Về vấn đề ai to ai nhỏ này, vào một ngày nào đó trong tương lai, trong nhóm chat nhỏ của bốn người đã nổ ra một cuộc tranh luận kịch liệt.
Mấy người đàn ông to xác bình thường trước mặt người ngoài thì hoặc trưởng thành tao nhã, hoặc cao lãnh xa cách, hoặc nội liễm trầm tĩnh, hoặc nhã nhặn lễ độ, ở phương diện này lại như gà con tiểu học, cãi đến mặt đỏ tai hồng, gõ bàn phím lạch cạch loạn xạ.
Không ai chịu phục ai!
Đương nhiên là không phục!
Đàn ông ở phương diện này bẩm sinh đều cho rằng mình thiên hạ đệ nhất điểu!
Thêm vào đó thể chất của Lâm Yểu đặc biệt, lúc ở bên họ, thiếu nữ đều sẽ toàn tâm toàn ý, hơn nữa còn cho ra phản ứng khiến bọn họ cực kỳ hài lòng và kiêu hãnh.
Mỗ lão già nào đó: Yểu Yểu đặc biệt ngọt!
Mỗ người đàn ông muộn: Tiếng khóc của Yểu Yểu đặc biệt dễ nghe!
Mỗ cún con: Giường rất lớn, ga giường dùng quá nhanh không đủ thay! Phải mua thêm mấy bộ dự phòng!
Mỗ bạn trai chính thức: Làm Yểu Yểu vui vẻ, chính là hạnh phúc lớn nhất của anh!
Nhưng bốn người không thể thật sự cởi sạch quần áo giữa thanh thiên bạch nhật mà so súng thật đạn thật.
Cho nên kết quả của vấn đề này, ngoài Lâm Yểu ra thì không ai biết.
Đương nhiên lúc tình đến chỗ sâu sẽ có người nhân lúc thiếu nữ ý loạn tình mê mà hỏi ra, ví dụ như—
Bạn học Thẩm Tễ muộn!
Lâm Yểu không trả lời, cô giả điếc.
Đúng vậy, sau khi giả mù xong, cô lại bắt đầu giả câm giả điếc, bởi vì cô đã từng chịu thiệt.
Mạnh Tây Phong cũng từng lén lút cài hàng riêng hỏi cô xem anh có phải người lợi hại nhất hay không.
Lâm Yểu chỉ vừa lơ đãng một chút thôi, đã như chọc phải tổ ong vò vẽ rồi.
Rõ ràng sắp đến nơi rồi, kết quả người đàn ông cứ nhất quyết không chịu động.
Cho dù chính anh cũng đã nhịn đến mức đầu mặt đẫm mồ hôi, nhưng vẫn có thể nghiến răng không nhúc nhích.
Cơ bắp cánh tay cứng đến mức bóp cũng không động nổi, hư hỏng vô cùng!
Cuối cùng vấn đề này cũng đành bỏ dở!
...
Trong nhóm chat nhỏ này không có Lâm Yểu.
Bốn người đàn ông ở trước mặt cô thì sống chung hòa thuận, hơn nữa theo thời gian trôi qua dường như còn ngày càng hòa thuận hơn, thật ra trong cái nhóm này mới lộ ra bộ mặt thật của từng người.
