Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 170: Cô em béo lừa tình qua livestream (21)

Đi làm đi học sau kỳ nghỉ, lúc nào cũng đặc biệt khó chịu.

Nhất là trong tình huống môn chuyên ngành vừa nhiều vừa khó, đủ kiểu đề tài bài tập ùn ùn kéo đến.

Suốt nửa tháng tròn, cuộc sống của Lâm Yểu đều bị việc học lấp đầy, đừng nói công lược đàn ông, ngay cả thời gian ngủ của cô cũng là phải chen ra.

Ha ha!

Mà đây mới chỉ là năm nhất!

Tin tốt là, cô đã hoàn toàn gầy xuống rồi.

Dáng người thon thả mảnh mai, bởi vì thanh gầy nên càng khiến khí chất của cô nổi bật.

Cố tình lại ngực to eo nhỏ.

Nói bình thường một chút thì là gương mặt trong sáng, dáng người nóng bỏng.

Nói khoa trương một chút thì là gương mặt thiên thần, thân hình ma quỷ.

Dù có đeo khẩu trang, đội mũ, trong trường cô cũng đã bị xin WeChat mấy lần rồi.

Nhưng Lâm Yểu đều từ chối thẳng.

Đùa à, bài tập còn làm không xuể, đâu ra công sức mà yêu với đương!

Vì vừa bận học bù những tiết trước, vừa phải hoàn thành bài tập, Lâm Yểu gần như quay lại nếp sinh hoạt trước kia của nguyên chủ.

Ngoài dắt chó đi dạo ra, cô đều ở lì trong phòng không ra ngoài.

Lâm Yểu trước kia không ra ngoài thì chẳng ai để ý, còn bây giờ……

Mạnh Đông Minh, Chu Lâm, thậm chí cả Thẩm Tễ, đều tới gõ cửa.

Tìm mấy chủ đề nhảm nhí, nói mấy lời kiểu phải chú ý sức khỏe, đừng giảm cân quá đà, cô đã rất đẹp rồi bla bla bla.

Hơn nữa ánh mắt mấy người nhìn cô cũng ngày càng nóng bỏng hơn……

Lâm Yểu đang đau đầu vì đọc chữ hiếm, ngày mai thầy còn kiểm tra miệng.

Thấy ba người bọn họ rảnh đến phát hoảng, không có việc gì làm cứ chạy đến tìm cảm giác tồn tại trước mặt cô.

Đặc biệt là Mạnh Đông Minh, giọng to nhất, tần suất gõ cửa cao nhất.

Tiểu vũ trụ trong lòng cô chậm rãi bắt đầu bùng nổ.

Thiếu nữ mạnh mẽ kéo cửa ra, mỉm cười với ba người đàn ông phong cách khác nhau đang đứng trước cửa phòng mình.

Ngay lúc ba người còn đang ngẩn ra, Lâm Yểu quay sang Chu Lâm đứng bên trái nhất.

“Chu Lâm ca ca, tiếng của Mạnh Đông Minh quá lớn, ảnh hưởng đến việc học của em, anh có thể bảo anh ta đừng tới quấy rầy em nữa được không?”

Thiếu nữ xõa mái tóc dài tùy ý, trên mặt không đeo khẩu trang, gương mặt tinh xảo diễm lệ lộ ra hoàn toàn.

Mái bằng hơi dài được kẹp lại bằng một chiếc kẹp tóc đen, mày mắt tinh xảo, da trắng môi hồng.

Má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện, ngọt ngào mê người.

Quan trọng nhất là tiếng gọi Chu Lâm ca ca kia, ngọt đến cực điểm, mềm đến cực điểm!

Câu đến người ta thần hồn điên đảo, mặt đỏ tai nóng!

Đầu óc Chu Lâm ong một tiếng, sợi dây tên là lý trí kia...... đứt rồi.

Ngọt quá, đáng yêu quá!

Muốn……

Đệt, anh đang nghĩ cái gì vậy?

