Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 164: Cô em mũm mĩm lừa tình qua livestream (15)

Lâm Yểu không đồng ý.

Lốp xe dự phòng số hai quả thật rất đáng yêu, nhưng cô đã chiếm thân thể của người ta, thì phải lấy nguyện vọng của người ta làm đầu.

Nhiệm vụ của cô vẫn chưa hoàn thành đâu!

Bất kể đối phương là thật lòng hay thế nào, hiện giờ cô cũng chỉ có thể xem hắn như nhất thời hứng khởi.

【Tiểu Ngu không phải cá: Cái đó, tạm thời em chưa định yêu đương】

【Tiểu Ngu không phải cá: Năm nhất nhiều tiết học lắm, em còn phải livestream nữa... quản lý đại nhân đẹp trai thế này, ngoài đời chắc sẽ có rất nhiều cô gái thích nhỉ, nếu gặp được người phù hợp có thể thử xem sao】

Chàng trai trong ký túc xá đang sốt ruột chờ đợi, ánh mắt tối xuống.

Tiểu Ngu không thích hắn.

Hắn nghĩ, thì ra cái túi da mà bạn cùng phòng khen ngợi này cũng chỉ đến thế!

Ít nhất cô gái hắn thích, sẽ không vì gương mặt hắn mà thay đổi thái độ.

【Lốp xe dự phòng số hai: Được, anh biết rồi, Tiểu Ngu.】

【Lốp xe dự phòng số hai: Tiểu Ngu, anh không thích người khác, anh không đòi hỏi gì khác, anh cũng không có tư cách yêu cầu em làm gì, anh chỉ hy vọng có thể luôn ở bên em là đủ rồi】

Chàng trai ngoài đời hẳn là vô cùng được hoan nghênh, lúc này trong lời nói lại lộ ra vẻ hèn mọn nhàn nhạt.

Đúng lúc Lâm Yểu còn đang cân nhắc nên trả lời thế nào, đối phương lại gửi tới một tin nhắn nữa.

Lần này là một đoạn voice mười giây.

Đầu ngón tay trắng trẻo khẽ chạm.

Giọng thiếu niên hơi khàn, thấp thấp, nghe rất sa sút.

Chất giọng sạch sẽ, đè nén nỗi buồn sau khi bị từ chối, chỉ còn sự cầu xin và mong chờ cẩn thận dè dặt.

“Tiểu Ngu, đừng đẩy anh cho người khác được không, anh không thích người khác, anh chỉ thích em!”

Lâm Yểu: “......”

Nếu đổi thành Mạnh Đông Minh, cô có thể chớp mắt cũng không chớp mà từ chối một trăm lần.

Nhưng đối diện với chú cún nhỏ chân thành nhiệt liệt.

Đậu má!

Không nỡ rồi làm sao đây!

【Tiểu Ngu không phải cá: Em không thể hứa hẹn với anh, cũng không thể chịu trách nhiệm với cuộc đời anh, dù vậy anh vẫn muốn tiếp tục ở bên em sao?】

【Lốp xe dự phòng số hai: Không sao, chỉ cần có thể ở bên em, tất cả đều không thành vấn đề.】

【Tiểu Ngu không phải cá: Được, em đồng ý với anh】

Nhìn tin nhắn cô gái gửi tới, Sở Mộng Trạch nhìn đi nhìn lại mấy chữ ấy hết lần này đến lần khác.

Chàng trai kích động đến mức viền mắt hơi đỏ, Tiểu Ngu đồng ý với hắn rồi.

Tốt quá!

Không nói tới trong ký túc xá nam, Sở Mộng Trạch vui đến mức lắc tỉnh cả Đoàn Dự vừa mới ngủ, Đoàn Dự còn đang mơ màng.

Đợi đến khi tỉnh hẳn mới biết người ta chỉ là đồng ý cho hắn một vị trí ứng cử viên thôi, vậy mà Sở Mộng Trạch vui đến như một tên ngốc.

Đoàn Dự mặt đầy vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Nhìn cái dáng vẻ không đáng tiền của cậu kìa!”

Đây chẳng phải kiểu tra nam không chủ động không từ chối không chịu trách nhiệm sao?

Sở Mộng Trạch không biết à?

Hắn biết.

Nhưng vậy thì sao chứ?

Có được một vị trí ứng cử viên đã chứng tỏ hắn vẫn còn hy vọng.

Tốt hơn nhiều so với việc ngay từ đầu đã bị từ chối triệt để rồi!

Huống chi đây là do hắn tự mình tranh thủ được, chứ đâu phải Tiểu Ngu cố ý câu hắn!

Hắn còn mong Tiểu Ngu câu mình nữa kìa, như vậy nghĩa là cô có hứng thú với hắn.

Chàng trai tuấn mỹ ôm điện thoại, đôi mắt sáng rực như sao.

Hăm hở nghĩ xem phải cố gắng thế nào mới khiến Tiểu Ngu thích mình.

Dỗ dành xong chú cún ngây thơ, giấc ngủ trưa của Lâm Yểu cũng khá ngon.

Trời đất có lớn đến đâu, ăn cơm ngủ nghỉ không thể chậm trễ được.

Buổi tối lúc Lâm Yểu định dẫn Nguyên Bảo ra ngoài dạo một vòng, đằng sau lại kéo theo mấy cái đuôi.

Cũng không biết mọi chuyện đã phát triển thành thế này từ lúc nào.

Đầu tiên là Mạnh Đông Minh ầm ĩ đòi đi cùng cô, lấy danh nghĩa tuy Nguyên Bảo đã cắn hỏng giày bóng rổ của hắn, nhưng hắn đại nhân đại lượng không chấp chó ngốc, định bồi dưỡng tình cảm với nó nhiều hơn, như vậy sau này Nguyên Bảo sẽ không động một tí là giở trò với hắn nữa.

Sau đó là Chu Lâm đẩy gọng kính, vẻ mặt văn nhã áy náy nói chó của em họ anh, anh cũng có trách nhiệm, Nguyên Bảo đến đây lâu như vậy rồi mà anh vẫn chưa dắt nó đi dạo được mấy lần, đúng là không nên.

Lâm Yểu cứ thế lặng lẽ nhìn hai người biểu diễn, ngay lúc mấy người sắp xuất phát.

Không biết Thẩm Tế ra ngoài từ lúc nào, dựa vào khung cửa u u lên tiếng: “Nếu đã vậy, chẳng bằng mọi người cùng đi đi, vừa hay hôm nay tôi vẫn chưa vận động.”

Lâm Yểu: “......”

Mấy người có muốn nghe xem mấy người đang nói gì không vậy!

Nhưng sự việc lại không chuyển dời theo ý chí cá nhân của cô.

Lúc bốn người một chó rầm rộ đi xuống, chiếc thang máy vốn rộng rãi thoáng chốc trở nên có chút chật chội.

Trong không gian kín, mùi hương cơ thể thuộc về thiếu nữ càng vô công kích khứu giác của ba người đàn ông còn lại.

Hôm nay Lâm Yểu đội một chiếc mũ bucket màu đen, mái tóc dài mềm mại chia ra hai bên, ngoan ngoãn rủ xuống trước ngực.

Trên mặt vẫn là chiếc khẩu trang đen như cũ, lúc cúi đầu xuống, thậm chí ngay cả mắt cũng không nhìn rõ.

Thế nhưng phần cổ thon dài trắng nõn lộ ra nơi cổ áo tròn, đường cong mê người mà áo thun đen cũng không che lấp nổi, thậm chí là những ngón tay xanh non cùng đầu ngón tay hồng hồng đang kéo dây dắt chó.

Không có chỗ nào là không thu hút ánh nhìn của mấy người đàn ông khác.

Đứng bên trái Lâm Yểu, Mạnh Đông Minh không kìm được yết hầu lên xuống, chẳng biết là do quá nóng, hay vì thang máy quá ngột ngạt, hắn cảm thấy cả người đều hơi bức bối.

Thế nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Lâm Yểu, nóng rực đến lạ.

Chu Lâm và Thẩm Tế, tuy không lộ liễu như Mạnh Đông Minh, nhưng ánh mắt của hai người đều có ý vô tình rơi lên người thiếu nữ đang yên lặng đứng đó.

Ngay cả Nguyên Bảo cũng cảm thấy bầu không khí tối nay khác thường, không hưng phấn như lúc thường ra ngoài, nó ngoan ngoãn ngồi xổm bên chân Lâm Yểu.

Đuôi vẫy qua vẫy lại, đôi mắt chó tròn vo, lúc thì nhìn Lâm Yểu, lúc lại nhìn mấy người đàn ông bên cạnh.

Như đang tò mò, sao tối nay lại có nhiều người cùng đi dạo với nó như vậy.

Khu này cách đại học A đi bộ chỉ mười phút, lại nằm ở trung tâm thành phố, tấc đất tấc vàng, người sống bên trong không phú thì quý, thuộc kiểu có tiền cũng chưa chắc mua được nhà.

Ban đầu Mạnh Đông Minh định ở biệt thự vùng đông, nhưng quá xa, buổi sáng hắn không dậy nổi.

Còn ký túc xá, hắn vốn chưa từng cân nhắc.

Anh hắn ngày nào cũng nhắc đi nhắc lại bắt hắn phải học hành tử tế, nếu không sẽ cắt thẻ của hắn.

Không còn cách nào, mạch máu kinh tế bị anh nắm chặt, Mạnh Đông Minh đành phải ngoan ngoãn ở lại đây, làm học sinh ngoan, đi học đúng giờ, không đi muộn không về sớm.

Cái quỷ!

Trước đây một tuần hắn có tới năm ngày đều lêu lổng bên ngoài, hoặc đi hát hò uống rượu, hoặc tự lái xe đi chơi xa.

Đương nhiên, bề ngoài vẫn phải giữ cho ra dáng người.

Không giống Chu Lâm và Thẩm Tế ngày nào cũng vùi đầu vào đủ loại đề tài và cuộc thi, Mạnh Đông Minh có thể thi đỗ đại học A hoàn toàn là do bị anh hắn ép, suốt cấp ba ngày nào cũng không nghỉ, còn mời giảng viên nổi tiếng kèm riêng một đối một.

Đỗ rồi, hắn liền thả bay bản thân.

Hiện giờ đều là năm tư, hai người anh em kiêm bạn cùng nhà kia đã bắt đầu từ từ tiếp nhận công việc của công ty.

Chỉ có hắn, vì có anh cả ở phía trước chống đỡ, nên hoàn toàn không có áp lực.

Cuộc sống không giống phim truyền hình, Mạnh Đông Minh chưa từng nghĩ tới chuyện đoạt quyền gì đó, anh cả tuy nghiêm khắc hơn một chút, nhưng là anh ruột của hắn.

Hắn không cần lo chuyện công ty, không cần đấu qua đấu lại với đám lão già trong hội đồng quản trị, không cần lo lắng sự phát triển của công ty, cũng không cần đối phó với sự cạnh tranh công khai ngấm ngầm của công ty đối thủ.

Việc hắn cần làm chỉ là vào cuối năm chờ nhận chia hoa hồng, rồi nhận những bao lì xì siêu lớn từ bố mẹ và anh cả.

Ngày tháng đừng có quá sung sướng!

Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Phi Mang Thiên Phú Sinh Sản
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện