Cô thử rút tay về, lắp bắp nói: “……hay là để lần sau đi!”
Rõ ràng từ lúc bắt đầu đến giờ hai người chỉ mới nắm tay thôi, đến ôm còn chưa có.
Thế mà bây giờ bộ dạng mắt ướt át ngượng ngùng, mặt đỏ đến mức không nhìn nổi này.
Nếu có ai đi vào chỉ nhìn mặt hai người, chắc chắn sẽ nghĩ nhất định đã làm chuyện gì đó rồi.
Bàn tay Sở Mộng Trạch rộng lớn, ngón tay rất dài, tay Lâm Yểu ở trong tay anh trông đặc biệt nhỏ nhắn mảnh mai.
Sở Mộng Trạch cúi đầu hôn đầu ngón tay hồng nhạt của cô, rồi mới khàn giọng nói: “Được, lần sau lại sờ cơ bụng.”
“Đợi sờ xong cơ bụng còn có những nhóm cơ khác, chúng ta từng cái một……”
“Từ từ thôi……”
Lúc Sở Mộng Trạch mặc quần áo, Lâm Yểu đi vào phòng vệ sinh.
Chủ yếu là bầu không khí vừa rồi quá ái muội, cô cần hít thở chút không khí, để nhiệt độ trên mặt hạ xuống một chút.
Phòng vệ sinh rất sạch sẽ, có một mùi chanh nhàn nhạt, lần theo mùi hương, Lâm Yểu thấy một chai xịt thơm không khí mùi chanh trên bệ cửa sổ.
Bồn rửa tay cũng được lau chùi mát sạch gọn gàng, đồ dưỡng da ngoài một tuýp sữa rửa mặt nam, chỉ có một lọ gel dưỡng da nam chuyên dụng mát lạnh.
Đều đầy ắp, nhìn rất mới, dường như đều vừa mới mua.
Nhưng cốc đánh răng lại có hai cái, một hồng một xanh, bàn chải cũng vậy.
Xuất phát từ một trực giác kỳ diệu nào đó, Lâm Yểu đưa tay chậm rãi mở ngăn tủ phía sau gương.
Sau đó——
Đôi mắt cô bỗng nhiên mở to.
Bên trong kín mít toàn là đồ dưỡng da hàng hiệu, sữa rửa mặt, nước hoa hồng sữa dưỡng, kem mắt, kem mặt, mặt nạ, kem dưỡng tay.
Còn có dầu gội hương thơm dành cho nữ, sữa tắm, sữa dưỡng thể, tinh dầu dưỡng tóc, cùng khăn mặt màu hồng vân vân, gần như thứ gì cũng có.
Tất cả đều còn mới nguyên chưa bóc tem.
Đây là...... chuẩn bị cho cô sao?
Lúc Lâm Yểu đi ra, biểu cảm trên mặt vẫn còn có chút kinh ngạc mơ hồ.
“Sở Mộng Trạch, rốt cuộc anh đã mua cho em bao nhiêu thứ vậy?”
Sở Mộng Trạch đã ngồi trên sofa, thấy cô ra liền lập tức đứng lên.
Nghe câu hỏi của Lâm Yểu, anh quan sát sắc mặt cô, dè dặt cẩn thận nói:
“Em đi tìm công lược, rất nhiều người đều nói mấy thứ này dùng tốt, hợp với con gái.”
Lâm Yểu bất lực, sao có thể không tốt được, toàn là đồ dưỡng da nhà giàu, tùy tiện một hũ kem mặt ba mươi gram là đã bốn chữ số.
Nhưng cơ thể cô có Hoa Lộ bồi dưỡng, căn bản không cần đến đồ dưỡng da tốt như vậy.
Thứ cô đang bôi bây giờ chỉ là kem mặt trẻ em, có thêm tinh chất sữa.
Chu Lâm thường xuyên lúc đang nói chuyện với cô, nói một hồi lại ghé tới bảo cô thơm quá, thơm mùi sữa.
