận Hàn nhìn Lâm Yểu bảo đảm: "Mấy hôm nữa anh sẽ đưa nó đi thiến."
Ánh mắt Lâm Yểu vô thức nhìn xuống hai quả trứng hồng hồng của king, trong lòng không nhịn được mặc niệm cho nó.
Mèo cũng có tôn nghiêm, đặc biệt là mèo đực.
Không biết có phải nghe hiểu lời sen nói hay không, đồng tử vốn bình thường của king lập tức phóng to, cái đuôi đang buông xuống cũng co lại ngay, kẹp giữa hai chân sau, che kín trứng của nó.
Lâm Yểu chỉ vào động tác của nó nói với Cận Hàn: "...... Hình như nó nghe hiểu anh định cắt trứng nó rồi."
Cận Hàn: "......"
Nói xong Lâm Yểu cũng nhận ra mình lỡ miệng, chủ đề này hình như có hơi quá mức thân mật.
Hơn nữa cắt trứng gì đó, thất lễ biết bao chứ!
Cô gãi gãi cằm, không dám nhìn mặt Cận Hàn.
Cổ họng Cận Hàn mất khống chế mà nuốt một cái, người đàn ông lặng lẽ cụp mắt, dừng lại trên vành tai đỏ ửng của thiếu nữ một thoáng.