【Chu Lâm (bạn trai chính thức của Yểu Yểu): Sở Mộng Trạch, tối nay tôi đi đón Yểu Yểu, cậu không cần qua nữa.】
【Sở Mộng Trạch: Ngày mai tôi tự mình đưa Yểu Yểu về.】
【Chu Lâm (bạn trai chính thức của Yểu Yểu): Đã nói là ở chỗ cậu một ngày, từ bảy giờ tối hôm qua đến bảy giờ tối hôm nay, vừa đúng hai mươi bốn tiếng, nhiều hơn một giây cũng không được!】
【Sở Mộng Trạch: Hừ!】
【Thẩm Tễ: Chiều nay tôi không bận, tôi đi đón Yểu Yểu!】
【Sở Mộng Trạch: Hừ!】
【Chu Lâm (bạn trai chính thức của Yểu Yểu): Đáng lẽ nên để Yểu Yểu nhìn thấy giọng điệu bây giờ của cậu! Bình thường trước mặt cô ấy giả vờ thành thật biết bao!】
【Sở Mộng Trạch: Tôi nói rồi, tôi tự đưa Yểu Yểu đi, không dám làm phiền đại thái thái đại giá!】
【Chu Lâm (bạn trai chính thức của Yểu Yểu): ...】
Cái quỷ gì mà đại thái thái chứ, tên nhóc này học mấy thứ loạn thất bát tao ở đâu vậy?
Anh là bạn trai chính thức, bạn trai chính thức của Yểu Yểu!
OK?
【Thẩm Tễ: Đừng đắc ý quá, giả được nhất thời không giả được một đời.】
【Sở Mộng Trạch: Ồ? Thế à?】
【Thẩm Tễ: ...】
【Mạnh Tây Phong: Ngày mai Yểu Yểu thuộc về tôi, mong các vị quản tốt tay mình, tôi không hy vọng có người thiếu tinh tế mà tùy tiện gửi tin nhắn quấy rầy thế giới riêng của hai chúng tôi. (mỉm cười)】
【Chu Lâm (bạn trai chính thức của Yểu Yểu): ...】
【Thẩm Tễ: ...】
【Sở Mộng Trạch: Hừ!】
Trong văn phòng tập đoàn Mạnh thị, thư ký Lương đang báo cáo sắp xếp hành trình buổi chiều và buổi tối.
Mạnh Tây Phong giơ tay ngắt lời anh ta, “Được rồi, những cuộc họp không quan trọng và không nhất thiết phải có tôi tham dự thì gạch hết đi, tôi thuê người về là để làm việc, không phải để chờ tôi đút cơm.”
Người đàn ông ngồi trên ghế da trong văn phòng, mặc sơ mi đen, mày mắt lạnh lùng, đang cầm điện thoại trả lời tin nhắn.
Thư ký Lương còn tưởng ông chủ nhà mình đang bàn chuyện làm ăn lớn gì đó nên mới không kiên nhẫn với mấy cuộc họp kia, nào ngờ ông chủ lớn mà anh ta sùng bái đang ở trong nhóm tranh giành tình cảm với ba người đàn ông khác.
Giọng Mạnh Tây Phong nghe có vẻ bình tĩnh ôn hòa, nhưng ý tứ trong lời nói lại khiến thư ký Lương giật thót.
Tê tay rồi, xem ra hôm nay tâm trạng của đại lão bản không được tốt lắm, vốn dĩ ngày mai anh ta còn định xin nghỉ, bây giờ chỉ dám khẽ đáp một tiếng vâng, rồi cụp đuôi nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa đi ra.
Khoảng thời gian gần đây, ông chủ nhìn qua thì dường như vẫn như trước, nhưng lại cũng không giống trước.
Là thư ký thân cận, thư ký Lương phát hiện ông chủ nhà mình với vợ mình có một điểm giống nhau thần bí.
Mỗi tháng luôn có mấy ngày, tâm trạng dường như đặc biệt tệ!
Nhưng vợ anh ta là đến tháng, vậy ông chủ là vì nguyên nhân gì?
Đến tháng bản nam?
Ờm...
Nghĩ không thông thì thôi không nghĩ nữa, giờ mục tiêu hàng đầu vẫn là giảm cảm giác tồn tại, khỏi bị vạ lây!
Mạnh Tây Phong nhìn những lời đáp của ba người kia trong nhóm, ánh mắt nhàn nhạt, bật ra một tiếng cười khẩy rất khẽ.
Người đàn ông đã quen vui giận không lộ ra mặt, cũng chỉ ở nơi thuộc về mình mới để lộ ra một tia cảm xúc thuộc về bản thân.
