Sau khi ba cô gái Đồng Nhụy, Tiểu Lan, Đình Đình đi trước, tên Béo và Hứa An An cũng đi theo.
Trong chốc lát, trong phòng riêng chỉ còn lại Lâm Yểu, Vu Tinh Dã, Giang Uyên, Cố Hoài Cẩn bốn người.
Vốn dĩ tên Béo muốn gọi Giang Uyên và Cố Hoài Cẩn đi cùng, nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị Hứa An An kéo đi mất.
Hứa An An âm thầm véo miếng thịt mềm bên hông cậu, cười mà như không cười nói: “Chẳng phải anh nói muốn dẫn em đi mua quần áo sao, bên này có mấy cửa hàng đó, mẫu mã cũng đẹp, chúng ta đi dạo đi!”
Tên ngốc này, chuyện của mấy người họ người ngoài vẫn là đừng nhúng vào thì hơn!
Với cái đầu óc của cậu ta, bị Giang Uyên với Cố Hoài Cẩn bán rồi mà còn nhe răng cười khà khà đếm tiền, ngốc hết chỗ nói!
Bây giờ với tên Béo, lời của bà xã chính là thánh chỉ, tuy không hiểu vì sao bà xã lại véo mình, nhưng bị véo cũng vui lắm, chỉ là nếu sức của bà xã nhỏ đi một chút thì càng tốt hơn.
Tối nay Vu Tinh Dã vui, vô tình uống hơi nhiều.
Nhưng tửu lượng của cậu tốt, tuy mặt trông rất đỏ, nhưng ý thức vẫn tỉnh táo.
Thấy Giang Uyên và Cố Hoài Cẩn vẫn chưa đi, cậu cũng không vạch trần, thậm chí lười cả ngẩng đầu nhìn họ, chỉ kéo tay Lâm Yểu không buông.
Ý tứ rất rõ ràng, Yểu Yểu là của cậu.
Từng người từng người bọn họ đừng hòng mơ tưởng!
Vu Tinh Dã dính lấy cô không buông, Giang Uyên vẫn lặng lẽ nhìn chằm chằm cô không rời, ngay cả Cố Hoài Cẩn cũng như mông dính keo, dán trên ghế không chịu nhúc nhích.
Lâm Yểu bị ba ánh mắt kia nhìn đến tê cả da đầu.
Còn Cố Hoài Cẩn thì cô không biết, nhưng Giang Uyên, tối nay nếu cô dám đi mở phòng với chó con, anh có thể đuổi đến khách sạn đạp cửa phòng!
Để tránh chơi quá trớn, Lâm Yểu lén nhắn tin cho Đồng Nhụy.
Giang hồ cứu nguy!
Đồng Nhụy còn tưởng Yểu Yểu bị những lời lúc mình đi dọa sợ, nhưng với tư cách bạn cùng phòng tốt của Hoa Quốc, cô tôn trọng suy nghĩ của Yểu Yểu, hơn nữa còn kiên định đứng về phía Yểu Yểu.
Vì thế cô lập tức gọi điện tới, bịa một cái cớ bảo Lâm Yểu mau về!
Lâm Yểu nhận điện thoại xong cố nén khóe môi đang nhếch lên, giả bộ hết sức nghiêm túc, một lúc thì nhíu mày, một lúc thì ngạc nhiên, một lúc lại biểu cảm nghiêm trọng.
Cuối cùng trịnh trọng gật đầu: “Được, mình lập tức về ngay!”
Cúp điện thoại, cô chớp chớp mắt, phá vỡ bầu không khí hơi cứng ngắc trong phòng riêng.
“Em có việc phải về trước rồi, mọi người là về, hay vẫn muốn uống tiếp?”
Vu Tinh Dã vừa nghe đã biết tối nay không thử được tư thế mới nữa rồi, ánh mắt nhìn cô đều đầy vẻ tủi thân.
Cậu thèm lâu lắm rồi......
Bản thân đã uống rượu nên cực kỳ hưng phấn, chỉ cần ánh mắt rơi lên người bà xã thân yêu là cậu lại tâm viên ý mã, không cách nào dứt ra.
Mắt Yểu Yểu sáng quá, như ngôi sao nhỏ vậy!
Mặt Yểu Yểu đỏ quá, như quả táo nhỏ, đáng yêu thật!
Môi Yểu Yểu mềm quá, như thạch vậy, QQ đàn hồi!
Cậu hạ giọng thử làm nũng: “Yểu Yểu, phần thưởng của anh……”
Lâm Yểu phớt lờ ánh mắt nóng rực từ phía sau, nghiêng người nhỏ giọng dỗ dành: “Phần thưởng em về sẽ gửi cho anh, tối nay anh cũng uống không ít, về tắm rửa nghỉ ngơi sớm đi.”
Chữ “gửi” giống như kích hoạt từ khóa nào đó, mắt Vu Tinh Dã lập tức sáng rực.
“Yểu Yểu để anh đưa em về!” Vu Tinh Dã ngoan ngoãn như chú chó lớn khiến Lâm Yểu không nhịn được bật cười.
“Ừm.” Cô ngọt ngào đáp.
Lúc Vu Tinh Dã thanh toán, ông chủ nói đã có người trả rồi.
Cậu hỏi là ai, ông chủ cười hớn hở nói tối nay khách đông quá, ông không nhớ rõ nữa.
Vu Tinh Dã cũng không kết, chỉ là cậu đoán tám phần là anh Giang đã trả tiền.
Vừa ra cửa, một cơn gió lạnh ập thẳng vào mặt, nhiệt độ khác hẳn mấy độ so với trong nhà, lập tức có cảm giác mùa thu đến rồi!