Đống đồ Sở Mộng Trạch mua này cộng lại ước chừng phải mấy vạn tệ.
Anh từ cô nhi viện từng bước đi đến hôm nay, một thân một mình, khó khăn lắm mới bằng nỗ lực của chính mình kiếm được chút tiền, Lâm Yểu không muốn anh lãng phí tiền trên người cô.
Nhưng đối diện với đôi mắt chân thành lại có chút bất an của cún con, cô chỉ có thể khẽ thở dài trong lòng.
Lâm Yểu biết, người thật lòng mua đồ cho người khác, thực ra không để ý đã tốn bao nhiêu tiền, điều họ để ý ngược lại là người nhận quà có thích món quà này không, có vui không.
Cho nên cô không nói mấy lời kiểu đừng tiêu tiền bừa bãi, lãng phí tiền này nọ.
Mà mỉm cười nói: “Em rất thích.”
“Nhưng em dùng chậm lắm, đống này chắc đủ dùng rất lâu, tạm thời đều không cần mua nữa đâu, sau này dùng hết rồi hẵng nói, biết chưa?”
Tóm lại, trước hết phải giữ anh lại, đừng để anh tiếp tục nảy sinh ý nghĩ mua đồ nữa đã, còn về sau, cô sẽ để mắt nhiều hơn.
Thấy cô cười, trái tim đang treo lơ lửng của Sở Mộng Trạch mới buông xuống, lộ ra một nụ cười ngượng ngùng.
“Được, sau này dùng hết em lại mua cho Yểu Yểu.”
Lâm Yểu nghĩ đến cả đống đồ tẩy rửa chăm sóc kia, không biết phải dùng đến năm nào tháng nào nữa!
Dù sao cô cũng không ở đây, nhà hai người gần như vậy, hẳn cũng sẽ không ở đây tắm rửa ngủ nghỉ.
Lâm Yểu sẽ không biết, flag là thứ không thể dựng.
Cô vừa nói sẽ không tắm, phía sau cô liền tắm rồi.
Còn về nguyên nhân.
Quần áo ướt rồi, đương nhiên phải tắm.
Dù sao, đều ướt sũng cả rồi……
Vì nhìn thấy cả tủ đồ dưỡng da này, Lâm Yểu nghĩ đến đôi dép màu hồng cô mang lúc vào nhà, cô còn tưởng chỉ là Sở Mộng Trạch đặc biệt mua một đôi dép.
Nhìn tình hình hiện tại, e rằng thứ anh mua ngoài dép và đồ dưỡng da ra, còn có những thứ khác.
“Còn gì nữa không?” Lâm Yểu nở một nụ cười tiêu chuẩn.
Có lẽ vì cô cười quá hoàn hảo, ánh mắt quá dịu dàng, đẹp đến mức có chút không chân thật.
Sở Mộng Trạch khựng lại, rồi thành thật khai ra: “Còn có một ít quần áo.”
Trong tủ quần áo phòng ngủ chính, Lâm Yểu nhìn dãy dãy quần áo nhìn là biết giá trị không rẻ kia.
Anh gọi cả tủ này là một ít?
Từ xuân đến đông, từ quần áo đến giày dép, hơn nữa kiểu dáng đều là kiểu kinh điển, có vài bộ vừa nhìn đã biết là phong cách thường ngày của Lâm Yểu.
Cả cái tủ quần áo, đồ của cô ít nhất chiếm hơn tám phần.
Lâm Yểu: “……”
Cô im lặng một lúc, đối diện với ánh mắt có phần chột dạ của Sở Mộng Trạch, bình tĩnh hỏi.
“Anh chẳng phải mới chuyển vào đây một tuần sao? Mua từ lúc nào vậy?”
Sở Mộng Trạch hậu tri hậu giác cảm nhận được sự không tán thành ẩn dưới nụ cười của cô, đôi môi mỏng khẽ hé, giọng thấp thấp mang theo chút dè dặt: “Em đã xem trước từ lâu rồi, tìm được nhà là đặt hàng luôn.”