Yểu Yểu bận việc học, mỗi tuần chỉ cho họ một ngày, nhưng ban ngày cô đi học còn ban ngày anh đi làm, thậm chí còn tăng ca.
Khó lắm mới tan làm muốn tận hưởng thế giới riêng của hai người, ba người đàn ông kia lại như kẹo cao da chó, chốc chốc gửi tin nhắn, chốc chốc chụp ảnh, nhìn lực chú ý của Yểu Yểu bị cướp mất, anh không nhịn được cười lạnh.
Mạnh Tây Phong mơ hồ biết ba người này đang liên thủ nhằm vào mình, nhưng vì để tâm đến Yểu Yểu, cộng thêm vụ thu mua mới của công ty khá bận, anh vẫn chưa rảnh tay thu dọn bọn họ.
Là người lớn tuổi nhất, hiện giờ anh đã bắt đầu có chút cảm giác nguy cơ.
Yểu Yểu càng ngày càng ưu tú, càng ngày càng xinh đẹp, thu hút cũng ngày một nhiều những người đàn ông chất lượng cao.
Nếu không phải mấy người bọn họ nghiêm phòng tử thủ, thì tên hàng xóm đối diện chỗ Sở Mộng Trạch, mấy người đàn ông top đầu các chuyên ngành khác trong trường.
Thậm chí còn có một vị giáo sư trẻ tuổi vừa gặp đã yêu Yểu Yểu, tiến sĩ tâm lý học ở Đức, ngoại hình gia thế đều cực kỳ tốt.
Nếu trái tim cô không nằm ở chỗ anh, vậy bị đào thải chỉ là chuyện sớm muộn.
Giống như những ý tưởng lỗi thời bị anh loại bỏ trong cuộc họp sáng nay vậy.
Nghĩ đến ngày mai Yểu Yểu sẽ thuộc về mình, Mạnh Tây Phong tĩnh tâm lại mở máy tính, tiếp tục công việc trước đó.
Tối nay không về nữa, tăng ca ở công ty, như vậy trưa mai khi Yểu Yểu tan lớp anh còn có thể cùng cô ăn cơm trưa.
Quán trà kiểu Hồng Kông lần trước hơi xa, chiều mai Yểu Yểu còn có tiết, chạy tới chạy lui sẽ làm chậm giờ nghỉ trưa của cô.
Pass!
Vẫn phải tìm chỗ nào gần hơn một chút.
Đúng rồi, phải mang viên Kim Cương Bầu Trời mới đấu giá được theo, màu lam băng trong suốt, da Yểu Yểu trắng, đeo lên chắc chắn sẽ đẹp!
Trong đầu nghĩ hết chuyện này đến chuyện khác về thiếu nữ, mãi đến khi sắp xếp tất cả ổn thỏa, Mạnh Tây Phong mới lại toàn tâm vào công việc.
Người đàn ông tốt phải kiếm tiền nuôi vợ!
Để vợ không còn nỗi lo về sau mà có thể làm những điều mình muốn!
Còn về cậu em Mạnh Đông Minh này, Mạnh tổng tỏ vẻ, nước ngoài rất hợp với cậu ta, thị trường hải ngoại cứ giao cho cậu ta đi.
Mạnh Đông Minh: “Em chẳng qua chỉ lỡ miệng hỏi một câu về Yểu Yểu lúc gọi video thôi mà, lần sau em không dám nữa còn không được sao? Em gọi chị dâu, em đảm bảo! Lần sau nhất định em gọi chị dâu!”
Mạnh Tây Phong lạnh nhạt từ chối: “Khi nào nói đến Yểu Yểu mà mắt cậu không còn sáng lên nữa thì hãy về.”
Mạnh Đông Minh: “...”
Giao!
Đề xuất Ngược Tâm: Sau Khi Hoán Đổi Cảm Giác Đau Đớn, Phu Quân Đã Phát Điên