Người đàn ông nho nhã trong lòng hỗn loạn vàng óng, nhưng trên mặt lại cố gắng căng chặt, vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn gật đầu.

“Yểu Yểu em yên tâm, anh nhất định sẽ trông chừng cậu ta, không để cậu ta tới làm phiền em nữa.”

Nếu bỏ qua vành tai đỏ bừng cùng chuyện không dám đối diện mắt Lâm Yểu của anh.

Thì vẫn rất đáng tin.

Mạnh Đông Minh vừa rồi còn đang chìm đắm trong sắc đẹp của Lâm Yểu không rút ra nổi.

Nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, anh trực tiếp ngơ người: “Không phải chứ, Yểu Yểu, bọn họ cũng gõ cửa mà, em không thể chỉ trách một mình anh!”

“Em cứ ở lì trong phòng không ra, anh lo cho em, em xem này, anh mua cho em bao nhiêu đồ ăn ngon, còn có đủ loại chậu cây đẹp, anh còn mang đùi gà cho con chó ngốc kia nữa, anh chỉ là quan tâm em thôi, người ta nhớ em mà ~”

Câu cuối cùng, giọng điệu uốn lượn chín khúc mười tám vòng, lẳng đến cực điểm.

Lâm Yểu trực tiếp tức đến bật cười, cậu ấm ăn chơi như anh, lúc nguyên chủ là người béo thì khinh thường cô ra mặt, bây giờ thấy hứng thú với cô rồi thì đuổi cũng không đi.

Sao nào? Chuyện tốt gì cũng phải đến lượt anh hết à!

Hai gò má cô ửng lên màu hồng nhạt như son, vì dính chút giận dữ, đôi mắt càng sáng bừng, cả người đẹp đến kinh người, vừa quyến rũ vừa mê hoặc!

Không biết nghĩ đến điều gì, giọng thiếu nữ bỗng cố tình hạ thấp, uyển chuyển dễ nghe, nghe kỹ lại mang theo từng sợi mê hoặc.

“Thật sao? Nhớ em đến vậy à? Nhớ đến mức nào cơ?”

Cô vừa nói ra, sắc mặt Thẩm Tễ và Chu Lâm đồng thời biến đổi.

Còn Mạnh Đông Minh thì bị mê hoặc đến ngốc nghếch cười rồi bắt đầu bày tỏ lòng trung thành.

“Nhớ lắm nhớ lắm, ngày nào cũng nhớ em đến mất ngủ!”

Nói xong dường như anh có hơi xấu hổ, giọng cũng nhỏ đi.

“Ồ, vậy trước khi ngủ tự tát mình hai cái đi, đau rồi thì sẽ không nhớ nữa.”

Bàn tay đang để sau lưng của Thẩm Tễ chậm rãi thả lỏng.

Khóe miệng đang cứng lại của Chu Lâm lại khôi phục nụ cười ôn hòa.

Mạnh Đông Minh: “Hả?”

Nói xong anh bắt đầu suy nghĩ, tuy không biết vì sao Yểu Yểu lại đưa ra yêu cầu này, nhưng chẳng phải người ta vẫn nói đánh là thân mắng là yêu sao, làm tròn lên thì chính là Yểu Yểu hôn anh rồi.

Thế là anh thử dò hỏi: “Yểu Yểu, anh tự tát mình hai cái, em có thể nhận chiếc điện thoại anh tặng em không, tiện thể thêm bạn với anh được không, anh đảm bảo sẽ không làm phiền em.”

Lâm Yểu đã bị làm phiền suốt một ngày: “……”

Không phải, sao lại lôi điện thoại vào nữa rồi!

Cô có điện thoại, điện thoại anh mua có tốt đến đâu cũng chẳng liên quan tới cô.

Quà Mạnh Tây Phong tặng trong livestream Lâm Yểu nhận rất thoải mái, dù sao anh cũng xem live, cũng là tự nguyện ném phiếu.