Lâm Yểu thầm buổi tối mình đã thay quần áo, còn mặc thêm một chiếc áo khoác denim.
Tuy là vậy, nhưng Giang Uyên với Cố Hoài Cẩn đi theo phía sau vẫn khiến người ta cực kỳ xấu hổ!
Đây là cái kiểu bốn người đi hỗn loạn gì thế này?
Uống rượu xong cả người lười biếng, cô dừng bước rồi quay người lại.
“Mọi người đừng đi theo em nữa, em phải về ký túc rồi, mọi người cũng về đi!”
Giọng cô mềm mềm ngọt ngọt, sau khi uống rượu lại càng ngọt hơn, nói bình thường cũng như đang làm nũng.
Giang Uyên vốn đang yên lặng đi phía sau bỗng nhướng mày, ánh mắt rơi trên mặt cô dịu dàng vô cùng: “Được, anh nghe Yểu Yểu.”
Cố Hoài Cẩn cũng nhìn gương mặt nhỏ đỏ hồng của cô, đợi đến khi thiếu nữ đưa mắt nhìn lên mặt anh, anh mới giả vờ vô tình giơ tay chỉnh cổ áo, ngón tay nhẹ nhàng kéo mấy cái.
Xác nhận ánh mắt cô dừng lại trên tay anh mấy giây, anh mới mãn nguyện gật đầu nói: “Tôi cũng về.”
Hai người đột nhiên ngoan như vậy, dễ nói chuyện như vậy, khiến những lời Lâm Yểu chuẩn bị sẵn đều không có đất dùng.
Cô quay đầu nhìn Vu Tinh Dã: “Vu Tinh Dã, đưa em về đi.”
Vu Tinh Dã nhìn hai người đàn ông mỗi người một vẻ đang dừng bước, cố nén đắc ý trong lòng, giơ chân đá đá viên sỏi trên đất, vẻ mặt ngông nghênh lại mang theo ngoan ngoãn chỉ có Lâm Yểu mới thuần hóa được.
“Được.”
Lúc đi về phía ký túc xá nữ, trên đường lác đác vẫn còn không ít sinh viên.
Hôm nay là ngày đầu tiên của đại hội thể thao, bầu không khí trong toàn trường khác hẳn ngày thường.
Tuy đã là sinh viên đại học, nhưng chỉ cần trường có hoạt động hoặc được nghỉ, tâm trạng kích động ấy vẫn như nhau.
“Yểu Yểu, hôm nay anh có lợi hại không?” Bị gió đêm thổi, men rượu chậm rãi dâng lên, Vu Tinh Dã nói chuyện tuy không líu lưỡi nhưng giọng cứ dính dính, còn nũng nịu hơn ngày thường.
Vừa thành công thoát khỏi bầu không khí quỷ dị khi nãy, Lâm Yểu tâm trạng rất tốt, nghe cậu hỏi vậy liền cười cười, thuận theo ý cậu mà khen.
“Ừm, hôm nay lúc chạy bộ anh đẹp trai lắm!”
“Hì hì, anh đã hứa với em sẽ chạy hạng nhất, đương nhiên không thể nuốt lời.”
“Đúng đúng đúng, bạn trai em giỏi nhất!”
“Yểu Yểu anh yêu em nhất......”
Lúc Lâm Yểu về đến ký túc, mấy cô bạn cùng phòng đã tắm xong, Đồng Nhụy đang xem phim, thấy Lâm Yểu liền lập tức bấm dừng.
“Chuyện gì thế? Còn tưởng tối nay cậu không về ngủ nữa chứ, kết quả lại bảo tớ gọi điện giục cậu về, chẳng lẽ cãi nhau với Vu Tinh Dã à.”
“Không đúng nha, nhìn Vu Tinh Dã cũng không giống kiểu sẽ cãi nhau với cậu, cứ như hận không thể nâng cậu trong lòng bàn tay mà dỗ dành cưng chiều, tớ nhìn mà nổi cả da gà......”
Lâm Yểu ngồi trên ghế, cắm điện thoại sạc, rồi mới thong thả đáp: “Tối nay mọi người đều uống hơi nhiều, hơn nữa mệt cả ngày rồi, nghỉ sớm chẳng phải tốt hơn sao?”
Đồng Nhụy bĩu môi: “Tớ không tin đâu, Vu Tinh Dã nhìn thấy cậu là như sói thấy thịt ấy, mắt chớp chớp phát ra ánh sáng xanh, cậu hiểu không?”
Lâm Yểu: “......”
Ánh sáng xanh thì cô không phát hiện, nhưng cậu đúng là giống con công phát tình vậy, thật ra hai người cũng chỉ một tuần không ở bên nhau thôi.
Cậu đang tập luyện, còn cô bận làm bài tập chuyên ngành.
Vừa rồi dưới lầu cậu còn không nỡ để cô về, ôm cô hôn thật lâu mới chịu buông tay.
Ngửi mùi trên người và trên tóc, một mùi thức ăn lẫn với mùi rượu, cực kỳ khó ngửi.
Lâm Yểu uống mấy ngụm nước ấm rồi cầm váy ngủ lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Phần thưởng cô vốn định cho Vu Tinh Dã chính là bộ váy ngủ chứa huyền cơ bên trong đó.
Bên ngoài là áo choàng ngủ đàng hoàng, nhưng bên trong thật ra là cả một bộ nội y tình thú.
Phía trên là lớp ren đen mỏng manh, khác với đồ lót bình thường ở chỗ, vị trí duy nhất không xuyên thấu chính là điểm nhỏ ở giữa.
Đề xuất Ngược Tâm: Sau Khi Tôi Phá Thai, Bạn Trai Tôi Mất Khả Năng Sinh Sản