Bây giờ chuyển phát nhanh rất nhanh, đồ đắt tiền cho dù không thể tới trong ngày, cơ bản hôm sau cũng sẽ tới.
Ánh mắt Lâm Yểu rơi lên bộ đồ ngủ đôi bên phải.
Có lẽ vì gu thẩm mỹ thường ngày của anh đều thiên về màu đen, nên đồ ngủ đôi anh mua cũng là màu đen.
Mặc dù kiểu dáng không giống của cô, Chu Lâm và Thẩm Tễ.
Nhưng Lâm Yểu vẫn không nhịn được nhíu mày, nghĩ đến tất cả mọi người bao gồm cả cô đều mặc cùng kiểu đồ ngủ màu đen, chân mày cô giật mạnh.
Đây là cái kết đại đoàn viên hữu hảo tuyệt thế gì vậy?
Xua đi hình ảnh hơi quỷ dị trong đầu, Lâm Yểu thở dài: “Em lại không ở đây, mua nhiều vậy có phải hơi lãng phí không?”
Thật ra điều cô muốn nói là rất lãng phí.
Nhưng khóe môi căng chặt của cún con khiến Lâm Yểu mềm lòng một chút, anh quá để ý đến cái nhìn của cô.
Thế nên lời đến bên miệng, rốt cuộc lại đổi thành cách nói uyển chuyển hơn.
Tâm tư âm thầm của Sở Mộng Trạch, Lâm Yểu hiểu.
Nhưng tạm thời cô không thể nào dọn tới đây được.
Thật ra mấy ngày nay, bất kể là Mạnh Tây Phong hay Chu Lâm đều vòng vo hỏi Lâm Yểu có ý định chuyển nhà không.
Chu Lâm là muốn ở xa những người khác hơn một chút, có thêm không gian riêng tư cho anh và Yểu Yểu.
Khéo làm sao, Mạnh Tây Phong cũng là suy nghĩ này.
Thân phận bạn trai bây giờ anh đã không còn so đo nữa, điều anh muốn làm hơn là lừa Yểu Yểu về làm vợ.
Mỗi ngày nhìn cánh cửa phòng bên cạnh, trên mặt anh mỉm cười, còn trong lòng nghĩ gì thì chỉ có chính anh biết.
Cả hai đều chuẩn bị biệt thự riêng, ý muốn kim ốc tàng kiều.
Nhưng bây giờ nhiệm vụ môn chuyên ngành của Lâm Yểu rất nặng, hơn nữa Lý giáo sư yêu cầu ở cô rất cao, mỗi ngày thời gian của cô đều sắp xếp khá kín.
Thật ra quá trình học tập tuy khô khan, nhưng khi cô từng chút từng chút hấp thu tri thức, cảm giác thỏa mãn không gì sánh được ấy là thứ bất kỳ loại giải trí nào cũng không thể thay thế.
Bao gồm cả đàn ông.
Lãng phí thời gian trên đường đi lại, rõ ràng không phải là ý hay.
Nếu hiện giờ cô dọn vào nhà Sở Mộng Trạch, thì hai người kia e rằng tối nay sẽ chạy tới.
Vậy thì đúng là loạn thành một nồi cháo rồi.
Dù sao làm hải vương, cô cũng là lần đầu tiên, còn chưa quá thuận tay.
Ba người đàn ông đã thành một vở kịch, thêm cả Thẩm Tễ nữa, đến lúc đó cô không phải học hành nữa, mà là mỗi ngày đi điều hòa mâu thuẫn giữa đàn ông mất rồi.
Chỉ nghĩ thôi, Lâm Yểu đã rùng mình một cái.
Tuyệt đối không được......
Đề xuất Hiện Đại: Cùng Tinh Tế Mạnh Nhất Trao Đổi Thân Thể Sau