Còn chuyển khoản riêng thì cô sẽ không nhận, cho dù cảm thấy Mạnh Tây Phong không phải kiểu người đó, nhưng nữ streamer có qua lại tiền bạc riêng với đại ca bảng một thì cứ thấy là lạ.

Đến Mạnh Tây Phong cô còn không như thế, với Mạnh Đông Minh tên củ cải hoa tâm này, cô lại càng không muốn có dây dưa gì.

Người có cả đống bạn gái cũ, hừ!

Trò lãng tử quay đầu quý hơn vàng ấy, cô không tin lấy một chữ!

Thiếu nữ nhe hàm răng trắng như tuyết: “Em đùa thôi mà! Đương nhiên nếu anh thật sự muốn tự tát mình hai cái thì em cũng không cản.”

Nói xong ngữ khí bỗng chốc lạnh nhạt: “Điện thoại không nhận, giữ yên lặng, nếu ngày mai em không qua được bài kiểm tra, anh chết chắc!”

Lâm Yểu không biết, dáng vẻ bây giờ của cô mê người đến mức nào.

Trong lòng Thẩm Tễ chậm rãi hiện lên một thành ngữ.

Sinh sắc sinh hương……

Chu Lâm kéo Mạnh Đông Minh dường như muốn lao tới, động tác rất ra sức, chỉ là thần sắc có hơi lơ đãng, dường như vẫn còn chìm trong tiếng gọi Chu Lâm ca ca ngọt ngào kia không thoát ra được.

Còn Mạnh Đông Minh: ư ư ư, Yểu Yểu đáng yêu quá đi! Cảm giác càng thích hơn thì phải làm sao đây?

Vừa đẹp vừa ngầu!

Ngầu quá!

Yêu rồi yêu rồi!

Vợ ơi thơm cái nào……

Mặc kệ trong lòng mấy người nghĩ gì, thiếu nữ nói xong lời mình muốn nói liền rầm một tiếng đóng sập cửa phòng.

Ba người đứng ngoài cửa đối diện với cánh cửa đóng chặt, lúc này mới dần dần tỉnh táo khỏi bầu không khí kích thích vi diệu khó hiểu vừa rồi.

Thẩm Tễ là người đầu tiên xoay người về phòng.

Người đàn ông bị phớt lờ từ đầu đến cuối trong lòng có hơi khó chịu.

Chu Lâm ca ca sao?

Nghĩ đến chút khác biệt duy nhất mà thiếu nữ dành cho Chu Lâm, đôi mắt Thẩm Tễ hơi nheo lại.

Bỗng nhiên, anh nhớ tới buổi xem mắt dở dang lần trước của Chu Lâm.

Tên là gì nhỉ?

Lâm Uyển Du……

Bên này Mạnh Đông Minh vừa định lên tiếng, liền bị Chu Lâm bịt chặt miệng.

“Im mồm……”

“Ưm ưm ưm……”

Trong phòng vệ sinh phòng ngủ chính, Chu Lâm dùng nước rửa tay rửa tay lần thứ ba.

Vẫn còn hơi khó chịu.

Chỉ cần nghĩ đến tay mình chạm vào miệng của thằng cháu Mạnh Đông Minh kia, toàn thân anh liền không thoải mái.

Nhưng đã hoàn thành nhiệm vụ Yểu Yểu giao cho anh.

Đáng lắm!

Trong gương, người thanh niên tuy đang nhíu mày, nhưng khóe miệng lại hơi cong lên.

Trông có vẻ tâm trạng rất tốt!

Thứ sáu, cuối cùng cũng hoàn thành xong bài tập, Lâm Yểu duỗi lưng một cái, rồi mới mở điện thoại bắt đầu phê tấu chương.

À không, phê tin nhắn của đàn ông.

Đề xuất Cổ Đại: Nữ Xuyên Nam: Sổ Tay Phất Nhanh Của Con Thứ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện